Vợ Ngoại Tình Trước Mặt Chồng Đang Ngủ. [ Phim tâm lý tình cảm ]-Vợ ngoại tình với anh bạn thân-phim hay 2018 Phim ngắn: Chồng đi ngoại tình để vợ mù cho Shipper #phimhaynoi Phim Sex 18+ Trao Đổi Vợ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đoản văn, sinh tử văn, đổi công, 1v1, thầm mến, công sủng thụ, HE.Nhân vật chính: Nhạc Hiên, Âu Chính Quốc.Văn án:Nhạc Hiên dùng 6 năm thanh xuân để hy sinh cho một thứ tình yêu không xứng đáng, cuối cùng đổi lại chỉ toàn mất mát cùng tiếc hận. Nhạc Hiên nghĩ, cậu sẽ thanh
Top 10: Phá trinh con gái. Top 11: Phụ Thể Đại Lục (Update phần 12) Top 12: Truyện sex Dì Hương (Update phần 4) Top 13: Người con gái giỏi làm tình (Update phần 9) Top 14: Đụ vợ trong quán cafe. Top 15: Bác chủ nhà (Update phần 7) Top 16: Cô gái bán dâm. Top 17: Cô giáo mầm non dâm đãng
Bộ phim Solo: Star Wars Ngoại truyện của Lucasfilm sẽ dẫn dắt người xem đến với chuyến phiêu lưu của Han Solo, thanh niên lông bông được yêu mến nhất trong lịch sử điện ảnh. Qua những phi vụ liều lĩnh, anh gặp được đồng bọn chí cốt Chewbacca và
Chương 15: Cô Bạnlắm Mồm Và Bức Thư Tình Của Người Khác; Chương 16: Theo Đuổi Anh Khó Quá Cơ; Chương 17: Hàng Mua Không Trả Lại; Chương 18: Ngoại Truyện : Cuộc Sống Hôn Nhân
Phân loại: Đụ em vợ Truyện loạn luân Truyện người lớn Truyện sex ngắn Truyện sex ngoại tình Truyện sex phá trinh Truyện teen Vợ chồng. Tình dục trong gia đình. Top 18: Mùa anh đào năm ấy (Update phần 34) Top 19: Xe ôm (Update phần 25) - Oceano.
Phiên ngoại 17+18:Ngoại truyện tổng hợp 05/10/2021 . Phiên ngoại 11-16: Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm 05/10/2021 . Full. Trở Mình Trong Lòng Bàn Tay Ảnh Đế ← Back to Yêu Ngôn Tình
Số chương: 74 chương + 18 ngoại truyện; Tình trạng: Đã hoàn thành Nội dung chính của tiểu thuyết ngôn tình Dưới váy thần. Mộng Tiêu Nhị được dân ngôn xem là tác giả chuyên viết những bộ truyện liên quan đến giới kinh doanh, thương trường.
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Đọc full truyện ngoại tình 18+ cực hay rất phê Xem phim luôn dưới đây.Truyện 18+ ngoại tình dài kỳ hay nhất. Vì trả lời nổi, sáng nay, mẹ của Lệ Hằng đã không ngoại tình với bạn trai của con nàng, ngay trên giường con nàng, nơi mà mới đêm qua, Hằng và Kiệt đã ngất ngây, mê ly đến gần hai giờ sáng. Kiệt nói nhỏ bên tai bà Hồng Anh xuống liếm sạch và khô hết nước của em nhen.. Đọc full truyện ngoại tình 18+ cực hay rất phê Xem phim luôn dưới đây. Thế là xong. Lễ cưới chấm dứt. Lệ Hằng lên xe hoa theo chồng. Chiếc Limousine màu trắng được kết những hoa hồng chờ sẵn trước sân, cạnh cây hoàng sứ. Cha mẹ, anh chị em, cùng những thân quyến bùi ngùi, đi sau Lệ Hằng trong chiếc áo cô dâu đẹp lộng lẫy. Cửa xe được đóng lại. Hằng ngồi cạnh chồng ngoáy nhìn lại bà Hồng, mẹ nàng. Thay vì cảm động phút phân ly, bà Hồng mắt sáng như sao, nhoẻn cười tươi như hoa, vẫy tay chào khi chiếc xe lăn bánh trên sân trải sỏi, lần theo con đường dẫn ra cổng, và khuất hẳn. Không ai biết, ở cuối sân, sau cây Ngọc Lan gần bụi hoa trang có Kiệt, nhân tình của Lệ Hằng đang nấp, nhìn theo xe. Và lúc nãy, trước khi chiếc xe lăn bánh, nhân lúc chồng nàng bắt tay từ giã mọi người, Lệ Hằng đã nhanh chóng phóng mắt về hướng Kệt, nhìn thương yêu, lưu luyến người yêu, trước khi teho chồng lìa hẳn căn biệt thự sang trọng của cha mẹ nàng, nơi mà Kiệt với Hằng đã nhiều lần hẹn hò, da diết. Nhất là những đêm trăng sáng vằng vặt. Kiệt có mặt hôm nay để tái xác nhận dù Hằng đã có chồng, chàng vân yêu thương cô nàng đậm đà tha thiết như ngày nào. Vì chàng hiểu Hằng lên xe hoa vì tuân lệnh song thân. Hằng phải lấy một anh nhà giàu lớn hơn nàng đến mười một tuổi để cho ông bà Hồng nở mày, nở mặt. Hằng trả hiếu, gật đầu chấp nhận, lòng dửng dưng như tảng băng. Vì tình yêu, nếu có của Hằng, thì nàng đã trọn vẹn trao cho Kiệt, sinh viên luật năm thứ tư. Sự đi lại, giao du mật thiết của Kiệt và Hằng không khỏi mắt của ông bà Hồng. Họ còn biết thêm một điều ghê gớm nữa là Hằng đã mất trinh với Kiệt, không phải ngoài kia, tại phòng ngủ khách sạn, mà ngay phòng Lệ Hằng, trên gác. Cho nên, bây giờ, sau khi Lệ Hằng đã theo chồng, ông Hồng cầm y cognac, ngồi tréo chân ở cái salon màu huyết dụ, mắt đăm chiêu, trầm ngâm, trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, lo lắng… Cái gì sẽ xảy ra hôm nay, trong đêm tân hôn, sau khi càhng rể tên Viễn khám phá ra Lệ Hằng chẳng còn trinh? Danh giá gia đình ông sẽ tiêu tan. Thị phi không những ở cái xóm này, mà cả tỉnh lỵ, cả giới thương mại giàu có sẽ dè biểu, cười chê. Ông làm sao sống được? Thấy chồng trầm tư, lo âu, bà Hồng hỏi chồng ân cần – Con nó lập gia đình thì ông phải vui lên chớ sao lại buồn dã dượi ra thế kia? Nó có chồng giàu thì cũng do ý của ông. Mà gia đình nó cũng đâu có xa xôi gì. Thỉnh thoảng rồi nó cũng phải về viếng thăm ông với tôi thôi. Ông Hồng vẫn im lặng, mặt đăm chiêu hơn. Ông nhớ lại hồi năm khoái, sau khi dự đám sinh nhật một người bạn, ông dẫn bà Hồng về nhà lúc mười một giờ. Khi ngang qua phòng Lệ Hằng, ông chợt nghe tiếng con gái rên – Đó Kiệt ơi! Anh mút cái hột đó càng lâu em càng thích. Khoan cho lưỡi vào bên trong. Bú cho em ra một lần rồi tụi mình đụ thật lâu như hai đêm trước ở nhà con Ánh! Ôi! Mê quá người yêu ơi! Em có lấy chồng cũng chẳng bao giờ quên anh được, Kiệt ơi! Anh liếm cho hết nước nhờn của lồn em đi. Nói thế chớ chưa chắc gì em chịu lấy chồng đâu… Có thể, em, một ngày nào đó, sẽ lén cuốn gói theo anh luôn… Ông Hồng chết điếng. Ông để rơi chiếc áo măng tô xuống đất, trong khi bà Hồng quỳ xuống, ghé mắt nhìn qua lỗ khoá của cánh cửa phòng Lệ Hằng. Đèn trong kia mờ mờ. Nhưng cũng đủ cho bà nhìn thấy Kiệt trần truồng, quỳ xuống đất, banh hai háng Lệ Hằng ra, dúi đầu vào bú miệt mài lồn Hằng. Cô nàng lăn lộn, hẩy mông đít lên từng chặp. Tóc rối bù trên mặt, hai tay bóp đôi vú nhuyển nừ. Cặp môi chu lên, thở hào hển và thỉnh thoảng la, hoặc rên những câu làm cho chính bà Hồng cũng bị kích thích. – Đó mình ơi, đâm lưỡi vô, vô cho hết. Đó, ngoáy đi. Ối! Còn đê mê hơn là đụ nữa, Kiệt ơi! Truyện 18+ ngoại tình dài kỳ hay nhất. Hai gót chân Hằng chà lên chà xuống sóng lưng của Kiệt. Hai tay nàng có khi đập rầm rầm trên nệm giường – Anh là thằng khốn nạn, Kiệt ơi! Thọc lưỡi vô ngoáy em đã chết rồi, còn lấy tay xe hột le của em nữa, làm sao em chịu được. Từ từ thôi anh yêu ơi, em chưa muốn ra! Bà Hồng không dám nhìn nữa vì chính lồn bà cũng đang bị nước nhờn ùa ra làm ướt nhẹp không những chiếc quần xì líp, mà luôn cả cái quần xoa trắng bên ngoài. Vì những gì Hằng đang hưởng, suốt một đời, bà chưa từng được chồng tặng cho. Bà cầm tay ông Hồng đi về phòng, cổi vội áo dài, quần dài, quần lót, nằm phành ra trên giường, kéo chồng nằm theo. Ông này chưng hửng – Kìa mẹ nó! Bà làm cái gì tôi chả biết gì hết. Tự nhiên rồi bà vội vã dắt tôi về phòng, truồng trần hết ra, rồi còn bắt tôi nằm theo, lột hết áo quần tôi ra… – Ừ, tôi bắt ông phải làm như chúng nó. Từ ngày lấy nhau đến giờ, ông chả bao giờ bú lồn tôi, nhét lưỡi vào trong ấy mà ngoáy, còn phải lấy tay xe hột le nữa. Giời ơi! Trông thằng Kiệt, bồ con Hằng bú lồn, Trông con Hằng lăn lộn bên ấy, mà ông xem, lồn tôi ướt như đi truồng dưới mưa. Nhanh lên, ông phải quỳ xuống giường, banh háng tôi ra mà bú. Ông phải làm giống hệt chúng nó bên đó. Không có, tôi sẽ ngoại tình. Ông có bằng lòng không thì bảo? – Bú lồn? Giời ơi! Lồn để đái, để đẻ. Ai lại cho mồm vào đó mà bú, bẩn chết đi mẹ nó à! Cho tôi xin đi! Ông chên bẩn không chịu bú phải không? Được rồi, mất tôi ông đừng có trách. Lồn vợ mà ông chê hứm! Bà Hồng toan ngồi dậy mặc lại quần áo. Chồng bà nghĩ sao không biết, đè bà nằm soài người xuống. Rồi ông quỳ trên thảm hoa, banh hai đùi bà ra, cho mồm vào bú. Bà Hồng chịu quá. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, suốt gần hai mươi năm lập gia đình – Thíc quá bố con Hằng ơi. Thế này mà lâu nay tôi chả được hưởng. Hèn chi mà Hằng nó bảo với thằng Kiệt là còn sướng hơn đụ nữa. Phải rồi, ngậm vào cái hột đó mà bú. Ôi! Thích quá ông bà, ông vải ơi! Sướng tê hết mẹ nó người rồi. Nghe mấy bà bạn bảo, mà tôi đâu có tin. Banh ra đi mình, thọc lưỡi vào mà ngoáy, mà tôi đâu có tin. Banh ra đi mình, thọc lưỡi vào mà ngoáy, thọc sâu vào, vào cho hết. Đó, ngoáy đi. Ôi còn đê mê hơn cả đụ nữa mình ơi! Bà lặp lại y chang lời Hằng rên. Bà còn nhắc ông là phải dùng hai ngón tay xe hột le. Bụng bà gợn lên gợn xuống như biển bão cấp năm. Hai tay cũng bóp cặp vú nhuyễn nhừ và chu mỏ lên thở hào hễnh. Hai gót chân bà cũng cào xát dọc sóng lưng ông Hồng. Ông này chiều ý vợ, không phải vì thương yêu gì. Mà chỉ sợ lời hăm doạ của bà là sẽ đi ngoại tình! Ngoại tình? Ông có mấy thằng bạn bị vợ cắm sừng kể lại những chuyện động trời. Làm ông phát lo không biết ngày nào thì tới mình. Vậy mà cách đây năm phút, chính vợ ông đã nổ pháo hăm doạ. Không hiểu sao lấy vợ đã một thời gian dài như thế mà ông Hồng chả bao giờ tặng vợ món “Cẩu xực xý quách” này. Lưỡi ông ngoáy càng sâu, bà Hồng càng la như gà bị cắt tiết – Giời ơi! Tôi mất bố nó hai mươi lăm năm không được bú lồn. Sướng thế này mà tôi ngu không chịu đòi hỏi để hưởng cho sướng. Ngoáy mạnh đi mình ơi. Sướng lắm cơ… Bên kia, đang bú lồn Hằng, Kiệt ngưng lại hỏi – Chết! Bố mẹ ở nhà, sao em bảo với anh là ông bà đi vắng? – Chắc có đi, rồi ông bà về sớm đấy thôi. Nhưng sao hôm nay lại có màn bú lồn nữa. Cái này lạ à! Xưa nay hai ông bà chỉ địt thôi! – Em nói sao, già như hai bác mà chưa bao giờ bú nhau? – Em bảo đảm với anh đó là sự thật. Họ chỉ nằm trên nằm dưới, “cưa” nhau khoảng mười mấy phút. Thế là hết!!! – Thế sao hôm nay họ lại biết bú? – Chắc đi dự tiệc, rồi họ được bạn bè chỉ vẽ? Vừa lúc đó, bà Hồng lại la lên giống hệt Hằng nói lúc nãy – Bú cho em ra một cái, xong trèo lên đụ em thật lâu như đêm trước ở nhà con Ánh! Cả Kiệt lẫn Hằng giật mình. Sao mẹ Hằng cũng biết nhà con Ánh, bạn nàng? Hai ôm trước Ánh cho Hằng và Kiệt mượn cái phòng đểâ ái ân cả buổi chiều. Vậy thì bà Hồng và chồng đã đụ nhau nhà con Ánh nào? Bà Hồng gào thêm – Anh là thằng khốn nạn, Hồng ơi! Thọc lưỡi vô ngoáy, em đã chết rồi, anh còn lấy tay xe hột le của em nữa, làm sao em chịu được? Từ từ thôi, anh yêu ơi! Em chưa muốn ra… Bây giờ thì Hằng chợt hiểu có lẽ nàng la lớn quá, vang qua cả phòng bố mẹ, nên hai ông bà đang thực tập điều mà Kiệt đang cho nàng mê man, sung sướng. Bà Hồng lại gào – Mình ơi, em xuất này, em ra, em … Ôi thích quá, em ra… Trèo lên đụ ngay đi, nhanh lên. Đấy, nắm mạnh vào!!! Bên này, Hằng cũng kéo Kiệt lên, bắt anh chàng “đánh” một trận tơi bời thí xác. Nhưng không dám rên lớn. Đêm đó, Hằng bắt Kiệt ngủ lại với nàng sau khi đã quầng nhau ba bốn trận. Sáng, Hằng dậy sớm, sửa soạn đi học, để Kiệt ngủ tiếp lấy sức trong phòng nàng. Hằng xuống phòng ăn định soạn đồ lót dạ trước khi đi học, thì đã gặp ông Hồng ngồi đó, mặt thật nghiêm nghị – Đêm qua, mấy giờ con mới đi ngủ?
Ngoại tình truyện ngắnTruyện ngắn ngoại tình Mời các bạn đọc truyện ngoại tình truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của Ngoại tình truyện ngắn Ánh nến lung linh, hương hoa thoang thoảng, tiếng nhạc của một điệu van cất lên nhè nhẹ và chàng trai lịch lãm kéo ghế mời tôi ngồi -Chúc mừng em nhân ngày sinh thứ hai sáu của mình Tất cả làm tôi ngây ngất. Chàng rót rượu ra ly. Màu rượu đỏ thẫm, sóng sánh được ánh nến chiếu vào và từ đấy hắt lên một thứ ánh sáng mờ ảo mà có mỗi một mình tôi nhìn thấy. Thứ ánh sáng của sự thỏa mãn. Thế này mới là cuộc đời, thế này mới là sống chứ. Tôi muốn dang tay kêu to cho tất cả những cô gái có nhan sắc như tôi nghe được. -Các em ơi đừng có lãng phí tuổi thanh xuân của mình. Đừng có lãng phí nhan sắc của mình. Hãy yêu đi! Hãy hưởng thụ đi khi chúng ta còn có thể. Chúng tôi cạn chén. Hơi rượu bốc bừng lên mặt. Tôi nhìn sang chàng và bắt gặp ánh mắt đắm đuối đến ngây dại của chàng. Gặp ánh mắt ấy, người tôi như bị thôi miên. Một cảm xúc không thể diễn tả bằng lờidâng trào trong tôi. Cảm xúc ấy tôi đã gặp trong đời nhưng nó đã chết từ lâu lắm rồi. Từ khi tôi đi lấy chồng. Tình yêu và nỗi si mê ! Trời ơi sống trong cái cảm xúc ấy mới tuyệt vời làm sao. Con người bỗng nhẹ bỗng bay bổng. Thời gian dừng lại. Vũ trụ tan biến chỉ còn hai người với ánh nến lung linh. -Chúc em luôn trẻ đẹp như đóa hồng này Chàng rút một bông hồng nhỏ trong bình hoa đặt ở trên bàn gài vào ngực áo tay chàng cố tình chạm nhẹ vào bầu vú. Một cái cố tình không che dấu. Chàng muốn tôi hiểu và tôi đã hiểu. Chàng chìa tay ra cho tôi -Anh mời em nhảy một bài Tôi đứng lên, choàng tay qua vai chàng. Tay chàng riết chặt lấy eo tôi. Mùi nước hoa đắt tiền của Pháp thoang thoảng,tiếng nhạc êm dịu. Tôi lướt đi trong sóng nhạc. Cả người tôi bay lên trong tiếng chàng thì thầm xa xăm -Em lộng lẫy biết bao. Bước nhảy của tôi chợt vấp. Người tôi chao nghiêng. Tôi gục ngã vào vòng tay của chàng. Mười một giờ rưỡi đêm tôi về đến nhà. Con bé vẫn thức chờ tôi. Nghe tiếng chuông nó chạy vội ra mở cửa -Mẹ!—Nó reo to và nhảy bổ lại ôm chầm lấy tôi—sao mãi tận bây giờ mẹ mới về. Hai bố con con đợi mẹ mãi. Nghe cái giọng ngây thơ đầy mong đợi của nó trong lòng tôi thoáng một chút gợn nhưng rồi nó lập tức tan biến . Tôi bế bổng con bé lên, lấy ra một con búp bê của tây mà Jôn đã gửi tôi về cho con bé -Chú….—Suýt nữa thì tôi buột mồm nói “Chú Jôn gửi cho con” may mà tôi đã gìm lại kịp—Đây mẹ đền cho con -Em búp bê xinh quá Con bé ôm ngay lấy con búp bê reo lên Hai mẹ con vào trong cái bàn ở giữa nhà, một cái bánh ga tô to, trên cắm những chiếc nến sinh nhật và một lọ cắm hai mươi sáu bông hồng đỏ thắm đang nhè nhẹ dâng hương. -Anh bảo con đi ngủ lúc nào em về anh sẽ gọi nhưng nó không chịu, nhất định đòi thức để chờ mẹ. Mà em đã ăn uống gì chưa.? Để anh đi hâm nóng lại thức ăn cho em Những lời anh nói làm lòng tôi lại gợn lên một một chút gợn. Vết gợn này lớn hơn vết gợn lúc tôi ôm con khi nãy nhưng rồi nó cũng lại tan biến ngay. -Em ăn rồi. Thôi ta thắp nến cho con ăn để cho nó còn đi ngủ Chúng tôi thắpnến. -Em ước gì đi Chồng tôi bảo. Tôi chắp tay, nhắm mắt lại. Bên tai tôi vẳng lên tiếng nhạc của điệu van và tiếng chàng thì thầm “Ôi! Em lộng lẫy biết bao”. Trong tâm tưởng, một câu nói bỗng thốt lên -Xin cho chàng là một phần của cuộc đời con Chao ôi! Nếu chồng tôi mà được biết tôi đã ước nguyện gì trước những cây nến do chính tay anh thắp thì anh chắc sẽ đau đớn biết bao. Mãi mãi về sau này tôi luôn luôn tự hỏi “Cùng một buổi tối có hai bữa tiệc sinh nhật sao tôi chỉ nghĩ một bữa tiệc mà không nghĩ đến bữa kia?” Hai bữa tiệc cùng có bánh , cùng có hoa, cùng có ánh nến lung linh mà sao ánh nến của chàng lại lung linh hơn ánh nến của anh? Anh đừng trách em dù rằng em đã có lỗi với anh, với con mà anh hãy tự trách chính mình. Bữa tiệc anh tổ chức cho em có tất cả nhưng lại thiếu đi những lời thì thầm đầy quyến rũ nhưng lại thiếu đi ánh mắt mê đắm đến dại khờ. Mà đàn bà chúng em đâu có cần bánh. Đâu có cần rượu. Ánh mắt mê đắm kia, những lời thì thầm kia đâu rồi anh ơi? Tôi nhanh chóng tắt nến, cắt bánh cho con ăn rồi lên giường đi ngủ. Lúc lên giường, tay anh thò sang định ôm lấy tôi, tôi lạnh nhạt gạt tay anh ra. -Em mệt lắm rồi. Anh để cho em yên Nói xong tôi quay lưng lại anh, kéo chăn chùm kín đầu mơ màng nhớ đến làn môi nồng nàn đến cuồng loạn. Những tiếng thì thầm đứt quãng trong tiếng thở gấp “Thiên thần của anh”. Người tôi căng ra, uốn cong đón nhận niềm khoái cảm đến tột đỉnh. Tôi nghe thấy anh thở dài nhè nhẹ, bàn tay thu về , xoay người quay lưng lại phía tôi. Sáng hôm sau, tôi gặp cái Vân ở cổng công ty. Nó kéo tôi vào một quán cà phê. Vừa ngồi xuống nó đã hỏi ngay -Sao ! Tối qua tuyệt vời chứ? -Không phải là tuyệt vời mà phải nói là thiên thần Tôi cười tươi như hoa bảo nó. Nó nhìn sang xung quanh rồi hạ thấp giọng hỏi nhỏ. -Sướng chứ? Tôi đỏ mặt , nhìn ra xung quanh rồi cũng hạ thấp giọng trả lời. -Ừ ! Sướng. Lâu lắm rồi tao mới lại được hưởng điều đó Nó cười. -Chuyện ! Tây mà lại. Cái gì mà chẳng hơn. Mà mày còn được hưởng nhiều cái sướng hơn nữa kia. Rồi mày xem Cái Vân là người đã đưa tôi đến với chàng. Một hôm , nghe tôi than thở về cuộc sống nhàm chán của mình nó đã bảo với tôi -Sao mày không đi bồ bịch? -Bồ bịch? Tôi trợn tròn mắt nhìn nó. Nó cũng tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên như nhìn thấy một người trên sao hỏa rơi xuồng rồi nó bật cười thương hại. -. Bây giờ cái ấy là mốt, là thời thượng đấy con ngốc ạ. Trẻ , đẹp như mày không bồ bịch thì thật phí đời -Nhỡ lão chồng tao lão ấy mà biết thì sao? -Biết thế nào được. Mày làm ở một công ty của tây thiếu gì lí do để vắng nhà. Mà ăn vụng thì phải biết cách chùi mép chứ. Mày cứ thử một lần cho biết .Thật là tuyệt vời. Nó ngửa mặt nhìn lên trời mơ màng. Ở công ty này nó là một đứa sống bạt tử. Nó có chồng nhưng đã ly hôn chỉ sau một năm chung sống. Từ đấy nó cặp bồ với hết người này đến người khác nhưng không bao giờ nghĩ đến chuyện lấy chồng. Hỏi nó thì nó bảo. -Chỉ có những con điên mới nghĩ đến chuyện lấy chồng. Được người ta hầu không muốn lại muốn đi hầu người Tôi thấy sống như nó cũng hay hay. Ít nhất cuộc sống của nó cũng không nhàm chán bởi gia đình như tôi. -Mày có muốn không.? Để tao thiết kế cho một chàng Tôi không gật đầu mà cũng không ừ thế nhưng nó vẫn cứ tìm cách đẩy tôi vào vòng tay của chàng. Mà nó nói đúng thật. Đến chiều thì tôi có quyết định điều lên làm thư kí riêng cho chàng thay cho một cô bé mới làm thư kí cho chàng được hai tháng. Mọi người xúm lại chúc mừng tôi. Cô bé bị tôi thay chân cũng đến chúc mừng. Tôi lúng túng nói với cô bé. -Chị không hề có ý định chiếm chỗ của em. Con bé cười tươi tỉnh. -Ồ không. Em có trách gì chị đâu. Trái lại nữa là khác. Em hài lòng với mức lương hai trăm đô của mình. Nghe con bé nói thế tôi mới yên lòng. Mãi đến cuối buổi tiệc, lúc chia tay nhau ra về con bé mới bảo tôi -Cái gì cũng có giá của nó cả chị ạ. Tám trăm đô của chị cũng thế. Con bé đi rồi , tôi ngẫm nghĩ mãi câu nói của nó mà không thể hiểu được nó muốn nói gì. . Tôi cứ như một con thiêu thân lao vào giữa một đám lửa tình rừng rực cháy. Tôi bất chấp tất cả. Tôi đã đổi khác, cuộc sống đơn điệu, tẻ nhạt đều đặn như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đã chấm hết. Giờ đây, mỗi một thời khắc đều ẩn chứa một sự bùng nổ. Có đêm mười một rưỡi rồi mà chuông điện thoại nhà tôi vẫn reo và tiếng chàng thầm thì. -Em có nhớ anh không? Còn anh nhớ em đến không ngủ được đây này. Hay là em đến với ah một lúc đi. Chỉ một lúc thôi em yêu. Truyện ngắn ngoại tình Nghe cái giọng nài nỉ của chàng là tôi cầm lòng không được, Tôi lại tìm một cớ gì đó để đến bên chàng. Tôi cứ tự bảo mình phải tỉnh táo. Đây chẳng qua chỉ là một cuộc vui cho cuộc đời đỡ tẻ nhạt. Dù sao cũng phải giữ lấy gia đình mình nhưng không hiểu sao tôi không thể tỉnh táo được. Tôi cứ như mê đi trước những lời nói ngọt ngào, trước những món quà nhonhỏ , trước những đóa hoa chàng trao tặng. Sau này, khi con thiêu thân tôi đã bị ngọn lửa tình ấy thiêu chết, ngồi nghĩ lại, tôi mới thấy mình thật là mù quáng và ngốc nghếch. Thật ra cái tôi nhận từ chàng,một thỏi son môi, một đóa hoa hồng hay một bộ váy mới có đáng kể gì đâu so với cái tôi sẽ mất đi. Hạnh phúc gia đình. Nhưng anh ơi! Liệu em có còn là đàn bà nữa không nếu như em nghĩ được điều đó giữa một cuộc tình say đắm? Đàn bà chúng em mềm yếu, cả tin, nông nổi, dễ bị cám dỗ nhưng ,anh ơi, đàn ông các anh say mê chúng em vì cái gì ?Chẳng phải vì những đức tính ấy hay sao?Đức chúa trời đã lấy một dẻ xương sườn của người đàn ông các anh để tạo nên người đàn bà chúng em. Sao Người không lấy một mẩu não của người đàn ông để tạo ra người đàn bà? Mà nếu Người làm như thế thật thì liệu các anh còn say mê chúng em nữa hay không? Vậy thì lỗi tại ai hả anh? Tại anh hay tại em? Sao anh không giữ gìn dẻ xương sườn của mình lại để cho một con chó tha đi mất? Nhưng đấy là những suy nghĩ của mãi sau này khi tôi còn lại một mình cô đơn trên cõi đời chứ còn lúc này đây thì tôi luôn nghĩ là mình đã đúng kể cả trước những lời khuyên bảo của bố tôi. Hôm ấy, ông bảo vợ chồng tôi sang ăn cơm nhân một ngày lễ. Sau khi ăn xong, cả nhà ngồi quây quần bên nhau uống nước ông mới hỏi hai vợ chồng tôi. -Anh chị đi tây, đi tàu nhiều rồi vậy bố muốn hỏi các con một điều “Cái gì là cơ bản tạo nên sự khác nhau giữa nền văn hóa Việt nam và văn hóa phương tây nói chung và văn hóa MỸ nói riêng?”. Chồng tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời -Theo con văn hóa phương tây đề cao sự tự do cá nhân còn văn hóa Việt Nam đề cao gia đình. Bố tôi nhìn sang tôi -Còn con? Tôi tán thành ý kiến của anh. -Vâng! Con cũng nghĩ như thế. Bố tôi lắc đầu. Ông từ từ nói -Các con sai rồi. Đề cao sự tự do cá nhân và đề cao gia đình đấy không phải là nguyên nhân tạo ra sự khác biệt của hai nền văn hóa. Thực ra nó chỉ là hệ quả. -Thế theo bố nó là gì ạ? Điều ông nói làm tôi háo hức. Tôi đang yêu một anh chàng người Mỹ nên tôi cũng muốn biết về nền văn hóa này. -Nền văn hóa Mỹ là một nền văn hóa của hôm nay hay nói một cách triết học thì là một nền văn hóa hiện sinh. Hãy sống hết mình với hôm nay, hãy tận hưởng tất cả những gì ta có được trong hôm nay. Còn văn hóa Việt là nền văn hóa của ngày mai hay nói khác đi nó là một nền văn hóa vị lai. Hãy sống vì ngày mai tốt đẹp mới là cốt lõi của sự khác nhau giữa hai nền văn hóa. Người Mĩ có thể cả đời đi thuê nhà nhưng người Việt thì dứt khoát phải “An cư mới lạc nghiệp”.Trong hôn nhân cũng vậy.—Nói đến đây ông hơi dừng lại nhìn sang tôi. Tôi chột dạ, cúi đầu nhìn xuống. “ Hay là ông biết điều gì rồi chăng” Tôi tự hỏi—Nền văn hóa hiện sinh cho phép người ta quan hệ xác thịt với bất cứ ai mỗi khi bản năng đòi hỏi mà không cần đến tình yêu. Vì nó coi quan hệ xác thịt đơn thuầnchỉ là một sự hưởng thụ còn nền văn hóa vị lai lại coi quan hệ xác thịt là kết quả cuối cùng của một mối quan hệ tình cảm. Chính vì vậy mà trong ca dao ta mới có câu. Kim đâm vào thịt thì đau Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời Tất yếu hiện sinh sẽ đề cao sự tự do cá nhân còn vị lai sẽ đề cao gia đình vì chỉ có gia đình mới là sự đảm bảo cho ngày mai tốt đẹp. Vậy anh thích nền văn hóa nào? Ông quay sang hỏi chồng tôi nhưng mắt lại nhìn sang tôi, Chồng tôi cười trả lời -Còn trẻ thì con thích hiện sinh nhưng về già thì con lại thích vị lai. Bố tôi cũng cười. Ông gật gù. -Ừ ! Giá mà ta có thể sống được trong cả hai nền văn hóa như thế nhỉ. Thế nào con gái, liệu người ta có thể sống trong cả hai nền văn hóa rất khác biệt như thế được không?—Ông hỏi tôi nhưng không đợi tôi trả lời ông đã từ từ nói tiếp—Không được phải không vì cái ngày mai của văn hóa Việt lại được xây dựng từ hôm nay. Cái câu “Nhân nào quả ấy” là nhằm nói lên điều ấy. Mà càng ngẫm, bố càng thấy các cụ nhà mình thật sâu sắc. Các cụ dùng từ nhân và quả. Từ khi trồng cái hạt xuống đến khi nó nảy mầm, thành cây rồi ra quả là cả một thời gian rất dài. Đến khi ra quả rồi mới biết quả ấy không ăn được thì tất cả đã quá muộn không thể sửa chữa được nữa..—Ông dừng lại, châm một điếu thuốc rít một hơi dài rồi giọng ông bỗng trầm hẳn xuống nửa như nói chuyện nửa như tâm sự—Chúng ta là người Việt, chúng ta sống trong một cộng đồng người việt .Bình thường ta không thấy sức mạnh của nền văn hóa đó. Nhưng khi nào ta đi ngược lại với truyền thống văn hóa, ta sẽ thấy nền văn hóa đó có một sức mạnh khủng khiếp. Nó sẽ nghiền nát cuộc đời ta , sẽ làm cho ta không bao giờ được sống thanh thản. Các con phải nhớ lấy điều đó Tôi cúi mặt không dám nhìn ông. Tôi hiểu bố tôi muốn nói gì. Bố tôi là người tinh tế và sâu sắc. Ông không bao giờ can thiệp một cách thô bạo vào cuộc sống riêng của tôi. Nếu có điều gì vợ chồng tôi không phải thì ông thường đưa ra những lời khuyên bảo theo dạng như buổi nói chuyện này. Thường thì tôi vẫn rất nghe lời ông nhưng lần này không hiểu do ma xui, quỷ khiến thế nào mà tôi lại bỏ ngoài tai những lời ông khuyên bảo và tôi bắt đầu phải trả giá vì điều đó. Hôm ấy chàng bảo tôi mang một tài liệu xuống cho phòng kế hoạch. Tôi cầm tài liệu đến phòng định gõ cửa thì chợt nghe thấy một ai đó nói -Con Hà điếm ấy à? Bây giờ ở công ty thì nhất nó rồi Nghe thấy tên mình, tôi vội vàng dừng lại lắng nghe. Tiếng một ai đó hỏi. -Sao ông lại gọi nó là điếm? -Thì không là điếm thì là gì.—Vẫn tiếng người ấy nói—Chỉ khác là nó thì làm điếm với một người còn bọn điếm kia làm điếm với nhiều người nhưng bản chất thì có gì khác đâu Tôi choáng váng. Tôi vẫn kiêu hãnh bước đi bên cạnh chàng, Thích thú khi được lái xe mở cửa xe cho mình. Tôi cứ nghĩ mọi người đang nhìn theo tôi với một ánh mắt thèm muốn, ngưỡng mộ và còn pha vào đấy một chút gen tỵ. Hóa ra không phải. Hóa ra họ nhìn tôi với ánh mắt khi nhìn một con điếm. Bây giờ thì tôi mới hiểu câu “Cái gì cũng có giá của nó cả. Tám trăm đô của chị cũng thế” của cô bé mà tôi đã thay chân. Tôi không dám vào phòng kế hoạch nữa vội bỏ đi và nhờ người khác cầm tài liệu vào hộ. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy mọi người đối với tôi có gì đó khang khác nhưng tôi cũng không để ý lắm. Một lần tôi nói chuyện với cái Vân. -Tao thấy mọi người đối với tao dạo này thế nào ấy. Họ cứ lành lạnh không vui vẻ như hồi xưa. -Hơi đâu mà để ý đến bọn rỗi hơi ấy—Con Vân bảo tôi—Lại chuyện gen ăn, gét ở đấy mà. Cái chân thư kí tổng giám đốc của mày nàng nào mà chả mơ. Mà mày cũng kin đáo một tý. Lộ liễu quá khiến thiên hạ ngứa mắt. Tôi cũng nghĩ đó là việc gen ăn, gét ở nhưng hóa ra không phải vì đây là lời của cánh đàn ông. Không một ai trong số họ lại mơ tưởng đến chân thư kí tổng giám đốc cả vì nó chỉ dành cho phụ nữ Đầu óc nặng trich, tôi trở về nhà. Tôi không thấy con bé chạy ra đón tôi như mọi bận. Vào trong nhà, tôi thấy nó đang chơi đồ hàng với con búp bê nội mà anh đã mua cho nó từ trước. Tôi sán ngay lại chỗ con. -Sao con không cho em này chơi với. Vừa nói, tôi vừa để con búp bê mà Jôn đã mua tặng cho nó vào đám đồ hàng. Con bé lập tức ném ngay con búp bê ấy ra ngoài. -Con gét nó. Nó hư lắm. Tôi như bị một cái tát. Tôi quay sang bắt đầu xửng cồ với anh. -Chuyện của người lớn sao anh lại đi nói xấu tôi với con? Anh nhìn tôi với ánh mắt băng giá. Nhìn ánh mắt ấy tôi biết mọi việc đã kết thúc. -Tôi không nóí gì với con cả dù chỉ một lời. Còn thái độ của con đối với cô thì cô phải tự hỏi chính mình chứ sao cô lại đi hỏi tôi. -Anh không nói mà con nó lại biết. Anh là thằng hèn. -Cô nói gì? Anh gầm lên và thẳng cánh giáng cho tôi một cái tát—Cô bước ngay ra khỏi nhà tôi. Anh chỉ tay ra cửa. Mặt tôi cũng vênh lên. -Đi thì đi. Anh tưởng tôi báu ở đây lắm đấy à. Làm vợ một người như anh thật phí cả nhan sắc Tôi thấy mạch máu ở cổ anh giật giật. Răng nghiến lại. Hai bàn tay nắm chặt. Tôi vào phòng thu dọn quần áo rồi quay ra bảo con bé -Con ra đây với mẹ. Con bé nước mắt chan hòa. Nó ôm chặt lấy chân anh và lắc đầu. -Không! Con ở nhà với bố Tôi sững người. Trong tôi bắt đầu có cái gì đó đổ vỡ. Một cái gì đó vô hình bắt đầu đè xuống trĩu nặng trong lòng. Tôi cúi đầu sách va li bước ra khỏi nhà. Khi đi qua hàng nước chỗ đầu nhà , tôi nghe thấy bà lão bán hàng nước chép miệng nói. -Rõ khổ. Có thì không biết giữ. Mất thì lại tiếc cho mà xem. Ra ngoài đường, tôi băn khoăn không biết là nên đến nhà Jôn hay về nhà bố mẹ mình. Tôi gọi điện cho chàng. Nghe tôi kể lại mọi chuyện, chàng bảo. -Càng tốt. Tạm thời em cứ về ở với bố mẹ em rồi sau ta sẽ tính. Thấy tôi xách va ly trở về, bố tôi không nói gì chỉ thở dài rồi lặng lẽ vào phòng mình đóng cửa lại. còn mẹ tôi bà lo lắng ra mặt, bà đợi cửa phòng bố tôi đóng hẳn lại mới bảo với tôi -Liệu có sao không hả con. Mẹ lo lắm. Ngộ nhỡ….Bà chỉ nói đến đấy thì dừng lại—Hay là đến tối mày thử nói chuyện với bố xem sao. Đến tối, tôi pha hai tách cà phê mang vào phòng bố. Ông đang ngồi đọc tôi vào, ông bỏ sách xuống, tháo mục kỉnh -Sao! Bây giờ thì con định tính sao? -Con sẽ lấy Jôn bố ạ. Anh ấy yêu con mãnh liệt. Bố tôi trầm ngâm. Ông gõ gõ cái kính vào lòng bàn tay -Nó yêu con mãnh liệt hay nó chỉ thèm khát con mãnh liệt? Hai cái ấy khác nhau đấy con ạ –Câu hỏi của bố làm tôi bỗng giật mình. Quả thật tôi cũng không biết Chàng yêu tôi hay thèm khát tôi nữa. Hay là cả hai?Một nỗi lo lắng bắt đầu nhen lên trong tôi—Vả lại nếu nó yêu con mãnh liệt thật thì con cũng nên nhớ hai người với hai nền văn hóa khác nhau việc chung sống cũng không phải dễ dàng . Nhưng bây giờ đấy là phương án tốt nhất Tôi ngần ngừ định hỏi một điều như nghĩ thế nào tôi lại thôi. Bố tôi chăm chú nhìn tôi rồi hỏi. -Con muốn nói điều gì -Bố ! Liệu có cách nào cứu vãn được cuộc hôn nhân của con không. ? Bố tôi thở dài rồi bảo -Bố nghĩ là rất khó. Người Việt rất bao dung nhưng riêng về việc ấy lại rất khắt khe con ạ. Phụ nữ có thể phạm sai lầm trước khi cưới nhưng sau khi cưới người phụ nữ không được phép phạm sai lầm. Ngạn ngữ có câu” Lấy đĩ về làm vợ chứ không lấy vợ về làm đĩ” là vì vậy. -Thế nếu Jôn không định cưới con thì sao? -Thì con đành phải trả giá cho cách sống buông thả của mình thôi Sau cuộc nói chuyện với bố, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đúng là tôi không còn con đường nào khác ngoài cách phải túm chặt lấy chàng. Tôi dành nhiều thời gian cho chàng hơn và đành phải phớt lờ dư luận để tìm cách trói chặt lấy chàng. Nhưng cũng đúng như bố tôi đã nói. Phải giả điếc trước những lời xì sào, Phải giả mù trước những ánh mắt khinh thị, Phải dùng đến thủ đoạn để trói giữ người yêu, cuộc sống của tôi bắt đầu trở nên nặng nề. Chân trời mầu hồng của tôi đã trở thành xám ngắt. Hai tháng sau, tôi nhận được giấy báo của tòa án gửi đến cơ quan . Tôi cầm tờ giấy gọi của tòa lên phòng tổng giám đốc mà lòng trĩu nặng. Vừa vào phòng, Chàng bảo tôi khóa trái cửa lại rồi kéo tôi vào lòng. Mọi khi , những lần như thế này , tôi thường chiều chàng nhưng hôm ấy, trong đầu còn lấn bấn với cái giấy gọi của tòa án, tôi gỡ tay chàng ra. -Thôi anh . Để lúc khác. Hôm nay em không có hứng. -Nhưng anh thì lại đang rất hứng. Vừa nói chàng vừa bế bổng tôi lên, đặt tôi lên chiếc bàn làm việc, tốc váy tôi lên, kéo khóa quần của mình và cứ thế thúc mạnh. Mắt tôi tối sầm. Tôi có cảm giác như mình đang bị cưỡng hiếp. Xong việc, tôi chạy vào toa lét, nhìn thấy đầu tóc mình rối bù , váy áo xộc xệch. Tôi ôm mặt .Một cảm giác cay đắng tràn ngập trong nói “ Không là điếm thì là gì?”lại vang lên trong đầu. Nhưng tôi làm gì còn con đường nào khác. Ngày nghỉ nào tôi cũng ở nhà chàng. Tôi hi vọng sự gần gũi của tôi sẽ làmcho chàng cảm thấy tôi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời chàng. Chủ nhật ấy chàng có khách. Một người bạn mới từ Mĩ sang làm việc ở Việt nam. Jôn giới thiệu tôi với bạn. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Ánh mắt ấy khiến tôi vui thích. Tôi để hai người ngồi lại với nhau, còn tôi sang phòng bếp pha cà phê cho hai người. Lúc ra khỏi phồng tôi nghe thấy bạn chàng bảo -Bạn gái của mày đấy à? Xinh thế. Tôi mỉm cười sung sướng. Lúc mang hai tách cà phê lên phòng khách, Qua cửa phòng khép hờ, tôi nghe thấy bạn chàng hỏi giọng háo hức -Thế gái Việt nam thế nào? Nhiều không? Dễ không? -Dễ nếu như mày có tiền -Tao không hỏi bọn gái điếm—Bạn chàng cáu kỉnh—Tao hỏi bọn gái tử tế kia. Còn bọn gái điếm thì ở nước nào mà chả dễ. -Thì tao cũng đang nói đến bọn con gái tử tế đấy chứ. Nhưng chúng nó cũng chẳng khác bọn điếm là mấy đâu. Nếu mày có tiền, thỉnh thoảng đưa chúng nó đi nhà hàng, mua tặng chúng nó vài thứ đắt tiền thì chúng nó bu lại quanh mày như ruồi ngay. Mà bọn gái Việt nam nhàm chán bỏ mẹ. Chúng nó chỉ có hai việc. Lên giường và trưng diện -Thì tao cũng chỉ cần nó ở trên giường thôi mà Hai người hô hố cười với nhau trong phòng. Đột nhiên tôi nghe thấy chàng hỏi -Mà mày có thích con bé vừa nãy không?Tao nhường cho mày đấy Hai ly cà phê rơi xuống đất vỡ tan. Tôi bỏ chạy Hơn một tháng sau chúng tôi ra tòa. Tôi không dám cầu xin anh tha thứ và tôi cũng tự biết tội lỗi của tôi không thể tha thứ nhưng tôi xin anh để cho tôi được nuôi con. Anh suy nghĩ một lúc rồi bảo -Thôi được. Việc này tôi sẽ để cho con bé quyết định Hôm ra tòa, chúng tôi nhanh chóng đạt được tất cả những thỏa thuận. Còn việc quyền nuôi con anh để con bé quyết định như đã hứa với tôi. Khi vị chánh án hỏi con bé -Cháu muốn ở với ai? Với bố hay với mẹ? Tôi ngồi ở dưới chằm chằm nhìn con bé. Người tôi căng ra. Tay nắm chặt lấy thành ghế chờ đợi. Nó! Chính nó mới là vị quan tòa hôm nay -Con gét mẹ Con bé kêu lên rồi chạy lại phía bố. Tôi ôm mặt lắng nghe lời phán quyết của một nền văn hóa Hết Truyện ngắn hay nhất tại
Giới thiệu Truyện tranh hentai Ngoại Tình được cập nhật sớm nhất và đầy đủ tại HentaiVL. Bạn đọc đừng quên bình luận và chia sẻ, ủng hộ HentaiVL ra các chương mới nhất của truyện Ngoại Tình. Danh sách chương chapter 48 26/09/2021 chapter 47 26/09/2021 chapter 46 26/09/2021 chapter 45 26/09/2021 chapter 44 26/09/2021 chapter 43 26/09/2021 chapter 42 26/09/2021 chapter 41 26/09/2021 chapter 40 26/09/2021 chapter 39 26/09/2021 chapter 38 26/09/2021 chapter 37 26/09/2021 chapter 36 26/09/2021 chapter 35 26/09/2021 chapter 34 08/09/2021 chapter 33 08/09/2021 chapter 32 08/09/2021 chapter 31 08/09/2021 chapter 30 08/09/2021 chapter 29 08/09/2021 chapter 28 08/09/2021 chapter 27 08/09/2021 chapter 26 08/09/2021 chapter 25 08/09/2021 chapter 24 08/09/2021 chapter 23 08/09/2021 chapter 22 08/09/2021 chapter 20 08/09/2021 chapter 19 08/09/2021 chapter 18 08/09/2021 chapter17 08/09/2021 chapter 16 08/09/2021 chapter 15 08/09/2021 chapter 14 08/09/2021 chapter 13 08/09/2021 chapter 12 08/09/2021 chapter 11 08/09/2021 chapter 10 08/09/2021 chapter 9 08/09/2021 chapter 8 08/09/2021 chapter 7 08/09/2021 chapter 6 08/09/2021 chapter 5 08/09/2021 chapter 4 08/09/2021 chapter 3 08/09/2021 chapter 2 08/09/2021 chapter 1 08/09/2021
Full đọc truyện tình dục ngoại tình chuyện 18+ cực hayTruyện 18+ Ngoại tình hay nhất đọc online Mời các bạn đọc truyện tình dục ngoại tình hay nhất truyện 18+ ngoại tình gia đình đọc rất sướng. Ah.. em đã.. quá..đã quá. Hơi thở tôi gấp gáp hổn hển. Dịch nhờn từ âm đạo tôi chảy ra liên tục, tôi cảm thấy đựơc dương vật của Minh giờ đây trơn hơn, sụt ra sụt vào êm ái hơn. Minh ôm chặt lấy mông tôi, nâng người tôi lên đặt nằm xuống salon..Cuối truyện này có clip và phim ngoại tình Rồi đến hồi chuông thứ ba như thúc giục. – Alô? Tôi mở đầu bằng chất giọng ngọt ngào sẳn có của mình. -… – Alô? -… – Ai đó ạ? Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ. -… – Tôi đang được nói chuyện với ai vậy? Tôi không còn bình tĩnh nửa. Vẫn không có tiếng trả lời và tôi giận dử cúp máy. “Không lẽ lại là hắn?”. Tôi tự nhủ và cảm thấy rùng mình. Hắn là một tên bệnh hoạn thật sự. Tôi đã quen hắn trên một chuyến xe lửa từ Bắc vào Nam khi tôi đi công tác trở về. Tôi nhớ mãi cái lần đầy ấn tượng đó. Tôi ở chung toa nằm với một cặp tình nhân và hắn. Tôi ngủ giường phía dưới giường hắn và không sao chợp mắt được khi cặp tình nhân phía bên kia cứ mãi trò chuyện và lâu lâu họ lại cười khúc khích như không hề có chúng tôi vậy. Tôi phải bước ra ngoài hóng gió cho thoải mái. Tôi đi dần về phía đầu toa, nơi có đặt nhà vệ sinh. Đúng lúc đó tôi cảm thấy có ai đó đang đi phía sau lưng mình. Tôi quay lại nhìn và bắt gặp ánh mắt hắn, ánh mắt mà tôi chưa từng gặp và cũng sẽ không bao giờ quên được. Truyện 18+ Ngoại tình hay nhất đọc online Nó không phải của một người đàn ông mà hình như là của một con thú. Tôi bị lúng túng vì ánh mắt đó và chỉ kịp nhoẻn miệng cười định chào theo phép lịch sự. Nhưng tất cả mọi cử chỉ hay hành động của tôi đều chậm hơn hắn. Hắn chộp lấy tay tôi lôi thẳng vào nhà vệ sinh rồi sập cửa lại. Tôi định la lên nhưng lưởi tôi đã nằm trong miệng hắn tự bao giờ. Hắn đè thân hình to lớn của mình ép sát tôi vào tường. Một tay hắn giử đầu tôi và miệng hắn như muốn hút hết nước bọt của tôi vậy. Tay còn lại hắn thò hẳn từ lưng quần tôi vào bên trong quần lót và liên tục xoa mạnh âm hộ tôi. Tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm với đàn ông nhưng đầy tính bạo lực như lần này thì tôi chưa hề trải qua bao giờ cả. Đáng lẻ phải chống cự kịch liệt thì tôi đã để mặc cho hắn hãm hiếp mình. Thâý tôi dường như không chống cự thì hắn càng mạnh bạo hơn. Môi hắn vẫn giữ chặt lấy môi tôi, lưởi hắn nút thật điêu luyện, đánh lên đến đốt họng tôi tạo cho tôi một sự rạo rực khó tả. Hai tay hắn không lúc nào rãnh. Hắn luồn tay trái vào trong áo tôi giật mạnh chiếc áo lót. Chiếc nịt ngực mỏng manh tội nghiệp đứt làm đôi trong tay hắn. Hắn vất bỏ chiếc áo lót và lại luồn tay vào trong áo tôi sờ nắn bộ ngực lồ lộ từng làm say đắm bao đàn ông. Một cảm giác rạo rực chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi tay phải hắn lần mở và tuột phăng chiếc quần tây tôi đang mặc xuống ngang gối. Cửa sổ buồng vệ sinh mở toang lùa vào một cơn gió làm tôi hơi rùng mình bởi trên người tôi hiện giờ quần áo đang ít dần đi. Trong cơn dục vọng điên cuồng hắn đưa tay phải giật nốt chiếc quần lót bé xíu khỏi người tôi. Chỉ trong chốc lát hắn đã lột trần không phải là cơ thể tôi mà là bản năng tình dục của tôi trước mắt hắn. Tôi bây giờ không còn là nạn nhân nữa mà đã trở thành kẻ đồng loã cho cơn dục vọng của hắn. Tôi đưa tay mở dây nịt và kéo phec-mơ-tua quần hắn xuống, nắm lấy dương vật của hắn trong tay và sụt ra sụt vào như tôi đã từng làm với bao nhiêu đàn ông khác. Gió lạnh đã không còn ảnh hưởng đối với tôi khi mà trong tay tôi dương vật hắn đang cương cứng dần lên và nóng hổi. Tay trái hắn vẫn không ngừng xoa nắn vú tôi, còn ngón tay phải thì móc vào âm đạo tôi một cách thô bạo. Có lúc ngón tay hắn chạm vào âm hạch làm tôi sướng điên lên được. Mỗi lần như vậy tôi lại rên lên khe khẻ. Bất ngờ hắn nắm lấy hai cổ tay tôi kéo thẳng lên cao qua khỏi đầu tôi và ép chúng vào tường. Cơ thể tôi bây giờ hoàn toàn không có khả năng kháng cự. Tôi đứng ở một thế không giang rộng hết chân đựơc vì còn kẹt hai ống quần, người thì bị đè chặt vào tường còn hai tay thì bị giữ trên cao. Cơ thể tôi gần như loã lồ. Chiếc áo thì vẫn khoác trên người nhưng nút thì đã cởi gần hết để lộ bộ ngực căng tròn. Với thế đứng như vậy, tôi hoàn toàn bị động khi hắn bắt đầu nẩy mông để đút dương vật vào âm đạo tôi. Trang 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15
Đọc truyện cực hay 18+ Ngoại tình với bạn thân của chồngĐọc truyện cực hay 18+ Ngoại tình với bạn thân của chồng Đọc truyện cực hay 18+ Ngoại tình với bạn thân của chồng. Khoảng 2 năm về trước, khi Khanh mới biết đến Cõi Thiên Thai thì có thường vào đọc truyện và nhiều articles khác. Nàng mong sẽ giúp cho tình trạng của mình khá hơn, sẽ không còn bị nguội lạnh. Quang cũng vậy; và trong một lần tìm lên P-talk để “chat”, Quang gặp Khanh. Hai trái tim lạnh lẽo, gặp nhau trong một nhịp đập, chợt bắt lửa, phực sáng. Rồi những lần email thăm hỏi bình thường, họ lần lượt tìm hiểu nhau, Quang biết Khanh đang ở Chicago, làm cho một công ty điện toán, nàng học thêm buổi tối để lấy bằng BA Accounting. Tác Giả Kinh Bích Lịch Khanh lấy chồng 3 năm nhưng không tìm được hạnh phúc. Khanh không yêu chồng mà vẫn cưới, bởi lý luận của Khanh là “lấy người thương mình hơn lấy người mình thương” . Sau khi cưới, Khanh mới biết đó là một sự sai lầm to lớn. Người ta ai cũng nói Khanh có phước, “anh ấy có job thơm, người siêng năng, chăm chìu Khanh hết mực …” nhưng phước hay không chỉ có Khanh mới hiểu … Năm nay Khanh được 32 tuổi, vẻ đẹp rạng rỡ dường như không phai tí nào hơn 10 năm qua. Có lẽ do mái tóc huyền dài, óng ả, vừa chấm quá vai, được cắt theo kiểu layers, buông phùng. Trông nàng như còn rất trẻ, với tính tình hoạt bát hay nói hay cười, nhí nhãnh, vui tánh, nũng nịu và … rất nhõng nhẽo, mà trông nàng càng đáng yêu. Hay có lẽ da dẻ của Khanh vẫn còn sáng, trắng hồng và mịn màng do năm tháng chịu khó săn sóc, nên nàng luôn luôn kiêu sa, quyến rũ. Cộng thêm khuôn mặt búp bê bầu tròn rất dễ thương, rất nữ tính, thuộc típ người con gái miền Tây, với cái mũi con con hai cánh mũi nhỏ nhắn ôm sát hai bên, hiếm thấy ở người Việt nam. Hoặc như đôi mắt nàng long lanh luôn diễn tả một lời nói ngọt ngào, không cười nhưng vẫn thấy một niềm vui trong đáy mắt. Cũng có thể vóc dáng của nàng thanh thoát, tràn trề nhựa sống như con gái mới lớn với ba vòng cân đối. Nên nàng thuộc một phụ nữ duyên dáng xinh đẹp, dễ đập mắt người dù chỉ thoáng nhìn qua. Nàng lại thuộc người ăn nói có duyên, chẳng thế mà đám con trai hay bu quanh nàng! Từ dạo ấy tình cảm của Khanh giành cho chồng càng ít, sự rạn nứt bắt đầu xuất hiện một cách âm ỉ. Nhưng chỉ Khanh biết điều đó. Có đôi lúc anh ấy nhận ra sự lạnh nhạt ở nàng, song chỉ đắng cay nói được với nàng “Bây giờ em không còn được lấy một phần mười như khi xưa nữa, không hay nói hay cười, không nũng nịu, nhõng nhẽo. Giá như em còn lấy được một phần anh cũng đủ vui rồi”. Điều chàng nói đó rất khó chịu đối với Khanh, bởi nàng không “feel like herself with him at all”. Sống với người mình không yêu là một cực hình, nó tra tấn Khanh rất nhẹ nhàng, hàng ngày, kéo dài day dẳn. Có đôi lần Khanh không còn chịu được, nàng muốn cho nó nổ tung ra, để rồi ly dị, và Khanh sẽ thấy thoải mái hơn, nhưng Khanh biết nàng sẽ không bao giờ làm được với sức của nàng. Khanh không muốn “hurt him”, because he loves her so much. Vả lại, bây giờ Khanh cũng không biết phải làm gì trong tình cảnh này, Khanh không muốn đổ vỡ hạnh phúc đâu, dù sao nàng cũng là phụ nữ Á Đông. Ăn nói sao với mọi người, Khanh sợ nghe người ta đàm tiếu về nàng lắm! Phải chi có ai đó đến giúp sức cho Khanh vượt qua sự khó khăn này thì hay biết mấy ! Đọc truyện cực hay 18+ Ngoại tình với bạn thân của chồng Quang là người có vợ, một người đàn ông có diện mạo bình thường, nhưng có vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh. 30 tuổi, Quang có job ngon. Đã 3 lần dang dỡ với mấy mối tình, trước khi chàng kết hôn. Tóc luôn cắt hắn húi cua, nên trông chàng khỏe mạnh, rắn rỏi. Mặt vuông do xương cạnh hàm lớn. Mũi cao, hơi tẹt, nước da ngâm đen và bộ râu quai nón trông rất đàn ông! Quang đám cưới cũng được hơn một năm. Phát hiện vợ là người lạnh nhạt trong tình dục. Vợ chàng lấy chàng chỉ vì gia đình thúc ép. Thoạt đầu Quang còn ráng chịu đựng, nhưng sức người có hạn, Quang dần dà đâm chán. Những đòi hỏi của người đàn ông tuổi sung sức không thỏa mãn được, còn gì khổ sở hơn. Chàng hay lẫn tránh vợ để tìm vui ở những quán cafe có các cô nàng “mát mẻ”, coi như tạm xoa dịu những đòi hỏi thiếu thốn. Vợ chàng cũng mặc nhiên sự vắng mặt của chàng, riết rồi quen. Mắc chứng lạnh cảm, nàng cũng buồn lắm, nhưng đâu biết làm gì hơn Khoảng 2 năm về trước, khi Khanh mới biết đến Cõi Thiên Thai thì có thường vào đọc truyện và nhiều articles khác. Nàng mong sẽ giúp cho tình trạng của mình khá hơn, sẽ không còn bị nguội lạnh. Quang cũng vậy; và trong một lần tìm lên P-talk để “chat”, Quang gặp Khanh. Hai trái tim lạnh lẽo, gặp nhau trong một nhịp đập, chợt bắt lửa, phực sáng. Rồi những lần email thăm hỏi bình thường, họ lần lượt tìm hiểu nhau, Quang biết Khanh đang ở Chicago, làm cho một công ty điện toán, nàng học thêm buổi tối để lấy bằng BA Accounting. Còn Khanh biết Quang đang ở California, làm nhân viên kế toán cho Bank of America. Rồi sự trao đổi email bình thường đó biến thành những cú phone bí mật, riêng tư. Hai người đã tâm sự cho nhau những chuyện thầm kín của mình. Phim 18+ Ngoại tình với bạn thân của chồng Khanh cho Quang biết, nàng là một người rất nóng bỏng, rất lãng mạn, nhưng sự lãng mạn đó phải giành đúng cho đối tượng nàng yêu. Với chồng, nàng không có tình yêu, bao nhiệt tâm đều tan biến sau một tháng kết hôn. Nàng coi chuyện ái ân là một trách nhiệm. Một trách nhiệm nàng luôn luôn tìm cách chối từ, như là “Hôm nay em không khỏe”, “Thôi khuya rồi mai còn phải đi làm”, “Em mắc coi phim…”; hoặc có những lúc nàng cố tình ngủ thật sớm, hay thật trễ để né cái “trách nhiệm” đó. Hoặc nàng cố tình gây sự, dù chuyện chẳng đáng vào đâu, để khỏi gần gũi nhau. Ngay cả chuyện Khanh đăng ký học những lớp Accounting về khuya cũng là một lý do nàng nêu ra để được “miễn hầu” chồng. Nhưng Khanh tránh được lần này, đâu được lần khác. Làm vợ, phải có ăn ở với nhau, nàng biết vậy! Những lúc không tránh được, nàng cũng đóng trọn một vai tuồng, cho màn kịch được kết thúc sớm. Với Khanh, cách tốt nhất là “fake orgasm” giả làm như được khoái cảm tột cùng, cho chồng được thỏa mãn, để “finish” sớm; và bao lần đó Khanh làm rất đạt, không thua gì một diễn viên đoạt giải Oscar. Chồng nàng không bao giờ nghi kỵ điều đó. Mãi đến sau này, khi nàng không còn đủ “sức” để diễn vai tuồng này nữa, nàng mới lên tiếng thẳng và từ chối “quan hệ”. Bầu không khí trở nên nặng nề, nhưng vì chồng nàng thương nàng như một “true love”, anh không làm gì được hơn là tạm chấp nhận. Còn Quang, một người thanh niên nhiệt tình trong phòng the, nhưng không được đáp ứng trọn vẹn. Vợ chàng, không bao giờ tìm được khoái cảm trong chăn gối. Không giống như Khanh, nàng không biết cách đóng kịch. Những màn ái ân vì vậy diễn ra một cách nhanh chóng. Chỉ một bên thỏa mãn, một bên không. Cảm giác cuối cùng chỉ là một sự trống trơn, tẻ nhạt, chán chường. Rồi mỗi người đi vào ý tưởng của riêng tư. Chàng ước ao một tấm thân khác nóng bỏng, nồng nhiệt. Nàng tự trách mình, lo ngậm đắng nuốt cay với căn bệnh lạnh cảm của mình. Hai người đâu lưng nhau, mỗi người một cạnh giường …. Thủ dâm là biện pháp giải quyết lúc cấp bách, hoặc lúc buồn tủi cho hoàn cảnh của mình. Với Khanh, dù là con gái, nhưng nàng biết thủ dâm từ khi không tìm được hạnh phúc với chồng. Khám phá đó coi như tạm dập tắt cơn lửa lòng luôn bừng cháy trong người nàng. Dùng tay, có khi là vòi nước, ít khi nàng dùng dụng cụ, và lần nào nàng cũng đạt được ý nguyện mà nàng hiếm khi thỏa dạ khi giao hợp với chồng. Nhà tắm là một nơi riêng tư nhất mà nàng có thể giành hàng giờ để tắm rửa, kỳ cọ, hoặc massage bằng một loại dầu làm cho da mịn. Hình ảnh của những chàng trai Tây âu, vai u thịt bắp, những cô gái tóc vàng mắt xanh, ngực nở mông to, trên các băng tầng Spice Channel, mà Khanh lén lút coi một mình, luôn đem cho nàng niềm sung sướng rạt rào. Với Quang, thủ dâm là một chuyện rất thông thường, từ lúc anh còn là con trai mới lớn; từ cái thuở anh biết để ý những người đàn bà trong xóm, những cô gái đẹp ở những lớp học cao hơn. Còn bây giờ, phim XXX và Internet là một nguồn “tài nguyên” vô tận có thể đem cái “fantasy” của anh bay khắp vũ trụ khoái lạc. Đối với anh, người vợ không còn là một thứ hấp dẫn nữa, nàng chỉ là một thứ gì đó hiện thể trong sự tưởng tượng của anh, mỗi khi nhắm mắt … cho tới khi anh tìm thấy Khanh như một thứ nước tình yêu, đúng hơn là tình dục, mà anh khao khát bấy lâu. Tối nay, Khanh đáp một chuyến bay dài để gặp Quang ở phi trường Los Angeles. Đó là một sự quyết định táo bạo của nàng, dấu chồng với lý do sang thăm bà Dì ở California. Vậy là Khanh đã quyết định ngoại tình! nàng thật sự muốn ngoại tình, dù chỉ một lần, để biết cái cảm giác tình yêu đó như thế nào. Vì nàng cho là nàng đã yêu Quang, yêu cái chàng trai cao lớn ở trong hình, và cái giọng nói truyền cảm ở trên phone. 7 giờ tại quán cà phê Dĩ Vãng 2. Quang gọi báo cho vợ biết đêm nay anh về nhà rất trễ, lý do anh “bịa” ra là bận nhậu với bạn. Chỉ có đơn giản vậy là anh có thể long nhong suốt đêm không cần về. Ngồi thoải mái trong góc kẹt, Quang hết nhìn mấy cô tiếp viên mát mẻ trong bộ bikini bóng sáng, lại nhìn đồng hồ. Anh có vẻ nôn nóng cho lần gặp gỡ này. Vì anh biết Khanh rất đẹp, ít ra là trong hình nàng gởi cho anh. Nhả từng ngụm khói, Quang mong lung trong ý tưởng với mối quan hệ này. Có lúc chàng muốn nó diễn ra thật đẹp đẽ, lãng mạn, bền bỉ ; nhưng có lúc chàng muốn nó trở thành cuồng dại, si mê, dù là chỉ một đêm ngắn ngũi… 8 giờ 15. Quang đón Khanh tại Terminal 3. Chàng nhận ra nàng thật dễ dàng trong bộ áo nhung màu đỏ như đã dặn dò trong email. Hai người ôm nhau, cười nói gượng gạo cho lần gặp gỡ đầu tiên. Quang đưa nàng lên xe Lexus ES 300, hành lý nàng chỉ là một cái xách tay nhỏ. Câu chuyện dang dỡ của hai người tiếp tục trên đường đi. Quang cố gắng ăn nói cho bặt thiệp dù đầu óc chàng trống rỗng. Mùi nước hoa trên người Khanh có lẽ đã làm anh phân tâm. Nhìn bề ngoài của Khanh, nàng có vẻ còn đẹp hơn trong ảnh. Hay là do bóng tối, dưới ánh đèn màu ? Không cần biết, Quang thật sự thấy tim mình nhảy bấn loạn. Muốn nắm tay Khanh lắm, nhưng vẫn còn ngại. Quang đưa Khanh đảo một vòng trên phố Bolsa. Nàng qua Mỹ đã lâu nhưng chưa hề xuống “khu người Việt đông nhất ở Hải ngoại”. Mọi thứ ở đây đều là xa lạ với nàng, nhưng rất thân quen với các hàng quán đều mang tên tiếng Việt. – Em đói không ? – Quang chợt hỏi. Chàng thích gọi nàng bằng “em” dù nhỏ hơn 2 tuổi. – Đi ăn chút cũng được – Khanh cười xoa bụng và đáp. – Ăn gì ? – Ăn đồ Việt nam, em thèm … – Để khuya nhe … Bây giờ mình đi ăn đồ Mỹ trước. Nói sao làm vậy, Quang cố tình đưa Khanh đến một tiệm Outback, một tiệm có rất nhiều kỷ niệm đẹp đối với Khanh; và gọi Steak. Mục đích khác của anh là tránh gặp người thân quen ở các tiệm Việt. Ăn xong, chàng đưa nàng xuống bờ biển Hungtington. Ngồi trong xe ngắm biển, ngắm đèn ngoài khơi, và đèn thành phố. Hai người bắt đầu thân quen hơn trước. Quang cố pha trò với những truyện cười người lớn, nhưng chàng kể rất tế nhị, làm Khanh rất thích. Trong lúc cười giỡn, chàng vô tình chạm trúng tay nàng, rồi … nắm luôn. Khanh cũng để nguyên vậy, và rồi không khí nô đùa lắng xuống, sự lãng mạn yên ắng trỗi dậy. Hai trái tim đập loạn xạ trong hơi thở dập dồn. Bất thần, Quang chồm qua, choàng tay ôm chặt Khanh, và ghì đầu nàng vào để hôn. Chàng tấn công thẳng vào cặp môi của nàng, hai tay chàng xiết chặt với ý định không cho Khanh có dịp chối từ. Nhưng nàng đã không chối từ, mà ngược lại, Khanh đón nhận nụ hôn đó hết sức nồng nàn. Năm phút trôi qua thật tình tứ, ướt át. Cả hai nằm chiêm bao cũng không ngờ rằng mình đang làm một chuyện phản bội với người phối ngẫu. – Mình tìm nơi nghỉ ngơi nhen em! – Quang thì thào. – Anh … anh quyết định đi! – Nàng hơi thẹn thùa đáp. Quang cho xe de khỏi bãi, lướt trên con đường Brookhurst, lúc này đã thưa thớt xe qua lại. Trong đầu chàng trước đó đã dự tính phải đi về đâu. Chàng không định chọn khách sạn lớn vì phải đi ngang phòng tiếp tân, biết đâu gặp người quen. – Ở đây được chứ ? – Quang nói nhỏ, chỉ vào khách sạn “Motel 6” – Được …! Chỗ nào cũng được, Khanh không kén chọn … – Khanh đáp, cố tỏ ra là một người dễ dãi, hòa đồng. Sau khi Quang vào trong, check-in một phòng cuối dãy, tầng dưới, rồi trở ra ngoài, Khanh đã đứng ngoài chờ với túi xách sẵn sàng trên tay. Trang 1 2 3 4
truyện 18 ngoại tình