Một người chỉ có thể làm con nuôi của một người (cá nhân) hoặc của cả hai người là vợ chồng. Những đứa trẻ sẽ không được coi là con nuôi khi được chăm sóc, nuôi dưỡng bởi người giám hộ, cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội theo quy định của Bộ luật dân sự. Ly hôn là chuyện giữa cha mẹ, nhưng liên quan rất lớn quyền lợi của con cái. Vấn đề cấp dưỡng nuôi con cái, ai là người nuôi dưỡng bắt buộc phải được xem xét. Và theo đó mức cấp dưỡng nuôi con khi khởi kiện ly hôn được quy định như thế nào? Tây Chín Ba Vlog - Nơi chia sẻ những hoàn cảnh khó khăn, mảnh đời bất hạnh. LIÊN HỆ/KẾT NỐI VỚI TÂY👉 Facebook cá nhân: https://www Ca dao Mẹ. Tháng Giêng là tháng ăn chơi. Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà. Tháng Ba thì đậu đã già. Ta đi ta hái về nhà phơi khô. Tháng Tư đi tậu trâu bò. Để ta sắm sửa làm mùa tháng Năm. Sáng ngày đêm lúa ra ngâm. Bao giờ mọc mầm ta sẽ vớt ra. Truyện Ba nuôi là Chồng! - Ba nuôi là Chồng! tren dien thoai, may tinh bang, iphone, ipad. Yêu đọc truyện online Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đây! #BaNuoiLaChong #McBaoLinh #TruyenBaoLinh Truyện ngắn hay : BA NUÔI LÀ CHỒNG tập 4 – #truyennganbaolinh hay nhất 2022 Cố Thành lần này quyết tâm không để Ngạn Vũ rời xa mình lần nữa, anh chấp nhận thỏa hiệp mọi chuyện miễn sao cô được thoải mái. Cháu xưng là: Nội tôn. Con trai của Đích thê xưng là: Đích tử. Con trai lớn tuổi nhất xưng là: Trưởng tử. Con trai lớn tuổi nhất và là con trai của Đích thê xưng là: Đích trưởng tử. Cháu trai của Đích thê (tức các con trai của các Đích tử) xưng là: Đích tôn: (cháu nội). Tôi vốn có tư tưởng là 'con mình thì mình nuôi' nên không bao giờ trông chờ vào sự giúp đỡ của hai bên nội ngoại. Vợ chồng tôi kết hôn hơn 5 năm, có 2 con đủ nếp đủ tẻ. Con trai thứ 2 mới được 1 tuổi rưỡi nhưng tôi đã quyết Vay Tiền Nhanh Ggads. Đánh giá từ 5 lượt Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số!Chuyện là, con trai của nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng trời mà vẫn không có tin tức gì. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này ra, bạn có thể đọc thêm Con Nối Dõi hoặc Ngã Vào Lòng Cậu Chủ của cùng tác giả. Sau cái hôm nói chuyện rõ ràng với Thu Ngọc, Ngạn Vũ cứ thấy buồn buồn trong lòng. Cô khó chịu thì ít, nhưng lo lắng cho Thu Ngọc thì nhiều. Chưa kể đến việc cô không biết phải nói thế nào với Cố Thành về chuyện này, sợ là anh sẽ mắng chết Thu Ngọc về cái tội cố chấp……………………………….Trưa hôm nay, bên phía cảnh sát đến bệnh viện lấy lời khai của Ngạn Vũ và Thảo. Sau khi lấy xong lời khai, hai viên cảnh sát rời đi, lúc đi còn được người của Cố Thành săn sóc đưa đón ra đến tận thang máy. Đứng trong thang máy, vị cảnh sát trẻ tuổi hỏi vị cảnh sát trung niên.– Vụ án này không phức tạp, nạn nhân bị thương cũng không nặng… mà nhà họ Thi ở đây cũng không phải là không có tiếng tăm… sao cấp trên lại ra lệnh bắt buộc phải điều tra kỹ càng như vậy hả đội trưởng?Vị cảnh sát trung niên mặt mày nghiêm trang, ông ấy đáp.– Cậu có biết người đàn ông vừa nãy ở trong phòng kia là ai không? Là thiếu gia của Quách gia thành phố A, mà đã đụng tới Quách gia… cậu nghĩ nhà họ Thi này chống đỡ nổi?Vị cảnh sát trẻ tuổi gật gù– Ra là vậy… nhưng nếu xét theo tình tiết của vụ án thì hai người kia cũng không chịu tội gì nặng đâu. Cùng lắm thì ba năm tù giam chia ra cho hai người… mà nhà họ Quách quyền lực như vậy… sao lại cố ép nhà họ Thi làm gì? Nếu thấy không vừa mắt thì vẫn còn cách khác mà?Vị cảnh sát trung niên liếc mắt nhìn chàng trai bên cạnh, ông trầm giọng– Tôi nói cậu vẫn còn trẻ người non dạ là đúng mà, cậu vẫn nên theo tôi học hỏi nhiều hơn đi, sau này còn biết cách xử sự với những kiểu vụ án như thế này. Cậu nghĩ đi, một người đàn bà và một cô gái còn trẻ chịu án ngồi tù… như vậy chưa đủ tàn khốc à? Người đàn ông kia là muốn đẩy nhà họ Thi vào con đường mất sạch hết mặt mũi và danh tiếng. Chứ nếu để Quách gia ra tay thì ngày hôm nay Thi gia đã vắng bóng trên thị trường kinh doanh rồi. Mà nói không chừng là chưa làm thôi, cậu cứ đợi thử mà xem…Dừng chốc, ông ấy lại nói– Nói chung những kiểu vụ án của giới thượng lưu giống như thế này, cậu đừng bỏ tâm vào quá nhiều, cứ nghe theo lệnh của cấp trên là được. Bởi có nhiều khi người ta không xem trọng công bằng, cái mà bọn họ muốn… chúng ta không với tới được đâu. Xem ra… hai người kia chắc chắn sẽ phải ngồi tù… ngồi ít ngồi nhiều thì cũng sẽ ngồi… không thoát được!………………………………Ở bên ngoài hai viên cảnh sát vẫn đang bàn luận rôm rả, mà ở trong phòng bệnh của Ngạn Vũ lúc này, không khí lại có chút trầm mặc kỳ lạ…Chuyện là, Cố Thành vừa mới nói hết sự thật về thân phận của Ngạn Vũ cho cô ấy biết. Và cũng trong suốt một đoạn thời gian khá dài, kể từ trước khi cảnh sát đến, cho đến sau khi cảnh sát rời đi… Ngạn Vũ vẫn chưa mở miệng nói câu nào với Cố Thành. Sự im lặng trầm tư này của Ngạn Vũ làm cho Cố Thành lo lắng đến bồn chồn. Nửa muốn kêu cô, nửa lại không muốn làm phiền cô trong lúc cô đang suy nghĩ. Nhưng cô không nói chuyện với anh cũng đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nếu không phải vừa nãy có cảnh sát tới thì chắc chắn là cô đã im luôn… anh thật sự là lo lắng muốn lúc Cố Thành còn đang rầu rĩ hoang mang trong lòng thì Ngạn Vũ lúc này cũng đã suy nghĩ xong. Thú thật thì cô cũng không có ngốc đến mức không nhận ra là Từ gia có quan hệ với cô. Chuyện cô là con cháu của nhà họ Thi, cô đã đoán được từ ngay cái hôm cô bị sốt cao kia. Nhưng còn về chuyện cô là cháu gái của nhà họ Từ… đến giờ cô vẫn cảm thấy hoang mang cực độ trong thừa biết việc bác Hai Quách Kỳ và Từ tổng của Từ gia đột nhiên đến thăm cô là có nguyên nhân nào đó, chưa kể đến việc Từ tổng của ngày hôm đó còn xưng cậu với cô… Nhưng nếu nói Từ gia là nhà ngoại của cô, cô vẫn cảm thấy… có quá nhiều sự khủng hoảng. Một nhà họ Thi đã đủ làm cho cô suy nghĩ đến nổ não, bây giờ lại thêm một nhà họ Từ… đúng là khổ não nhân đôi mà!Ngạn Vũ ngồi ở trên giường, cô lúc này ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Cố Thành, trong sự chờ mong của anh, cô khẽ cất giọng khàn khàn– Cố Thành… em muốn đến gặp bác Hai…Cố Thành kinh ngạc nhìn cô, anh ngập ngừng, hỏi– Em muốn gặp… bác Hai?Ngạn Vũ gật đầu chắc nịch– Dạ vâng, em muốn gặp bác Hai, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng… em muốn gặp bác ấy một Thành không có lý do gì để từ chối, anh liền gật đầu đồng ý với cô. Sau đó nhanh chóng gọi cho Quách Kỳ, sắp xếp cho Ngạn Vũ và ông ấy một cuộc nhanh sau đó, Quách Kỳ bên kia đã đồng ý, ông ấy sắp xếp ngay bây giờ sẽ đến thẳng bệnh viện để gặp Ngạn Vũ, không để cô phải đi đâu xa xôi. Lúc Quách Kỳ đến, Ngạn Vũ còn đang bị Cố Thành ép ăn hết suất cơm, cả hai đều không nghĩ đến việc Quách Kỳ lại đến nhanh như vậy…Sự xuất hiện nhanh như gió của Quách Kỳ lúc này là điều chứng tỏ cho việc Quách Kỳ còn nôn nóng gặp mặt Ngạn Vũ hơn rất nhiều lần so với việc Ngạn Vũ muốn gặp mặt Kỳ đến, Ngạn Vũ liền ngưng ăn, cũng không bị Cố Thành ép ăn hết cơm nữa. Cố Thành cũng rất tâm lý, anh để lại phòng trống cho hai bác cháu nói chuyện, còn anh thì tạm thời vắng mặt ra ngoài một phòng lúc này chỉ còn lại Quách Kỳ và Ngạn Vũ, mặc dù thân phận lúc này đã đổi khác nhưng Ngạn Vũ vẫn cứ thấy hồi hộp mỗi khi tiếp xúc với Quách Kỳ. Mà có vẻ như Quách Kỳ cũng nhận ra là Ngạn Vũ sợ mình, ông khẽ thở dài trong lòng, vẫn là ông mở lời lên tiếng trước– Con đã thấy khỏe hơn chưa? Còn khó chịu ở đâu không Vũ?Ngạn Vũ cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu, chẳng qua là cô cũng không quá chú trọng vào chuyện sức khỏe. Trả lời đại loại cho xong, cô lúc này cũng đã bắt đầu lấy lại sự bình tĩnh, mặt đối mặt với Quách Kỳ, cô hỏi ông ấy.– Con khỏe ạ, vài hôm nữa là có thể xuất viện về nhà. Hôm nay, con hẹn gặp bác Hai… thật ra là có chuyện quan trọng Kỳ là người thẳng thắn không thích vòng vo, nghe cô nói như vậy, ông ấy liền đáp.– Con có gì cứ nói, bác sẽ lắng Vũ hít sâu vào một hơi, nói cô không căng thẳng thì là nói dối. Trước là căng thẳng khi phải đối mặt với Quách Kỳ, và sau là càng căng thẳng hơn khi phải chuẩn bị tiếp nhận toàn bộ sự thật về quá khứ đau thương của mẹ con cô. Mọi thứ trong cô bây giờ rất mơ hồ, cô cần một người dẫn đường cho cô đi, mà người hiểu rõ mẹ con cô nhất không phải là ai khác… mà chỉ có thể là bác Hai Quách có chút run run, Ngạn Vũ thu hết sự can đảm vào trong cơ thể, cô nhìn Quách Kỳ đang ngồi ở trước mặt, cô nghiêm túc, hỏi– Bác Hai… bác có thể nào nói cho con biết… mẹ con vì sao lại chết được không bác? Con muốn biết tất cả sự thật về mẹ con, về chuyện ở nhà họ Thi và cả về chuyện của mẹ con Mạnh Tuấn…Quách Kỳ nhìn cô, trước kia ông còn thấy cô quá mức bình thường, nhưng sau khi biết cô là con gái của Thu Loan, ông chỉ hận bản thân ông tại sao lại không chịu đối xử với cô tốt hơn. Ông cũng đã định chờ khi nào Cố Thành nói xong mọi thứ với cô thì ông sẽ chính là người giải thích cho cô rõ tường tận mọi chuyện. Chỉ là ông không nghĩ đến việc cô sẽ tìm gặp ông sớm đến như thế này, sớm hơn cả trong dự tính của ông. Cô rất giống với Thu Loan, mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì mà ông luôn nghĩ…Khẽ gật đầu, Quách Kỳ cũng không giấu giếm, ông bắt đầu hồi tưởng lại sự việc, kể không thiếu xót một chi tiết nào.– Bác sẽ không giấu con, cái gì bác biết bác đều sẽ kể hết cho con nghe, còn nhìn nhận mọi việc thế nào thì sẽ tùy ở con, bác không dám xen vào quyết định của con…Hai tay Ngạn Vũ siết chặt vào nhau, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ con hiểu Kỳ nhìn cô, mi mắt rũ xuống, ông kể lại– Mẹ con tên là Từ Thu Loan, cô ấy là con gái của Từ gia, là thiên kim tiểu thư được nuôi dưỡng như một cô công chúa. Tính cách của mẹ con vô cùng mạnh mẽ và quật cường, hễ là chuyện gì mà mẹ con không thích thì cô ấy chắc chắn sẽ không làm, cũng không dễ gì đồng tình theo. Ở Từ gia, mẹ con thân nhất với cậu con, cậu con là Từ Thu Mỹ, chính là người đàn ông hôm con nhập viện đã đến thăm con chung với bác… con có nhớ không? Ông ấy chính là cậu của con, là cậu ruột của con. Cậu và ông ngoại của con tìm con cũng đã rất lâu rồi… họ thật sự rất nhớ mong con…Ngạn Vũ cảm thấy có chút gì đó vương vướng ở lồng ngực, cô không nói gì, cũng không đáp gì, chỉ lẳng lặng siết tay chờ đợi Quách Kỳ nói Kỳ cũng không chần chờ lâu, ông lại tiếp tục cất giọng, trầm lặng có, hồi tưởng cũng có– Năm đó… Từ gia và Quách gia có hôn ước. Ban đầu định là mẹ con sẽ gả cho bác, nhưng thực ra bác biết rõ là mẹ con không thích bác, chỉ có duy nhất bác có tình cảm với mẹ con mà thôi. Sau một trận chống đối quyết liệt, mẹ con cuối cùng cũng thuyết phục được bác hủy hôn. Thời gian sau, mẹ con tìm cách rời khỏi Từ gia, lang bạc từ bỏ thân phận, trốn ra bên ngoài để sống cuộc đời tự do tự tại của mình. Phần của mẹ con là như vậy, nhưng còn Quách gia và Từ gia bắt buộc vẫn phải có liên hôn. Cũng là trong năm đó, bác cưới dì Hai của con… và chính mẹ con cũng hiểu rõ… dì Hai của con thích bác… nhưng còn mẹ con thì không…Ngạn Vũ cúi mặt, cô hiểu rồi, hóa là như vậy… Nhưng cô cũng thật sự bất ngờ, không nghĩ được là chuyện của mẹ cô và bác Hai Quách Kỳ lại là loại chuyện tình cảm tay ba trong truyền thuyết…Bác Hai Quách Kỳ tiếp lời, thái độ của ông lúc này lại có phần uất giận nghiêm nghị– Mẹ con rời khỏi Từ gia, từ bỏ thân phận, đi đến tỉnh B, trốn tránh Từ gia và Quách gia, lấy cho mình một cái tên khác… gọi là Bảo Châu. Mẹ con gặp được con trai của nhà họ Thi, là tên Cường. Hai người gặp nhau rồi cưới nhau, mẹ con cứ tưởng là đã gặp được chân tình của cuộc đời thì đến một ngày nọ… tên Cường vào rừng tìm trầm hương bị lạc, cứ tưởng là đã bỏ mạng ở trong rừng rồi. Năm đó Quách gia và Thi gia không thường xuyên qua lại, chuyện tên Cường gặp nạn cũng là lâu sau đó một thời gian, bác và ông nội của Cố Thành mới được biết. Nếu như bác biết mẹ con đến Thi gia sớm hơn, vậy thì đã không xảy ra chuyện đau lòng kia rồi…Dừng chút, ánh mắt của Quách Kỳ bắt đầu thay đổi, giọng của ông cũng dần trầm lại…– Mẹ con sống ở nhà họ Thi không được tốt, bọn chúng xem thường mẹ con là trẻ mồ côi, không tôn trọng, không xem mẹ con là con dâu. Tên Cường mất tích, cứ tưởng là chết mất xác rồi, mẹ con đau buồn tìm kiếm ngày đêm. Cũng theo như di nguyện của hắn, mẹ con đến bệnh viện thụ ra con… nhưng éo le thay… bọn nhà họ Thi lại cho rằng con không phải là cốt nhục của nhà bọn chúng. Dùng dằn một thời gian thì con được sinh ra đời, lúc ấy nhà bọn chúng mới tạm chấp nhận con là con cháu của chúng…– Lúc con được hơn một tuổi thì tên Cường đột nhiên trở về, nhưng hắn ta không phải chỉ về có một mình, mà hắn ta còn dẫn thêm vợ con hiện tại của hắn về theo… chính là thằng Tuấn và mụ Thạch. Thằng Tuấn có vẻ lớn tuổi hơn con, còn đứa con gái kia thì vẫn còn trong bụng mụ Thạch, lúc ấy chưa sinh ra đời. Tên Cường lấy lý do mất trí nhớ, lỡ có tình cảm với mụ Thạch, rồi sau khi lấy lại được trí nhớ, cũng lấy lý do không thể phụ bạc mẹ con bọn nó… vậy nên mới đưa bọn nó về theo…Nói đến đây, Quách Kỳ đột nhiên siết chặt tay, ông gằn lên từng chữ– Khốn kiếp! Hắn chính là ba của con… là hắn ta thề hẹn yêu thương mẹ con… nhưng chính hắn lại muốn một chân đạp hai thuyền, vừa xin mẹ con bỏ qua, cũng thuận tiện đem theo vợ bé về nhà… đúng là thứ ti tiện… thứ hèn hạ không đáng mặt đàn ông!Quách Kỳ nói đến đây, Ngạn Vũ thật sự không thể chịu đựng được nữa. Cô, cô chỉ là người được nghe kể lại thôi, thế mà khi nghe qua cô còn không thể nào chấp nhận được nổi. Vậy thì mẹ cô năm đó, bà đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, chịu đựng đủ cảm xúc tiêu cực kinh khủng ra sao? Thi Mạnh Cường… ông ta và nhà họ Thi thật sự cũng đủ lố bịch, đủ tàn nhẫn mà!Quách Kỳ vành mắt ửng đỏ lên, ông lại nói, như là cảm thán, cũng như là khổ sở tuyệt vọng.– Mẹ con… cô ấy là một người phụ nữ bản lĩnh như vậy… nhưng tại sao… bác thật không thể hiểu được lý do vì sao cô ấy lại chấp nhận được loại chuyện đó… vì sao vậy chứ? Sao lại không chịu rời đi? Vì sao vậy?Ngạn Vũ nghe Quách Kỳ hỏi, cô mới khẽ ngước gương mặt khổ sở của mình lên nhìn ông. Vượt xa sự tưởng tượng của ông, cô khẽ đáp, đáp rất ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến cho ông ấy phải thấy kinh ngạc– Bác Hai… bác đừng trách mẹ con… bà ấy dù có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn là phụ nữ, lại còn là một người vợ, một người mẹ. Bà ấy cũng có đức tính chịu đựng, là sự chịu đựng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có. Bà ấy… chắc là sợ cho con không có cha, sợ con thiếu thốn… là lo sợ cho con đó bác. Con chưa có con, nhưng nếu như sau này con có con, con cũng sẽ thương con của con như vậy… sẽ thương nó nhiều giống như vậy…Ngạn Vũ nói mà không kìm được nước mắt, những giọt nước trong veo rơi lên trên má cô, cõi lòng của cô cũng muốn vụn vỡ theo, càng nghĩ đến thì nước mắt lại càng rơi xuống thật nhiều…Quách Kỳ nhìn thấy Ngạn Vũ khóc, lại nghe thấy cô nói như vậy… ông đột nhiên sững sốt đến ngẩn người. Mà cũng không phải chỉ có một mình Ngạn Vũ khóc, đến cả người đàn ông rắn rỏi như Quách Kỳ cũng nhoè lệ muốn khóc theo…Thật sự, có thể sẽ có rất nhiều người cảm thấy khó hiểu vì sao mà mẹ của cô không chịu rời đi. Nhưng chắc chỉ có ai làm mẹ, ai làm vợ rồi mới hiểu được giá trị của hai chữ “chịu đựng”. Phụ nữ ấy mà, chỉ khi nào triệt để tuyệt vọng thì họ mới chấp nhận rời đi. Còn nếu vẫn còn có thể cố gắng, họ sẽ luôn cố gắng vì con vì chồng, vì tương lai của những đứa trẻ vô tội…Phải rất lâu sau, khi cả hai đã ổn định lại được cảm xúc, Ngạn Vũ mới lại khẽ hỏi Quách Kỳ– Bác Hai… mẹ con… vì sao mà chết?Quách Kỳ đưa tay vuốt mặt, ông ấy uống cạn ly nước lọc, sau đó mới khàn giọng trả lời.– Mẹ con là vì tự vẫn, có thể là mẹ con bị trầm cảm, suy nghĩ nhất thời không thông nên mới làm ra chuyện như vậy. Lúc mà mẹ con cô ấy có gửi thư cho bác, trong thư, cô ấy gửi gắm con cho bác… mong muốn bác có thể nuôi dưỡng con nên người…Ngạn Vũ nén nhịn kích động, cô nhấn mạnh từng chữ– Nhà họ Thi… bọn họ không biết là mẹ con chết? Bọn họ có đi tìm mẹ con không?Quách Kỳ trả lời theo sự thật– Đến giờ vẫn không biết là mẹ con đã chết. Còn về chuyện đi tìm… chỉ có tên Cường âm thầm tìm kiếm một thời gian… sau này cũng không thấy tìm kiếm nữa. Và sau một hai năm gì đó từ lúc mẹ con chết… nhà họ Thi đột nhiên cho xóa sạch hết thông tin về mẹ con con. Chỉ để lại thông tin của mụ Thạch, để mụ ta là vợ chính thức của tên Cường. Cái này là bác không nói thêm vào, đây đều là tất cả sự thật mà bác điều tra được trong suốt từng ấy năm qua. Nếu như không phải nhà họ Thi và nhà họ Quách có ân tình từ đời trước thì bác đã cho xóa sổ nhà họ Thi khỏi giới hào môn từ rất lâu rồi…Ngạn Vũ cúi đầu, hai tay cô siết chặt vào nhau, đại não của cô hiện tại đang suy nghĩ rất nhiều thứ. Và cô cũng vẫn không thể nào quên được những đoạn ký ức rời rạc kia, những hình ảnh mà mẹ cô bị mụ Thạch mắng chửi thậm tệ. Nếu đổi lại là cô thì cô cũng sẽ trầm cảm đến chết chứ không chỉ riêng gì mẹ cô. Mẹ cô đã phải chịu đựng quá nhiều… và cái chết của bà… có lẽ là sự giải thoát cho những tháng ngày bị giày vò từ thể xác đến tinh thần…Là người ngoài cuộc, họ không ở vào trường hợp của ta, không biết được ta đã phải trải qua những gì, không hiểu được ý nguyện của ta… vậy thì mãi mãi họ sẽ chẳng thể nào cảm thông được cho quyết định của ta… dù là quyết định đúng hay là quyết định sai lầm. Có thể với họ, cái chết của mẹ Ngạn Vũ là một sự ngu ngốc, nhưng đối riêng với bà ấy… đó có lẽ đã là sự giải thoát tốt đẹp cho tất cả mọi việc rồi. Chỉ thương cho những người thân thuộc của bà ấy, trong đó có Ngạn Vũ, có cả Quách Kỳ và cũng có cả Từ gia…Những chuyện về sau cái chết của mẹ Ngạn Vũ, Ngạn Vũ đã được biết, vậy nên cô không hỏi tiếp nữa. Lúc này cô chỉ hỏi đến bức di thư của mẹ cô đã để lại cho bác Hai Quách Kỳ, cô muốn biết mong muốn cuối đời của bà ấy là như thế nào…– Bác… trong di thư mẹ con để lại… bà ấy có tâm nguyện gì vậy ạ?Tâm trạng lúc này của Quách Kỳ đã khá hơn, ông hít sâu vào một hơi, sau đó mới dịu giọng, đáp lời– Mẹ con… bà ấy muốn bác… nhận nuôi dưỡng con… đưa con ra nước ngoài sinh sống. Không cho nhà ngoại con biết về sự hiện diện của con, cũng cắt đứt luôn liên lạc của con với nhà nội. Đồng thời, mẹ con cũng muốn bác… không được trả thù nhà nội con. Mẹ con bà ấy đến khi chết vẫn luôn lo nghĩ cho cha con con như vậy, bà ấy yêu thương tên Cường đến như thế… vậy mà hắn ta lại có mắt như mù… đồ phế vật!Lại dừng một chút, Quách Kỳ lại tiếp tục nói với Ngạn Vũ, nhưng lần này không có cảm xúc riêng của mình, ông là muốn khuyên nhủ cô.– Cũng bởi vì di nguyện của mẹ con không muốn con nhận lại hai bên nội ngoại, vậy nên chuyện cậu con muốn đưa con về Từ gia nhận ông ngoại… bác tạm thời vẫn chưa đồng ý… vẫn chờ vào quyết định của con. Nhưng bác vẫn hy vọng… con có thể nhận nhà ngoại… đó là điều tốt nhất cho con… cũng tốt nhất cho Cố Thành. Mà điều quan trọng nhất là cậu con, ông ngoại con… bọn họ không giống với nhà họ Thi của ba con… bọn họ thật lòng vẫn luôn mong mỏi tìm kiếm con… đó hoàn toàn là sự thật mà bác đã nhìn thấy… không gian dối nửa lời với con. Ngạn Vũ, quyết định thế nào là ở con… bác luôn nghe theo sự quyết định của Vũ mím chặt môi, cô nhìn bác Hai Quách Kỳ, trong lòng cũng đã đưa ra được quyết định cuối cùng. Có thể là cả đời này, cô sẽ không thể nào tha thứ được cho nhà nội… nhưng còn phía nhà ngoại… cô chắc chắn là nên trở về. Cô muốn mình có thể bù đắp lại lỗi lầm của mẹ cô, cô sẽ thay bà báo hiếu cho ông ngoại của rụng về cội, nước chảy về nguồn… cô vẫn luôn hy vọng là mình có được một nơi để về, một nơi để khoe khoang với thiên hạ rằng cô không phải là trẻ mồ côi. Cô sẽ nhận lại cậu, nhận lại ông ngoại… trở về bái lạy mộ của mẹ cô. Còn những con người đã không xem cô là cốt nhục của họ, vậy thì họ không xứng đáng để cô nhận cội nguồn, mãi mãi không xứng đáng để cô gọi là nhà! Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số!Chuyện là, con trai của nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng trời mà vẫn không có tin tức gì. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này tưởng mọi chuyện đã đâu vào đấy thì được đâu hơn một năm kể từ ngày chồng mất tích,cô con dâu mới cưới của nhà ông Bá đột nhiên “không chồng mà chửa” khiến cả làng xôn xao, dị nghị bàn tán rùm trời suốt một thời gian rất dài. Dù đã thề thốt giải thích hết lời đây chắc chắn là con cháu của nhà họ, nhưng người nhà ông Bá và cả dân làng vẫn một mực không chịu tin đây là sự thật…Đúng là tình ngay còn lý thì hơi kỳ lạ một chút, nhưng đúng thật đứa bé trong bụng cô con dâu chính là huyết mạch của nhà ông Bá. Bởi vì trước khi quyết định đi rừng, con trai ông Bá đã dặn vợ nếu ngộ nhỡ anh ta có mệnh hệ gì không thể quay trở về thì cô vợ phải nhớ tới bệnh viện để “thụ tinh” kiếm con nối dõi tông đường cho nhà chồng. Anh chồng đã “đông lạnh tinh trùng” phòng bất trắc, vậy nên chuyện con dâu nhà ông Bá có thai là chuyện quá hợp lý hợp tình. Đã giải thích rõ ràng tới như vậy mà ông Bá nhứt quyết không chấp nhận, dù cô con dâu có khóc lóc van xin cỡ nào thì cũng không nhận được sự cảm thông của nhà cho tới lúc sinh con, chịu đủ loại sỉ vả, cuối cùng cô con dâu cũng sinh ra được một đứa bé đủ tháng khỏe mạnh. Cũng may, may là cô con dâu sinh ra đứa nhỏ giống y đúc con trai của ông Bá, vậy nên người nhà ông Bá mới tạm thời chấp nhận đứa bé là máu mủ của nhà chuyện đâu có dừng lại như vậy, con trai ông Bá mất tích hơn ba năm trời thì bỗng một ngày mưa gió, anh ta đột nhiên quay trở về trong niềm mừng rỡ như trúng số độc đắc của cả nhà. Nhưng niềm vui của cô vợ chưa được tày gang thì cô ấy lại phải nước mắt chan cơm, khổ sở như chết lặng trong lòng khi nhìn thấy chồng mình tay trái bồng một đứa con trai nhỏ, tay phải thì nắm lấy tay một cô gái đang bụng mang dạ chửa…Hóa ra là con trai ông Bá đi rừng bị lạc đoàn rồi gặp nạn, nhưng trời độ cho anh ta may mắn gặp được một gia đình sống trong một ngôi làng nhỏ ngoài bìa rừng cưu mang cứu sống. Lúc đó, anh trai này mất trí nhớ tạm thời, không nhớ được mình là ai và có vợ hay chưa. Vậy nên trong thời gian dài dưỡng thương, anh ta đã nảy sinh tình cảm với con gái của gia đình đã cưu mang mình rồi cưới luôn cô gái này làm vợ. Lúc nhớ lại thì mọi chuyện đã đâu vào đấy, không thể thay đổi được gì, anh ta chỉ còn cách dắt “vợ bé” về, hy vọng “vợ lớn” và gia đình chấp trời! Đây thật sự là một câu chuyện hỡi ôi, chỉ thương cho cô vợ ở nhà, chịu biết bao nhiêu đau khổ nhưng vẫn không có được hạnh phúc trọn vẹn. Mà cũng đâu trách anh chồng được, thật ra thì anh ta cũng đâu có muốn mình sẽ trở thành người đàn ông phụ tình bạc nghĩa với vợ con…Cái chuyện éo le cứ tưởng chỉ có trong phim của nhà ông Bá lan rộng khắp một vùng, làm chấn động khu phố Cổ, khiến mỗi sớm tinh mơ, nhà nhà người người lại lấy đây làm chủ đề bàn tán rôm rả. Từ một câu chuyện vốn dĩ kỳ lạ, khi vào miệng của những người dân hiếu kỳ thì lại trở thành những câu chuyện kỳ dị biến tướng tới muôn hình vạn trạng. Lại nói thêm, nhà họ Bá đi coi thầy, thầy phán cho rằng cô vợ bé có số “Vượng phu ích tử” rất tốt cho con đường công danh sự nghiệp của người chồng sau này. Đã vậy cô vợ bé còn sinh được một cậu con trai, lại càng khiến cho nhà ống Bá tin tới trẹo cả quả… cũng không biết vì lý do gì mà bẫng đi mấy năm sau, cô vợ lớn và đứa cháu được “thụ tinh” của nhà ông Bá đột nhiên biến mất. Mãi cho tới ngày nay, cũng không một ai ở nhà ông Bá dám nhắc gì tới mẹ con bọn họ, cứ như mẹ con của cô “vợ lớn” chưa hề tồn tại trên cõi đời này vậy. Chuyện cũng đã qua rất nhiều năm, người của khu phố Cổ cũng không còn nhớ tới chuyện này nữa. Cuộc sống bộn bề khiến bọn họ quên hết cả rồi, quên luôn cả đã từng có một cô vợ lớn vô cùng đáng thương và tội nghiệp như vậy!_____________________________Nhà họ Thi hôm nay có khách quý tới, lúc Ngạn Vũ dắt tay bé Ni vào phòng ăn, đi trước cô là Sơn, mọi người trong nhà họ Thi đã có mặt đầy đủ. Thấy cô tới, Mạnh Tuấn liền đứng dậy, nụ cười trên môi thân thiện, anh ta cất giọng giới thiệu– À cô giáo về rồi đó hả? Lại đây cùng mọi người ăn cơm đi, bữa nay nhà tôi có khách, cô giáo đừng xong với cô, anh lại quay sang nhìn con gái, ánh nhìn thoáng dịu dàng, anh nói với con– Bé Ni, qua bên ba nè, để cô Vũ ăn Ni có chút rụt rè, lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp liền đi tới nắm lấy tay con bé, sau đó dắt con bé đi về phía bên kia bàn ăn, trong mắt toàn là nét dịu dàng. Cô ấy tên là Mẫn, là bạn gái của Mạnh Tuấn, tương lai còn có thể sẽ là “mẹ kế” của bé Cường là ông nội của bé Ni, cũng là chủ của nhà họ Thi, bình thường ít khi nào thấy ông nói chuyện với Vũ, bữa nay có vẻ vui hơn thường khi nên cũng không kiệm lời mà nói vài câu với cô– Cô Vũ về đúng giờ cơm, cô ngồi xuống ăn cùng cả nhà. Đều là người trong nhà, cô không cần Vũ không từ chối lời mời, bình thường cô cũng là ăn cơm chung với người nhà họ Thi, bữa nay chẳng qua chỉ là có thêm người, đồ ăn thêm phần thịnh soạn, so ra cũng không quá khác biệt nhiều. Sơn nghe vậy, anh liền giúp Vũ kéo ghế, còn tươi cười nói lại mấy câu với ông chủ Cường. Sơn đây là bạn trai của Vũ, anh làm việc cho nhà họ Thi nên cũng ở lại nhà họ Thi cho thuận tiện. Mẹ của Sơn làm quản gia cho nhà họ Thi đã lâu, sau này nhà họ Thi cần người làm nên bà đưa con trai tới xin việc. Sơn ở nhà họ Thi cũng được mấy năm, chắc là vào ở từ lúc Mạnh Tuấn cưới vợ cho tới Sơn chăm sóc cho Vũ, Mẫn cười thật tươi, cô ấy khen ngợi– Anh Vũ chăm sóc cho bạn gái quá, tình cảm hai người tốt thiệt ngại ngùng cười cười, anh bảo là Mẫn quá khen, còn Vũ cũng cười phụ họa, chỉ là trong đáy mắt của cô không chứa đựng được một chút sự vui mừng nào…Chỉ là hết thảy những biểu cảm của Vũ lúc này lại thu hết vào tầm mắt của một người. Người nọ ngồi đối diện với cô, anh nhìn cô chằm chằm, nhìn như muốn xuyên thấu tới tận tâm can của cô, ánh nhìn nóng bỏng tựa như một chậu lửa khổng lồ để ý tới Sơn và Vũ nữa, Mạnh Tuấn lúc này nở một nụ cười hết sức thân thiện nhìn tới người đàn ông đang ngồi bên cạnh ba mình. Anh nâng ly rượu đang cầm trên tay hướng tới người đàn ông đang ngồi ở kia, anh cung kính mời tới– Anh Thành, lâu lắm mới gặp lại, biết anh ít uống rượu nhưng khách tới nhà không trà cũng rượu… em mời anh một ly… anh nể mặt em đừng từ chối.“Anh Thành” là cách gọi cực kỳ tôn kính của mọi người dành tới cho người đàn ông này. So với Mạnh Tuấn, anh Thành quả thực lớn tuổi hơn nhiều, chẳng những tuổi tác lớn hơn mà tới cả địa vị xã hội, quyền lực ngầm trong tay, tài sản cũng lớn hơn Mạnh Tuấn rất rất rất nhiều Thành, tên gọi đầy đủ là Quách Cố Thành, là chữ Quách của gia tộc người Hoa Quách gia nổi tiếng ở thành phố A. Quách gia và nhà họ Thi có mối quan hệ khá thân, mặc dù nhà họ Thi không so được với nhà họ Quách nhưng vì ân tình xưa cũ nên mỗi lần anh Thành tới phố Cổ này, lần nào cũng đều phải ghé lại ăn bữa cơm với nhà họ Thi, đó là thói quen không thể bỏ cũng hiểu rõ ông Cường có ý muốn đưa con gái của ông tới giới thiệu cho anh, muốn hai nhà có sự liên kết bền vững. Nhưng thú thật là con gái nhà ông Cường không gợi cho anh được một chút hứng thú nào. Đàn bà đối với anh không thiếu, kiểu mỹ miều, kiểu kiêu sa, kiểu thanh thuần, quyến rũ… anh thật sự không có thiếu loại nào. Lúc này đưa một cô gái cái gì cũng bình thường tới trước mặt anh, đã vậy tính tình Mỹ My còn kiêu căng tiểu thư, nói năng thì vô duyên không có chút ý tứ nào… thú thật là tới tên anh cũng không buồn nhớ tới chứ nói gì là muốn kết My không biết là anh Thành đang có suy nghĩ gì, cô cạy mình là con gái cưng của nhà họ Thi, ai ở phố Cổ cũng phải nể nang nhà cô, vậy nên cô lúc nào cũng tỏ ra quý phái cao sang. Cô thích anh Thành, không phải vì nhà họ Quách giàu thì cũng vì mê đắm vẻ ngoài phong lưu khí phách của anh Thành. Nghe nói, anh Thành là người rất có quyền lực, cũng nghe nói, mỹ nữ vây quanh anh Thành nhiều vô số kể. Đàn ông ở độ tuổi của anh Thành là độ tuổi thăng hoa nhất, cộng thêm vẻ ngoài “hại nước hại dân” của anh, Mỹ My càng ngày càng mê anh đắm đuối. Vì biết hôm nay anh Thành sẽ tới nên cô đã chuẩn bị từ tận một tuần trước, ăn mặc, trang điểm, hết thảy đều học theo hướng mà anh Thành thích, là kiểu kiêu sa lộng lẫy động lòng ly rượu nở nụ cười yêu kiều, Mỹ My cố gặng ra giọng nói dịu dàng như nước– Anh Thành… em mời anh một ly… chắc anh vẫn chưa quên đứa em gái này phải không ạ?Cố Thành nhướng mày nhìn về phía Mỹ My, tâm tư của anh từ nãy tới giờ không đặt trên người nhà họ Thi, nếu không phải vì nể mặt ông Cường thì anh đã đứng dậy rời đi từ lâu rồi. Liếc mắt nhìn về phía cô gái tóc đen dài ngồi xéo xéo phía kia, anh thật sự cảm thấy có chút phiền muộn. Đã mấy năm rồi, anh không thể ngờ bây giờ gặp lại… cô lại là bạn gái của người khác?Ngạn Vũ… cái tên này… rõ ràng là anh muốn cô lớn lên sẽ trở nên kiêu ngạo với đời. Náo có ngờ anh lại vì sự kiêu ngạo này của cô mà khổ sở muốn chết!Càng nghĩ càng có chút bực tức, anh phá lệ nâng ly, trước là hướng tới ông Cường, sau là con cái của ông ấy, cuối cùng là lướt qua Ngạn Vũ rồi dừng lại trước mặt Mỹ My. Mặc dù không mấy tình nguyện nhưng anh vẫn cố nói thêm mấy lời, ý tứ rõ ràng như muốn cho Mỹ My thêm vài tia hy vọng.– Mời em… sau này có tới thành phố A chơi thì nhớ đến thăm Quách gia… anh sẵn sàng tiếp một lời nói này mà khiến cho Mỹ My vừa sửng sốt vừa vui mừng, cô ấy vui tới kích động không nói được gì. Phải tới lúc bà Thạch, mẹ của Mỹ My thay cô ấy nhận lời thì Mỹ My mới bình tĩnh trở lại nói cũng biết sau đó người nhà họ Thi vui vẻ tới nhường nào, dường như muốn đem hết tất cả những gì tốt đẹp dâng hết lên trên mặt người đàn ông này. Bọn họ rõ ràng là đang muốn câu con rồng vàng tên Cố Thành, lộ liễu tới cỡ này thì ai nhìn vào cũng Vũ nhìn đám người cười cười nói nói trước mặt, cô thoáng nhếch môi cười thầm trong lòng. Lại nhìn tới con gái của ông Cường cứ liên tục liếc mắt đưa tình với người đàn ông kia, cô thật muốn đến hét vào mặt cô ta để cho cô ta tỉnh táo trở lại. Nhìn là biết người đàn ông tên Thành kia chỉ muốn “chơi vui” qua đường thôi, vậy mà Mỹ My lại phấn khích tới phát rồ như vậy. Nếu cô ấy mà biết ở thành phố A, anh Thành mà cô ấy hâm mộ có bao nhiêu bạn gái, chắc cô ấy sẽ khóc tới sưng hết cả mắt quá. Đùa, cô sống với anh ta bao nhiêu năm, chuyện xấu của anh ta cô nghe còn nhiều hơn truyện cổ tích… có cái gì mà cô không nhận ra chứ?!Ngạn Vũ không vui trong lòng nhưng trên mặt vẫn luôn giữ vững một biểu cảm vui tươi, thi thoảng cô còn nói đùa với bé Ni và Mẫn, đúng chuẩn là không khí của một buổi tiệc vui tiệc, Vũ giúp dọn dẹp chén bát trên bàn ăn, lúc này lại nghe ông chủ Cường hỏi chuyện anh Thành– Cố Thành, lần này tới đây, con định ở lại bao lâu? Nếu có chuyện gấp thì cứ ở đây giải quyết, đỡ phải ra ngoài ở khách sạn không được thoải mái ấm áp như ở Thành ngồi bên cạnh ông chủ Cường, anh vốn dĩ chưa bao giờ có ý định ở lại nhà họ Thi. Bình thường anh chịu tới đây ăn bữa cơm đã là nể mặt nhà họ Thi lắm rồi. Nhưng mà lần này thì có chút khác, bởi vì có người quan trọng cũng đang ở đây, vậy nên anh cũng muốn ở lại vài ngày, xem thử xem người ta đang muốn chơi cái trò gì…Khoé môi khẽ nhếch, Cố Thành nhàn nhạt đáp– Đúng là con có việc cần giải quyết, nếu chú Cường không ngại thì cho con ở lại đây khoảng vài ngày. Còn có ở thêm hay không thì để con xem công việc thế nào sẽ báo lại với chủ Cường cười niềm nở, thái độ vui mừng tích cực– Ngại gì, đều là người trong nhà, con đừng khách sáo như vậy. Nhà họ Thi này luôn dành cho con một phòng, con muốn ở bao lâu thì ở, muốn tới lúc nào thì tới. Đã lâu không gặp được ba con, chú còn muốn hỏi thăm thêm nhiều việc nữa kia Tuấn cũng phụ họa thêm– Ba em nói phải đó anh Thành, ở ngoài bất tiện lắm, anh cứ ở lại đây, xem đây là nhà của mình, mọi người chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng tới công việc của anh Thành khẽ gật đầu nói lời cảm kích, suốt cả buổi, tầm mắt anh chưa từng rời khỏi người con gái có thái độ bình thản kia. Cô giày vò anh lâu như vậy, cứ tưởng là cô sẽ luôn nhớ tới anh, ai nghĩ được là cô lại đang sống rất thoải mái, lại còn có bạn trai… đúng là chết tiệt!………………………………………..Ngạn Vũ sau khi phụ giúp dọn dẹp bàn ăn, dì Liễu không cho cô rửa chén bát nên cô đành lên phòng của bé Ni xem con bé đang làm gì. Kể từ ngày mẹ của bé Ni không ở đây, con bé như rơi vào trầm cảm, triệu chứng ngày càng nặng, lúc nào cũng nhút nhát và sợ hãi người ngoài. Cô được thuê về đây là để dạy kèm cho con bé chuẩn bị vào lớp 1, bởi vì con bé quá nhút nhát, lại không chịu nói chuyện, vậy nên cũng không thể nào đưa con bé đến trường mẫu giáo học như bao đứa trẻ khác Vũ tới phòng của bé Ni, vừa vặn nhìn thấy Mẫn đang chơi với con bé, cô chỉ nhìn qua một chút, sau đó quyết định trở về phòng không gõ cửa. Lúc trở về phòng, cô gặp Sơn, cô và anh nói với nhau vài câu rồi ai lại về phòng nấy. Nhà họ Thi ở phố Cổ cũng được tính là “hào môn” giàu có, mặc dù hai chữ “hào môn” này nói ra có chút ngượng nhưng cô lại không tìm được từ nào hợp lý hơn từ này. Bởi vì nói nhà họ Thi là nhà giàu thì cũng không đúng, mà nói là thế gia xuất thân trăm năm thì lại không phải. Bề ngoài thì là một gia tộc có chút tiếng tăm, gốc rễ cũng mạnh, vậy nên nói là hào môn thì cũng đúng, không sai. Chẳng qua là, cô lại chưa từng xem nhà họ Thi là hào môn quyền quý gì gì đó…Ngạn Vũ đứng trước cửa phòng, phòng của cô không có khóa vân tay nên cô vẫn dùng chìa khoá truyền thống để mở cửa. Bước vào phòng, khóa trái cửa lại, sau đó là bật công tắc đèn, nhưng tay vừa chạm vào công tắc, cô liền ngửi được mùi thơm thoang thoảng của trầm hương, trong lòng có rất nhiều sự căng thẳng vồ ập tới. Đã 5 năm rồi, ngót ngét cũng 5 năm rồi, lúc rời đi như thế, bây giờ gặp lại… thật đúng là oan nghiệt mà!Đèn vừa bật sáng, Ngạn Vũ nhìn thấy ở chiếc ghế dựa ngay bàn làm việc có người đang ngồi. Chiếc áo sơ mi đen huyền bí, đôi chân dài thẳng tắp, khói thuốc thoang thoảng mùi trầm hương huyền ảo, kèm theo đó là chất giọng khàn khàn thân quen. Ngày xưa cô không xa lạ gì hình ảnh này, chẳng qua là bây giờ được nhìn lại, thú thực vẫn có chút cảm giác căng thẳng không thân thiết cho lắm…– Ngạn Nhi, em chưa ly hôn mà đã có bạn trai mới, đấy gọi là ngoại tình. Em có tin tôi kiện em và tên kia ra tòa vì tội danh gian dâm ngoại tình hay không? Em cũng giỏi thật đấy nhỉ?Ngạn Vũ nhíu mày, lòng bàn tay co lại thành nắm đấm, cô nói ra những lời phản bác lạnh lẽo– Ba nuôi… à không… phải gọi là chú Thành mới đúng. Cái gì chưa ly hôn? Cái gì ngoại tình? Nếu chú muốn kiện thì cứ kiện, tôi thà ngồi tù bị phạt cũng muốn được ly hôn. Mà khoan đã, chú nói xem… nếu lúc kiện tụng phát hiện ra tôi là… con gái của Quách Cố Thành chú… vậy thì tòa án sẽ phải xử thế nào nhỉ? Là tội ngoại tình của tôi nặng, hay là tội… loạn luân của chú nặng đây?!Cố Thành xoay ghế lại, đôi mắt đen hun hút của anh nhìn vào người phụ nữ với dáng vẻ quật cường trước mặt. Đúng là đủ lông đủ cánh rồi, bây giờ còn biết uy hiếp cả anh. Giỏi đấy, con gái nhà họ Quách nên có cái khí thái này… tốt… rất tốt!Nụ cười trên môi căng lên, ý lạnh tỏa ra khắp người, giọng của anh càng trầm, trầm tới mức như muốn bứt đi mạng sống của người ta– Giỏi đó Ngạn Vũ, có lẽ là tôi chiều chuộng em nhiều quá, dung túng cho em nhiều quá nên em quên mất tôi là người như thế nào rồi đúng không? Cái tên bạn trai trẻ trung của em, em có thích nó tàn phế không? Tôi cho em sự lựa chọn…Dừng lại vài giây, dưới ánh mặt lạnh như dao cắt của Ngạn Vũ, anh lại nở một nụ cười nguy hiểm, nguy hiểm còn hơn lúc anh bị người ta truy sát– Tôi đã nói với em thế nào, em “chơi” được thì phải “chịu” được, tôi cho em thoải mái tự do bên ngoài, thích quen ai thì quen, nhưng tôi có cho em tính tới chuyện kết hôn, có cho em tính tới chuyện lấy chồng sinh con không nhỉ? Quách Ngạn Vũ, ngoại tình rất xấu, tôi không muốn em có lỗi với tôi, càng không muốn quãng thời gian sau này em phải sống trong dằn vặt. Thời hạn của sự tự do hết rồi, trở về Quách gia, trở về bên cạnh tôi… tôi cải tà rồi… đừng để tôi phải phá lệ nhúng chàm người mà em yêu! Nhà họ Thi vừa gọi đến cho Ngạn Vũ, Mạnh Tuấn có ý muốn cô đến dạy học cho bé Ni mặc dù vẫn còn đang trong thời gian cô xin nghỉ phép. Lý do vì sao lại gấp như vậy thì cô cũng không rõ, Mạnh Tuấn chỉ nói đợi cô tới thì anh ấy sẽ nói rõ hơn. Không thể từ chối nên Ngạn Vũ chỉ có thể đồng ý, cô và Cố Thành lập tức mua vé máy bay gấp rút bay trở về tỉnh về đến nhà, Ngạn Vũ liền vào trong phòng tắm rửa thay quần áo, lúc cô đi ra ngoài chuẩn bị tài liệu thì vừa vặn nhìn thấy Cố Thành đang nửa ngồi nửa ngã ra trên giường. Cô biết thừa là anh không cảm thấy hài lòng về chuyện cô gấp gáp bay trở về để dạy học cho bé Ni… nghĩ nghĩ, cô liền cười thật tươi để lấy lòng anh.– Chú Thành! Chú không đi làm à? Ngồi đây làm gì vậy? Em chỉ đi một lát là về, về sẽ nấu cho anh một bữa thật Thành rất bất mãn với việc Ngạn Vũ xem trọng con bé nhà họ Thi hơn anh. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười tươi như trăng sáng của cô, cộng thêm thái độ nịnh nọt hiếm có này… Cố Thành lại không có cách nào giận dỗi cô được nữa. Anh ngồi thẳng dậy, mi tâm hơi nhíu, giọng anh khàn khàn, có chút hờn giận giống trẻ con.– Bắt buộc phải đến đó gấp vậy à? Em vẫn chưa ăn gì đâu Vũ bước đến trước mặt anh, cô cười dịu dàng, đáp– Lát em ăn sau, chú Thành không cần lo cho không được yên tâm lắm, anh lại hỏi– Nhưng có chuyện gì? Anh đến cùng em được không?Lần này thì Ngạn Vũ cương quyết từ chối, cô nghiêm túc trả lời– Không được, chú cứ tới đó cùng với em… trước sau gì cũng sẽ bị nghi ngờ. Cứ để em tới đó một mình đi, những chuyện mà em đang làm… đợi vài hôm nữa em sẽ kể cho chú Thành cũng không có ý định sẽ đến nhà họ Thi với cô, anh hiện tại còn có việc cần làm. Mà nếu như không có việc gì làm thì anh cũng không đến nhà họ Thi với tần suất nhiều như vậy. Chẳng qua chỉ là có chút bất mãn với việc cô xem trọng bé con kia hơn là việc hẹn hò với anh. Nhưng nghĩ lại thì Ngạn Vũ cũng đâu phải người hồ đồ gì, cô làm như thế này, chắc chắn là có lý do lấy tay cô, cảm nhận được cảm giác lành lạnh từ tay cô truyền đến, cảm xúc thoải mái hơn hẳn vừa rồi, giọng anh trầm ấm, rất có từ tính cất lên– Ừm, vậy thì đi đi, về sớm một Vũ gật gật, cô thừa cơ hội ngắm nhìn anh một chút, gương mặt soái ca của anh hiện rõ ràng trong mắt cô, đẹp không tì vết. Quả thật người đàn ông này rất đẹp trai, lúc còn niên thiếu đã đẹp như vậy, bây giờ trưởng thành còn đẹp trai gấp vạn lần. Thú thực, nếu bảo cô phải rời xa anh… cô có chút cảm giác không nỡ rồi!Dựa người vào lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh, Ngạn Vũ không tiếc gì những lời nói dịu ngọt dành đến cho anh– Vậy chú Thành đợi em về nhé!Cố Thành cực kỳ thỏa mãn trước sự thân mật này của Ngạn Vũ, anh nở nụ cười hài lòng, tiện thể đưa tay siết nhẹ vào eo cô, anh nói– Ừm, lát nữa gặp lại.– Vâng ạ!Cố Thành tiễn Ngạn Vũ ra cửa, hình ảnh này giống hệt như cảnh chia tay của đôi vợ chồng trẻ vào mỗi buổi sáng. Nhưng đợi đến lúc cô rời đi hẳn thì cũng là lúc biểu cảm dịu dàng trên gương mặt của anh hoàn toàn biến mất. Tay cầm điện thoại gọi cho một người, giọng anh từ tốn trầm khàn nhưng đầy uy nghiêm– Điều tra giúp tôi về nhà họ Thi, cụ thể là vợ chồng của Mạnh Tuấn… càng nhanh càng tốt!___________________________Ngạn Vũ đến nhà họ Thi, người chào đón cô ngoài cửa chính là Mạnh Tuấn. Nhìn thấy cô đến, Mạnh Tuấn có vẻ rất mừng, anh ta nở nụ cười với cô, biểu cảm có phần nôn nóng– Cô Vũ đến rồi, may quá!Ngạn Vũ trước là gật đầu chào anh ta, cô cũng không vòng vo, sau đó liền trực tiếp hỏi– Có chuyện gì hả anh Tuấn?Mạnh Tuấn vừa đi vừa trả lời– Cũng không có gì quá nghiêm trọng, nhưng mà… bé Ni bị bệnh mấy hôm nay… ở nhà có làm cách nào con bé cũng không chịu bước ra khỏi cửa phòng, lại còn biết khóa trái cửa phòng ở trong đó nữa. Tôi cũng tự mở cửa vào mấy lần nhưng lần nào con bé cũng đều khóc rồi đẩy tôi ra ngoài… ai cũng không vào trong phòng con bé được. Hết cách, tôi đành gọi cho cô, vì bình thường con bé cũng thân với cô nhất…Ngạn Vũ hiểu sơ qua tình hình, cô lo lắng thật sự, lúc này vội vàng hỏi– Tự nhiên con bé như vậy à anh Tuấn? Bữa trước tôi nói chuyện với con bé vẫn còn rất tốt mà? Mạnh Tuấn nhíu mày, anh ta đáp trong sự lo lắng– Chuyện này… tôi cũng không biết nữa, hôm mà cô xin nghỉ thì con bé vẫn bình thường. Ngủ dậy một đêm tự dưng con bé phát sốt, sau đó là khóc lóc không chịu gặp ai…Nói đến đây, Mạnh Tuấn vừa tức giận cũng vừa sốt ruột, giọng điệu của anh ta lúc này có chút cuống lên– Con bé này… nó chưa bao giờ khiến tôi không lo lắng. Cứ hết chuyện này rồi đến chuyện kia, tôi muốn phát khùng lên với Vũ rất không hài lòng về câu nói này của Mạnh Tuấn, nhưng trong lúc này cô không muốn nói thêm gì, kẻo lại khiến cho anh ta nghi ngờ. Thái độ của cô trầm hơn thường khi, cô khuyên nhủ– Anh đừng nghĩ như vậy, bé Ni bình thường rất ngoan, con bé nếu bị thế này thì chắc chắn là do có chuyện gì đó… đừng trách con nó tội Tuấn hiểu chứ, anh làm cha thì tại sao lại không hiểu. Nhưng đan xen giữa cảm giác hoảng loạn và lo lắng thì lại chính là cái cảm giác bất lực bất an. Mặc dù biết không nên trách cứ con nhưng anh vẫn không thể kìm lòng mình được…Cố điều chỉnh lại cảm xúc, ánh nhìn có chút đượm buồn, anh thở ra một hơi, khổ sở nói– Tôi… cũng đâu có muốn trách con, nhưng tôi thật sự không thể hiểu được là con bé đang bị cái gì nữa. Trước kia con bé cũng đâu đến mức thế này đâu cô Vũ…Ngạn Vũ thừa cơ hội, cô vờ hỏi tới– Vậy… có phải có liên quan đến mẹ của bé Ni không anh Tuấn?Hỏi xong câu này, Ngạn Vũ sợ Mạnh Tuấn kích động khi nhắc đến vợ, cô liền nói thêm– Tôi hỏi như vậy không phải có ý nhiều chuyện, tôi chỉ muốn biết sơ qua một chút để nói chuyện với bé Ni dễ dàng hơn thôi. Biết đâu con bé bị vậy là do con bé nhớ mẹ nó thì sao hả anh Tuấn?Mạnh Tuấn hiểu ý tứ của Ngạn Vũ, sau khi nghe cô hỏi, anh ta trầm tư vài giây, lát sau mới nghe giọng của anh ta khàn khàn cất lên– Cũng không giấu gì cô giáo, vợ tôi… thú thật tôi cũng không biết cô ấy đi đâu. Hơn một năm trời rồi, tôi tìm không thấy, cũng chỉ nghe nói là có người gặp được cô ấy thôi. Tôi cũng biết con gái tôi nhớ mẹ… nhưng mà tôi biết làm sao được đây cô… tôi đâu có biến ra mẹ cho con bé được… tôi khổ tâm lắm!Mạnh Tuấn nói trong sự dằn vặt và đau buồn, Ngạn Vũ cũng không nhìn ra được điểm gì giả vờ trong lời nói của anh ta cả. Qua những gì mà cô tìm hiểu được thì đúng thật là Mạnh Tuấn rất thương vợ con, cũng luôn tìm kiếm Thu Ngọc. Anh ta cũng thương bé Ni lắm, cũng quan tâm và chăm sóc cho con gái rất chu đáo. Nếu như không có sự xuất hiện của Mẫn, vậy thì chắc chắn cô sẽ không nghi ngờ nhân cách của người đàn ông này…Lúc này không thể hỏi vào sâu quá, cô đợi vài hôm nữa sẽ vịn vào chuyện của bé Ni để tìm hiểu thêm. Nhẹ giọng an ủi Mạnh Tuấn, cô nói– Anh đừng quá buồn, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi mà…Mạnh Tuấn cũng không phải người quá mức quỵ lụy, anh gật gật đầu, đáp lời Ngạn Vũ– Cảm ơn cô giáo, chỉ mong cô giúp đỡ cho cha con tôi trong lúc này.– Được mà, anh cứ yên tâm!Ngạn Vũ đến trước cửa phòng của bé Ni, lúc này còn có Mẫn và bà chủ Thạch cũng đang đứng đợi ở trước cửa. Ngạn Vũ cũng không chắc là bé Ni sẽ nghe theo lời cô, nhưng chưa thử thì chưa biết, vẫn nên thử trước rồi nói tay gõ cửa vài cái, cô đột nhiên cảm thấy có chút hồi hộp trong lòng, cũng đang cố gắng bình tĩnh hết sức có thể– Bé Ni ơi! Cô Vũ tới rồi đây, cô vào trong dạy học được chưa nhỉ?Không nghe tiếng động phát ra từ bên trong, Ngạn Vũ lại tiếp tục khẽ gọi, cô nói– Hôm trước cô có cho bài tập về nhà, không biết con đã làm xong chưa nhỉ? Cô vào kiểm tra nhé… sắp đến mùa tựu trường rồi đấy, mình không được lơ là trong vẫn rất im ắng, tựa hồ như lúc này không hề có ai ở trong phòng vậy…Bà chủ Thạch đứng sau lưng Ngạn Vũ, bà nóng ruột kêu lên– Thôi đừng kêu nữa, cứ mở cửa vào trong đi… lỡ có chuyện gì thì lúc đó lại hối hận không Tuấn không đồng ý, anh ta phản đối– Không được, bác sĩ đã nói con bé còn nhỏ, tạm thời sẽ không làm ra được chuyện gì gây nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nếu bây giờ mẹ đòi phá cửa vào trong… cái đó mới gây nguy hiểm đến tâm lý của nó đó…Bà chủ Thạch phát hỏa, bà lớn tiếng – Nó là con nít, mới có lớn như vầy mà đã thế này rồi, cứ chiều nó như vậy thì bảo sao lớn lên không khó dạy. Bệnh thì bệnh chứ con nít đứa nào lại kiểu khó ăn khó ở giống nó, vẽ vời đủ thứ chuyện…Dừng vài giây, bà lại tức tối quát lên– Mày đừng có nghe bác sĩ quá, con mày nó chỉ khó dạy thôi chứ bệnh hoạn gì. Mày cứ giống như vợ của mày, suốt ngày làm quá vấn đề lên… hết nó rồi đến mày… tao làm mẹ tụi bây mà chịu hết nổi!Mạnh Tuấn đang vô cùng lo lắng cho bé Ni, lúc này lại nghe mẹ mình cứ lải nhải trách móc, anh không kìm chế được cảm xúc, cãi lớn– Mẹ! Mẹ thôi đi được không? Suốt ngày mẹ chỉ biết trách móc vợ con… cô ấy bỏ đi như vậy… là tại mẹ đó!Bà chủ Thạch vừa nãy nóng vội là vì lo lắng cho cháu nội, lúc này nghe con trai trách cứ, bà quên luôn cả việc bé Ni đang gặp chuyện. Bà trừng mắt, sừng sộ quát tháo lại con trai– Tại mẹ? Mày nói cái gì tại mẹ? Từ đầu mẹ đâu có ưa nó… là mày muốn cưới về cho bằng được mà con? Bây giờ vợ mày chán mày bỏ đi thì mày lại trách mẹ mày… mày nói vậy nghe được hả?Hình tượng phu nhân cao quý điềm tĩnh bị phủi sạch sẽ, bà chủ Thạch bấy giờ chính cống là một người mẹ bình thường như bao người. Bà cũng quên mất là lúc này Ngạn Vũ cũng đang ở đây, mà đã quên rồi thì đâu còn lo sợ gì ai nữa. Bình thường đoan trang là vậy nhưng lúc này cũng không khác gì mọi người, sẵn sàng “khẩu chiến” cho lợi gan lợi sự nóng giận mất khôn này của bà chủ Thạch lại rất có lợi cho Ngạn Vũ, mẹ con họ càng gây nhau thì cô lại càng moi ra thêm được nhiều thông tin hữu Tuấn càng nghe mẹ nói thì anh ta càng tức giận, mặc lời khuyên của Mẫn, anh ta đỏ mắt gằn giọng– Con thừa biết mẹ không thích Ngọc… cô ấy làm dâu của mẹ nhưng mẹ chưa bao giờ hài lòng về cô ấy. Mẹ chê vợ con là mồ côi, chê đủ thứ… nhưng mẹ có nghĩ lại về xuất thân của mẹ thế nào bao giờ chưa? Mẹ… trước kia mẹ có giống thế này à? Mẹ làm gì có!Bà chủ Thạch giận quá hóa thẹn, bà phi tới chỗ con trai, bà gào lớn– Giỏi! Giỏi! Tao ghét con vợ mày cũng là vì cái lý do này. Rốt cuộc thì nó cho mày ăn phải cái gì mà mày cứ bênh nó chằm chằm như vậy? Nó bỏ đi theo trai, rõ rành rành như vậy mà mày cũng còn bênh được hả con?Mẫn thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, cô liền đi tới kéo bà chủ Thạch sang một bên, cô nói nhỏ vào tai bà chủ Thạch, sau đó lại tiếp tục khuyên giải Mạnh Tuấn– Anh Tuấn… mẹ giận nói vậy thôi mà… anh bớt một hai câu cho êm chuyện đi anh…Mạnh Tuấn bình thường là người điềm đạm, rất biết cách cư xử, nhưng lúc này giống như bị chọc vào chỗ đau, anh không nể nang gì ai, quát tháo tất cả– Cô cũng im đi! Chuyện mẹ con tôi, cô lấy tư cách gì xen vào khuyên giải. Tôi không mượn cô tới đây làm mẹ kế của bé Ni, cô về nhà cô đi, đi về lấy chồng đi, đừng theo tôi nữa!Mẫn bị mắng như tát nước vào mặt, cô ấy sững sờ đỏ bừng mặt, nước mắt cũng muốn trực trào rơi khỏi mắt. Mà Mạnh Tuấn cũng chẳng có ý muốn xin lỗi, anh ta không thèm nhìn đến cô ấy lần nào, nói xong là như muốn đuổi người, đến nhìn cũng thấy chủ Thạch vừa nguôi giận được chút thì lại phát cáu lên, chẳng qua là khi bà muốn mắng con trai tiếp thì lại bị Mẫn kéo tay ngăn lại. Mẫn lau vội nước mắt trên mặt, cô nói đỡ cho Mạnh Tuấn, sau đó kéo bà chủ Thạch đi xuống dưới nhà, không tiếp tục ở lại trên này tới khi nhìn thấy Mẫn và mẹ mình đã rời đi, Mạnh Tuấn mới khôi phục trở lại thái độ bình tĩnh của anh. Giống như người vừa mắng chửi, vừa phát điên khi nãy không phải là anh ấy vậy…Đối diện với trạng thái thay đổi nhanh như chớp này của Mạnh Tuấn, Ngạn Vũ dường như nhận ra được sự cố tình trong cách hành xử của anh ấy suốt từ nãy tới giờ. Trong lòng cô thầm nghĩ… hóa ra người đàn ông này không phải như những gì mà cô vẫn đang nghĩ… anh ta vẫn còn một mặt rất lý trí… rất rất lý trí…– Cô giáo… xin…Mạnh Tuấn đang định nói gì đó với Ngạn Vũ thì cửa phòng của bé Ni đột nhiên được hé ra, cả anh ta và cô đều gấp gáp nhìn về hướng cánh cửa, vừa vặn nhìn thấy được gương mặt nhỏ nhắn của bé Ni đang lấp ló. Quá mức mừng rỡ, Mạnh Tuấn liền đi nhanh đến đẩy cửa vào trong, anh ta ôm lấy con gái nhỏ, nói trong xúc động– Bé Ni… con sao vậy? Con sao vậy hả con?Bé Ni mặt mũi có chút bơ phờ, con bé được ba ôm vào lòng nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào Ngạn Vũ. Ánh mắt của con bé rất khác lạ, có thể nhìn thấy được sự hoang mang, cũng có thể nhìn thấy rõ được sự lo lắng…Mà con bé cứ nhìn cô như vậy thì lại càng khiến cho Ngạn Vũ sốt ruột trong lòng, cô thật sự không cảm thấy yên tâm một chút nào!Sau khi hỏi han sức khỏe của con gái, Mạnh Tuấn nghe theo lời của Ngạn Vũ, anh ta đi ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai cô cháu giao tiếp. Lúc này trong phòng không còn ai, Ngạn Vũ mới từ từ hỏi chuyện bé Ni. Nhưng đáp lại những câu hỏi của cô đều là sự im lặng không có tương tác qua lại. Chẳng qua là Ngạn Vũ cũng không nản lòng, cô vẫn cố gắng chiều theo cảm xúc của bé Ni hết mực, giống hệt như là đang chiều chuộng theo cảm xúc của nhân vật mà cô vẫn thường hay viết vậy. Sau một hồi kiên nhẫn trò chuyện, cuối cùng bé Ni cũng chịu giao tiếp lại với cô…Bé Ni không thể nói chuyện, con bé thường hay dùng tay để giao tiếp, hoặc thường xuyên nhất là nói chuyện qua cách vẽ tranh. Lúc này cũng giống như vậy, con bé lôi ra một bức tranh đã vẽ sẵn ở trong túi vẽ rồi đưa đến cho Ngạn Vũ… sau đó lại không nói thêm gì. Ngạn Vũ có hỏi thêm thì con bé cũng nhất quyết không thèm nhìn cô dù chỉ một cái…Ngạn Vũ thật sự cũng hết cách, cô không thể dọa nạt, càng không thể quá sức ép buộc một đứa trẻ phải chiều theo ý của cô. Mà chuyện quan trọng nhất là cô rất lo lắng cho bé Ni, sự lo lắng của cô nhiều hơn rất nhiều lần so với việc muốn tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện. Cũng may là bé Ni còn chịu giao tiếp với cô, chứ nếu bản thân con bé không chịu thì cô cũng không thể làm gì khác… ông Trời quả thật đang phù hộ cho cô trong việc này là, bức tranh mà bé Ni vẽ lần này có phần khác lạ so với tất cả những bức tranh mà con bé đã từng vẽ trước đó. Con bé vẽ một người phụ nữ có cái bụng nhô ra… rồi lại vẽ một hình chữ nhật nhỏ bên cạnh… nền của bức tranh toàn một màu đen, chỉ có hai hình vẽ là không bị tô đen… cũng không rõ là đang vẽ cái gì…Người phụ nữ và hình chữ nhật nhỏ… đây là đang vẽ gì vậy? Là do con bé vô tình vẽ chơi hay là vì… con bé đang muốn nói với cô cái gì đó?! Ông Cường lên cơn đau tim, Mạnh Tuấn gấp rút đưa ông ấy đến bệnh viện. Kết quả là ông Cường không sao, cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ có điều vừa tỉnh lại là ông ta đã liên tục đòi đi gặp Ngạn Vũ nhưng bên phía Cố Thành nhất định không đồng ý. Anh còn tăng vệ sỹ canh chừng trước cửa phòng bệnh lên gấp hai lần, đã khó gặp lại càng khó gặp hơn, bên phía ông Cường chỉ còn biết chờ đợi trong ký bên ông Cường không ổn thì cũng thành ổn, còn ở phòng bệnh của Ngạn Vũ lúc này cũng có chút… không ổn cho lắm. Bởi vì lúc cô tỉnh dậy lần nữa, trong phòng bệnh không chỉ có một mình Cố Thành, mà còn có cả… bác Hai Quách Kỳ và Từ tổng của Từ gia. Sự xuất hiện của hai nhân vật lớn này làm cho Ngạn Vũ giật bắn người, cô xém chút nữa là đã kêu lên vì kinh ngạc, đúng thật là quá kỳ lạ rồi…Lúc này, Ngạn Vũ ngồi trên giường, cô khẩn trương vô cùng, hai mắt mở to, biểu cảm giống hệt như là vừa làm việc gì đó sai trái rồi bị phát hiện vậy. Cô thật sự không hiểu vì sao hai vị lão làng này lại xuất hiện ở đây? Hay là… cô lại làm ra chuyện gì đó nữa rồi? Chẳng lẽ là vì chuyện của bà Thạch?Mà ở phía ghế sô pha, Quách Kỳ và Từ Thu Mỹ cũng khẩn trương không kém gì Ngạn Vũ. Hai người đàn ông lớn tuổi nhìn chằm chằm vào một cô gái đang là bệnh nhân ngồi ở trên giường. Hai vị trưởng bối có ánh nhìn tràn đầy kích động, đến Cố Thành còn thấy lo lắng nữa chứ nói gì là Ngạn thấy hai bên cứ ngồi nhìn nhau, Cố Thành ở giữa là người cảm thấy khó xử nhất. Anh khẽ ho nhẹ mấy hơi, ra hiệu cho hai vị trưởng bối nên nói gì đó đi, đừng dọa cô nhóc nhà anh sợ nữa…Mà Quách Kỳ đúng là người lão luyện, vừa nãy còn rất kích động, lúc này nhận được thông điệp của Cố Thành, ông liền thu liễm bớt cảm xúc của mình lại. Ông ngồi thẳng dậy, tay khều khều Từ Thu Mỹ, hướng mắt nhìn về Ngạn Vũ, ông cố gắng dùng thái độ bình thường nhất để hỏi cô.– Con thấy khỏe hơn chưa Vũ?Quách Kỳ vừa dứt câu, Từ Thu Mỹ đã vội vàng hỏi tiếp– À phải rồi, con có đói không? Muốn ăn gì không? Cậu cho người nấu đem tới cho con?Ngạn Vũ ngơ ngác nhìn hai vị trước mặt, nhất thời cô không biết phải trả lời thế nào nữa. Đối với bác Hai Quách Kỳ thì cô có biết, nhưng chưa từng thân thiết. Còn với vị Từ tổng mặt mày hiền hòa kia thì… cô chưa từng tiếp xúc lần nào luôn ấy chứ. Tự dưng cả hai người xa lạ này cùng nhau đối xử thân thiết với cô, cô thật là có chút… hoang mang mà!Đờ người mất mấy giây, Ngạn Vũ sắp xếp lại từ ngữ, cuối cùng cô cũng có thể trả lời.– Dạ… con khỏe ạ… con cũng không thấy đói… lát nữa con sẽ ăn Thu Mỹ có vẻ sốt ruột, ông lại lo lắng hỏi– Phải ăn gì chứ con, Cố Thành nói con còn chưa ăn gì… ăn chút gì nhé… cháo nhé được không?Quách Kỳ liếc mắt nhìn Từ Thu Mỹ đang ngồi bên cạnh, vừa nãy là hắn ta bảo ông đừng có tỏ ra lo lắng thái quá, sẽ dọa con bé hoảng sợ. Vậy mà xem hắn ta kìa, thiếu điều muốn nói luôn cho con bé biết hắn ta là cậu của con bé. Cái con người này, hành động hoàn toàn đi ngược lại với lời nói, đáng bị ăn mắng mà!Từ tổng cũng nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của Quách Kỳ, chẳng qua là ông ta kích động quá, không nén nổi lo lắng. Trước mặt là đứa cháu gái thất lạc đã mấy chục năm, nếu ông không kích động thì ông quả thật không phải là con người rồi…Cố Thành biết hai vị trưởng bối đang không được bình tĩnh cho lắm, anh lúc này mới tiến đến giải vây cho cả hai, anh dịu giọng, nói– Ngạn Vũ vừa mới tỉnh dậy, lát nữa con ép cô ấy ăn sau… hai người đừng lo lắng tổng vẫn chưa thấy yên tâm, ông ấy còn định nói thêm gì đó thì bị Quách Kỳ ngăn lại. Ông nhìn thấy vẻ mặt ngờ ngệch của Ngạn Vũ lúc này thì lại thấy thương cho cô. Nghĩ nghĩ, ông khẽ cất giọng, có ý muốn rời đi.– Nếu vậy… cũng được, con ở đây chăm sóc cho con bé, có gì thì gọi cho bác với bác Từ. Bác có chuyện phải đi trước, có thời gian sẽ đến thăm con bé xong, ông nháy nhẹ đuôi mắt ra hiệu cho Cố Thành. Cố Thành liền hiểu ý, anh gật đầu, mặc dù không nói gì nhưng cả hai gần như đã trao đổi xong với Quách Kỳ và Từ Thu Mỹ rời đi, Ngạn Vũ còn khẩn trương đến mức muốn bước xuống tiễn khách. Nếu Cố Thành và hai vị trưởng bối không ngăn cô lại thì chắc cô đã ra theo đến cửa luôn rồi. Mà cũng không trách Ngạn Vũ được, từ trước đến giờ cô toàn bị Quách gia ghẻ lạnh, đột nhiên lúc này được cưng chiều, cô không hoảng loạn thì mới là lạ đó. Còn chưa kể đến việc có cả Từ tổng của Từ gia cũng đột nhiên quan tâm đến cô một cách thái quá… rốt cuộc thì sao vậy nhỉ? Làm gì đột nhiên lại có chuyện tốt đẹp đến như thế chứ?…………………………………Cố Thành tiễn hai vị trưởng bối ra đến thang máy, ở đây lúc này cũng không có ai khác ngoài ba người bọn họ. Quách Kỳ mới quay sang nhìn cháu trai, ông nghiêm túc căn dặn– Con nói trước với Ngạn Vũ, xem xem ý tứ của con bé thế nào… có gì thì gọi báo lại với Thành gật đầu, anh đáp– Con hiểu rồi, con sẽ lựa lời để nói với cô ấy. Bác Hai và bác Từ đi cẩn thận, có gì con sẽ gọi báo ngay cho hai người biết.– Được rồi, vào trong với con bé đi… bác về Thành bấm thang máy, sau đó có người của anh tiễn hai vị tổng tài ra đến xe. Còn Cố Thành thì quay vào trong với Ngạn Vũ, anh cũng phải sắp xếp lại một chút ngôn từ để lát nữa có thể trình bày câu chuyện một câu dễ nghe nhất. Anh cũng hồi hộp không kém gì ai, không biết khi Ngạn Vũ biết hết sự thật về thân phận của mình… cô sẽ có suy nghĩ như thế nào nữa?………………………..Ngồi vào trong xe, xe còn chưa kịp khởi động máy thì Từ tổng đã quay sang hỏi Quách Kỳ.– Anh rể, nếu như con bé không muốn nhận lại nhà ngoại thì sao? Em nghĩ hay là cứ đưa con bé đến gặp ba, cho ông cháu nhận lại nhau là được mà?Quách Kỳ không đồng ý, ông nghiêm giọng, trả lời– Không được. Con bé lớn rồi, nên tôn trọng ý kiến và quyết định của con bé…Từ tổng vẫn cố gắng thuyết phục Quách Kỳ– Biết là phải tôn trọng suy nghĩ của con bé, nhưng Từ gia tìm cháu gái đã lâu, mà ba cũng đã lớn tuổi rồi… không còn thêm thời gian để chần chừ đâu đã đến nước này, Quách Kỳ cũng không thể cứ giấu giếm mãi mà không nói. Bức di thư của Từ Thu Loan vẫn còn đó, ông thật lòng không thể làm trái lại ý của cô ấy được…Trầm tư một chốc, lúc này, Quách Kỳ mới khẽ giọng giải thích với Từ Thu Mỹ.– Thu Mỹ… cậu là người hiểu tính tình của chị gái cậu nhất đúng không? Thu Loan ghét nhất việc người khác không chịu hiểu cho ước nguyện và tâm nguyện của cô ấy…Từ tổng cảm thấy có chút hoang mang, ông ấy liền hỏi– Anh… là sao vậy? Anh giải thích rõ hơn một chút được không?Quách Kỳ hiếm khi thở dài, lần này quả thật là không giấu được, ông nghĩ nghĩ một chút, sau đó mới chậm rãi trả lời Từ Thu Mỹ.– Lúc Thu Loan mất, cô ấy có viết cho anh một bức thư, trong thư có căn dặn anh vài việc. Việc thứ nhất là không cho con gái nhận nhà ngoại, việc thứ hai là không cho anh điều tra và ra tay với nhà nội của bé Vũ. Còn việc thứ ba, đó là muốn anh đưa bé Vũ sang nước ngoài sinh sống, cắt đứt mọi thông tin liên lạc với cả nhà họ Từ và nhà họ Thi. Chị gái cậu là một cô gái cực kỳ thông minh và khôn khéo… chị cậu căn dặn anh như vậy… cậu có hiểu lý do vì sao không?Từ Thu Mỹ sững sờ, nghe những lời mà Quách Kỳ vừa nói, ông ấy không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn có chút kinh ngạc, sau đó là cúi đầu trầm tư…Từ Thu Mỹ ông đâu phải người hồ đồ, chính ông là người thân nhất với chị gái đã mất của mình, và chính ông cũng là người hiểu rõ nhất vì sao chị mình lại bỏ nhà ra đi. Thu Loan là người có bản lĩnh, đường đường là thiên kim của một nhà hào môn nhất nhì thành phố A nhưng chị ấy lại chưa từng tiết lộ về thân phận của chính mình với nhà chồng. Thà là ra đi trong âm thầm chứ chưa từng muốn phô trương mình là con gái của dòng dõi trâm anh thế phiệt. Có lẽ vì đã quá chán ghét với xuất thân của mình, vậy nên chị ấy cũng hy vọng con gái của mình… sẽ không giống với chị ấy, để rồi dở dở ương ương không có được cuộc sống tốt trong chăn mới biết chăn có rận, là người của hào môn rồi mới biết hào môn cường đại và bức người ra sao. Ngay cả ông, là Từ tổng cao cao tại thượng, nhưng đến tận giây phút này, ông vẫn chưa biết mùi vị của tình yêu đích thực là gì. Thứ mà con cháu của hào môn có là tiền, là địa vị và quyền lực. Nhưng thứ mà con cháu của hào môn sẽ mãi mãi không thể có được, đó chính là tự do hạnh phúc của một con người…Chị gái của ông thà là không cho con gái nhận lại nhà ngoại, chứ nhất quyết không muốn để con gái cũng sẽ giống như chị đã từng. Được hào môn nuôi dưỡng, sau đó lại bị chính nơi mình lớn lên ép mình trở thành “thứ” trao đổi lợi ích. Có người sẽ tình nguyện đồng ý, giống như là Từ Thu Mỹ ông đây, nhưng cũng có người sẽ không bao giờ chấp nhận, ví dụ điển hình nhất chính là Từ Thu Loan. Nếu như năm đó Thu Loan không đấu tranh đến mức bỏ trốn khỏi Từ gia, vậy thì bây giờ chị ấy mới chính là phu nhân của Quách gia, là vợ của Quách Kỳ chứ không phải là chị gái lớn của ông, Từ Thu Nga… Vậy nên, ba điều mà Từ Thu Loan căn dặn Quách Kỳ, ông chỉ cần nghe qua là hiểu rõ, không cần Quách Kỳ phải giải thích gì thêm…Quách Kỳ như rơi vào trầm tư, ông cũng không quan tâm đến việc Từ Thu Mỹ có hiểu hay là không. Lúc này ông lại như muốn nói hết ra những nỗi lòng của mình.– Từ gia của cậu cũng không kém Quách gia của tôi là bao. Như cậu, chị Hai cậu, rồi Thu Loan, đời sau này là đám tiểu bối con cháu của cậu… cậu có thấy đứa nào đã được yêu đương thoải mái và tự do chưa? Tôi cũng rất xót cho bọn nhỏ, nhưng thú thực là tôi cũng không có cách nào khác. Cũng bởi vì vậy nên tôi luôn cố gắng đưa Quách gia đi lên, vì chỉ khi đứng ở trên đỉnh cao của quyền lực thì con cháu của tôi mới có được sự tự do thật sự. Tôi từ trước đến giờ luôn khen Cố Thành với cậu cũng là có lý do, bởi vì chỉ có một mình thằng bé mới dám tự mình đứng lên bảo vệ cho sự tự do của chính bản thân nó… thật sự cũng chỉ có một mình Cố Thành mới làm được như vậy…Khẽ thở dài, Quách Kỳ lại tiếp tục trầm giọng– Tôi… thật sự rất lo lắng cho con bé Vũ. Từ gia của cậu bây giờ đang trên con đường phát triển bạo phát, thứ mà Từ gia thiếu ngay tại thời điểm này là một cuộc liên hôn với Lê gia… mà nói chính xác hơn là cần một đứa cháu gái để kết hôn với nhà họ Lê. Cậu xem, vào cái thời điểm này mà đưa bé Vũ về Từ gia… rõ ràng là muốn giết con bé chứ đã muốn con bé tốt đẹp đâu? Đúng, đúng là Cố Thành nhà tôi sẽ không để cho Ngạn Vũ chịu thiệt thòi, nhưng một khi đã nhập tông chi gia phả thì trách nhiệm với gia tộc là phải có. Có thể cậu không đồng ý, bác Từ không đồng ý nhưng chắc chắn những người khác của Từ gia sẽ hối thúc vào, sẽ lại ép con bé phải giống như mẹ của nó… đến lúc đó… con bé bên hiếu bên tình… lại khổ cho con bé…Từ Thu Mỹ càng nghe thì sắc mặt lại càng nặng nề, bởi những gì mà Quách Kỳ vừa nói cũng là những điều mà ông đang lo sợ. Cái danh người đứng đầu của một tộc họ cũng chỉ là hữu danh vô thực, bởi vì hiếm ai có thể thao túng được toàn bộ gia tộc phải nghe theo ý kiến về sự quyết định của người đứng đầu. Những chuyện riêng của gia đình ông thì ông còn có thể phán quyết theo ý của ông, nhưng một khi có chuyện dính đến lợi ích của gia tộc, vậy thì chắc chắn phải nghe theo ý kiến của số đông. Còn nếu ông muốn mọi người phải nghe theo ông, vậy thì ông phải là người bản lĩnh có thừa. Mà đến cả Quách Kỳ bản lĩnh hơn người còn chưa làm được việc đó, vậy thì một người kém cỏi hơn ông ấy nhiều phần như ông làm sao làm được loại chuyện như mơ này. Nói trắng ra, nếu như đưa Ngạn Vũ về nhận tổ tiên trong lúc này thì rất có khả năng Từ gia sẽ lại đẩy con bé lên đầu sóng ngọn gió. Bọn người của Từ gia vì không muốn để con gái của họ liên hôn với Lê gia, mà có thể sẵn sàng liên kết lại để ép Ngạn Vũ con cháu của dòng chính phải đưa thân mình ra hiến tế. Nghĩ lại, đúng là ông suy nghĩ vẫn chưa đủ thấu đáo, xém chút nữa lại làm cho cháu gái của ông phải chịu cảnh khó xử…Sự tình rõ ràng là vậy, nhưng Từ Thu Mỹ vẫn còn có chút tiếc nuối không nỡ, ông dằn co, trầm giọng nói với Quách Kỳ.– Em… hiểu hết những điều mà anh vừa nói. Nhưng khó khăn lắm em mới tìm được cháu gái, mà ba mình cũng đã trông ngóng từ rất lâu. Năm nay ông đã hơn 80 rồi, còn có bao nhiêu thời gian đâu. Cái chết của chị Loan đã khiến ba giày vò ân hận rất nhiều… Hơn nữa bên cạnh Ngạn Vũ vẫn còn Cố Thành, em nghĩ… sẽ không ai ở Từ gia dám chống đối lại với thằng nhóc ấy đâu anh Kỳ do dự một chốc, ông lúc này khẽ đáp– Tôi biết, tôi cũng tin tưởng Cố Thành. Nhưng mà phòng bị vẫn hơn, Cố Thành dù sao cũng là người của Quách gia, tôi muốn bảo vệ cả hai đứa nó chứ không phải chỉ bảo vệ mỗi một mình Ngạn Vũ mà đẩy cháu trai của tôi lên mũi dao nhọn. Với lại, trong di thư Thu Loan đã căn dặn tôi phải làm như thế, mà mọi chuyện thành ra như thế này là tôi đã làm trái với di nguyện của cô ấy một phần rồi. Cứ để Cố Thành nói chuyện trước với Ngạn Vũ, còn về phần con bé có muốn nhận lại Từ gia hay không… chuyện đó để nói sau Thu Mỹ mặc dù vẫn còn rất tiếc nuối nhưng ông lại không thể không nghe theo. Trên đời này có vài việc không phải cứ ông muốn là được, phải xem ý tứ của người khác là như thế nào nữa…Thở dài trong lòng một hơi, Từ tổng đột nhiên nhớ đến nhà nội của Ngạn Vũ, thái độ của ông trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều.– Còn về phía nhà họ Thi kia, anh định thế nào?Nhắc đến nhà họ Thi, Quách Kỳ mặt lạnh trở lại, thần thái của ông khác hẳn vừa rồi, lời nói đậm vị quyền lực và đanh thép hơn.– Nhà họ Quách và nhà họ Thi có ân tình, từ lúc biết chuyện của Thu Loan, bác Quách cậu vẫn luôn ra sức ép không để tôi xuống tay với Thi gia. Tôi mặc dù rất hận nhà họ Thi nhưng ân nghĩa là ân nghĩa, mà tôi cũng không thể lén lút ra tay bởi vì bác Quách của cậu vẫn luôn để ý chằm chằm vào hành động của tôi với Thi gia. Cậu cũng đừng trách bác Quách, Quách gia là dòng dõi trọng chữ tín, chưa kể đến ân nghĩa của Quách gia và Thi gia là ân nghĩa từ rất lâu đời rồi… không thể chỉ vì chuyện của Thu Loan mà ra tay ép Thi gia được. Hai nhà họ Thi và họ Quách có thể cả một thế hệ không gặp mặt nhau lấy một lần, nhưng ân nghĩa vẫn cứ còn đó, chỉ cần Thi gia nhờ vả, nếu trong khả năng, chắc chắn Quách gia sẽ đồng ý. Năm đó lúc Thu Loan đến Thi gia, tiếc là Quách gia đang trong thời đoạn bạo phát, không có thời gian để ý đến nhà họ Thi… nếu không thì đã không có chuyện Thu Loan bị Thi gia ép đến mức tự vẫn như vậy… quả thật là không thể cản được ý vài giây, Quách Kỳ lúc này lại quay sang nhìn Từ Thu Mỹ, khoé môi khẽ nhếch, ông nói mạnh từng chữ– Quách gia tôi thì không được, nhưng còn bây giờ… tôi nghĩ là Từ gia của cậu… chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?Từ Thu Mỹ cười đáp, nụ cười khẩy nói lên tất cả, cũng nói lên trước được sự sụp đổ của Thi gia… là không ai có thể chống đỡ được, kể cả là Từ Thu Loan nếu có sống dậy!________________________Cố Thành vừa mới quay lại phòng bệnh của Ngạn Vũ, anh còn chưa kịp nói chuyện với cô thì đã có điện thoại gọi tới. Là điện thoại của trợ lý, cậu ta gọi đến là để thông báo một việc hết sức quan điện thoại xong, Cố Thành nhanh chóng bước đến trước mặt Ngạn Vũ, trước ánh nhìn tò mò và chờ mong của cô, anh nói rõ ràng ra từng chữ một– Đã tìm được Thu Ngọc… cô ấy còn sống… người của anh tìm được cô ấy ở bìa rừng…là tự cô ấy chạy thoát ra ngoài. Thu Ngọc cũng đã khai nhận… là bà Thạch bắt giữ người. Chỉ tiếc là… đứa bé mà Thu Ngọc mang thai trong lúc bị giam giữ đã cô ấy hiện giờ… rất muốn gặp em!

ba nuôi là chồng