[DỰ ĐOÁN SỐ TRANG] - TRỢ LÝ HẠNG SAO ⭐ #MiniGame Tham gia ngay để nhận quà hấp dẫn! Nhân dịp Giáng sinh sắp tới rồi, chắc hẳn nhiều bạn vẫn đang chờ ông già Noel mang quà tới cho mình phải không
Thảm đỏ lễ trao giải Bvlgari Avrora Awards 2022 nóng hơn bao giờ hết vì quy tụ dàn sao đình đám gồm Lisa (BLACKPINK), Lee Min Jung, Hyomin (T-ara), Lee Joo Yeon, Lee Soo Hyuk, Ravi (VIXX) Vào ngày 18/10, thảm đỏ lễ trao giải Bvlgari Avrora Awards 2022 diễn ra tại Seoul đã trở thành sự kiện
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Tuất, Thứ Bảy ngày 19/1/1980 Dương lịch. Âm lịch là giờ Mậu Tuất ngày Tân Mão tháng Đinh Sửu năm Kỷ Mùi (BÌNH ÐỊA MỘC). Tướng tinh mừng có cát thần phù trợ là tốt, nếu gặp vong thần thì chỉ là quan rường cột của quốc gia. Cho nên
Công việc trợ lý của ngôi sao là ước mơ của nhiều người vì họ được gần gũi các nghệ sĩ, sống trong không gian hào nhoáng. Bên cạnh đó, nhiều người cho rằng các nghệ sĩ kiếm được hàng trăm triệu cho tới hàng tỷ đồng cho mỗi hoạt động nhỏ, như vậy mức lương
- Chị không nhớ em sao?- Cô là ai? Mắc gì tôi phải nhớ. Lắm chuyện đọc truyện [ Ngọc - Ngân ] Trợ Lý Kiêm Vệ Sĩ được đăng bởi byna08 Đam mĩ; Ngôn tình; Hài hước; Phiêu lưu; Truyện ngắn; Ma cà rồng; Ngẫu nhiên; Người sói; 18-10-2022 [ Ngọc - Ngân ] Trợ Lý Kiêm Vệ
ô tô ngập nước, tin tức hình ảnh mới nhất luôn được cập nhật liên tục, chủ đề o to ngap nuoc : Hàng ngàn ô tô ngập nước hư hỏng nặng trong trận mưa lịch sử tại Đà Nẵng khiến nhiều chủ xe lo lắng về chi phí sửa chữa không nhỏ có thể phải bỏ ra. - Tin tức, hinh anh, video moi ô tô ngập nước tại Kenh14.vn
Mệnh lý cho người Nam sinh giờ Hợi, Thứ Năm ngày 20/10/2022 Dương lịch. Âm lịch là giờ Kỷ Hợi ngày Bính Ngọ tháng Canh Tuất năm Nhâm Dần (BÌNH ÐỊA MỘC). Sao Thiên quyền, thông minh sắc sảo, tuổi trung niên nắm quyền bính gây ra hạn hán cháy khét nứt nẻ, do đó hỏa
*Mọi đóng góp ủng hộ xin gởi vào tk :Lê Thị Mỹ Tuyên - Ngân Hàng Vietcombank :0531002471325chi nhánh bình thạnh - tphcm .Lê Thị Mỹ Tuyên - Ngân Hàng ACB :
Cách Vay Tiền Trên Momo. Lượt Xem 10 Top truyện đam mỹ hay nhất càng đọc càng mê1. Truyện Tình yêu đau dạ dày – Đào Tĩnh Văn2. Truyện Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá3. Truyện Trợ lý hạng sao – Phi Thiên Dạ tường4. Khi cà chớn gặp cà chua – Qifu A5. Truyện Văn sĩ điên cuồng6. Truyện Quán cà phê XY Truyện đam mỹ là những bộ tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, được khai thác từ chủ đề đồng lính luyến ái đối với nam được viết theo bối cảnh và văn hóa của Trung Quốc. Hiểu đơn giản, tình cảm của nhân vật chính trong truyện đam mỹ là giữa nam giới và nam giới. Cùng khám phá top truyện đam mỹ hay nhất và đáng đọc nhất năm nhé! 1. Truyện Tình yêu đau dạ dày – Đào Tĩnh Văn Ảnh bìa truyện Tình yêu đau dạ dày của tác giả Đào Tĩnh Văn Tình yêu đau dạ dày là truyện đam mỹ nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất và cũng là cuốn đam mỹ đầu tiên được xuất bản tại Việt Nam. Câu chuyện tình yêu của họ có ngọt ngào, cũng có đau lòng, cơn đau dạ dày vừa khiến câu chuyện vui vẻ, cũng khiến câu chuyện rẽ sang những cảm xúc ẩn ẩn đau. Đây quả thực là một trong những bộ đam mỹ hay nhất trong lòng mọi độc tắt truyện Truyện kể về một anh chàng đau dạ dày – Vệ Đằng, phong cách quái dị với quả đầu lòe loẹt, quần áo phong cách không giống ai, nhiệt tình, phóng khoáng, hơi vô tâm vô phế nhưng rất quan tâm đến người thân và bạn bè. Một anh chàng nhiệt tình như thế lại chẳng may phải lòng một khối băng di động – Tiêu Phàm. Hai người vốn không quen biết, trái ngược như hai đường thẳng lại vì hai cô em gái bày trò mà giao nhau. Vệ Đằng ôm mối tình si quyết tâm mặt nóng dán mông lạnh mà theo đuổi Tiêu Phàm. câu chuyện tình của hị sẽ diễn biến ra sao? Cùng đón đọc ngay thôi truyện tại đây Tình yêu đau dạ dày 2. Truyện Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá Ảnh bìa truyện Duyên nợ đào hoa của tác giả Đại Phong Quát Quá Duyên nợ đào hoa của tác giả Đại Phong Quát Quá – là một trong những cây đại thụ của văn học mảng đam mỹ. Duyên nợ đào hoa nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất mà bạn nhất định phải đọc tắt truyệnNội dung truyện kể về vị thần tiên nửa mùa Tống Dao Nguyên Quân vốn đang nhàn tản vui chơi qua ngày bỗng nhiên bị Ngọc Đế giao cho một chuyện vô cùng hệ trọng, xuống trần làm gậy chọc uyên ương’ phá rối mối tình đoạn tụ của Nam Minh Đế Quân và Thiên Xu Tinh Quân. Vì để hoàn thành nhiệm vụ sớm ngày quay lại chức vị nhàn tiên của mình nên Tống Dao không ngại cùng Mệnh Cách Tinh Quân diễn cảnh si tình theo đuổi cái xác phàm của Thiên Xu Tinh Quân. Ngày diễn trò với Thiên Xu Tinh Quân, tối lại thoát hồn vui chơi với Hoành Văn Thanh Quân. Nhưng sau đó lại phát hiện ra nhiều bí mật động trời phía truyện tại đây Duyên nợ đào hoa 3. Truyện Trợ lý hạng sao – Phi Thiên Dạ tường Ảnh bìa truyện Trợ lý hạng sao của tác giả Phi Thiên Dạ tường Đây là một câu chuyện vừa bi vừa hài về một cậu trợ lý ngày ngày cung phụng chăm sóc cho nam thần cuối cùng lại bị nam thần ăn đến không còn một mảnh xương. Truyện khá dễ thương, nhiều tình tiết hài hước, có chân thật thành công phải đánh đổi bằng sự cố gắng, truyện nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất vừa vui nhưng cũng chân thực, hấp dẫn người tắt truyệnTruyện kể về nhân vật Tiêu Nghị là fan cuồng của Lư Châu, một nam thần nổi tiếng được người người kính ngưỡng, sau đó khi nhìn thấy nam thần, kích động muốn chết xin chữ ký nam thần, lại còn được ký hợp đồng bí mật làm trợ lý sinh hoạt cho nam thần. Thế nhưng đời không như mơ, nam thần của cậu chẳng giống trên TV tí nào, ngạo mạo, trẻ con, tính khí thất thường lại còn hay gây truyện tại đây Trợ lý hạng sao 4. Khi cà chớn gặp cà chua – Qifu A Ảnh bìa truyện truyện Khi cà chớn gặp cà chua của tác giả Qifu A Một câu chuyện rất đáng yêu, pha lẫn yếu tố hài hước, đọc mà cười rớt cả quai hàm. Truyện xứng đáng lọt top truyện đam mỹ hay nhất với câu từ nhẹ nhàng và đầy tính chân thật từ tác giả Qifu tắt truyệnTruyện kể về một anh chàng tài giỏi thập toàn thập nghệ, từ nấu ăn, dọn dẹp đến sửa chữa cái gì cũng biết, đến Học viện Nghệ thuật làm lao công dọn vệ sinh và thợ điện, bất ngờ đụng độ với một người bị cuồng nghệ thuật hành vi đang có bức tượng “The Thinker” khỏa thân trong nhà vệ sinh nữ, đó là bạn công của chúng ta. Hai người này vừa nhìn thấy nhau liền nhất trí đối phương là biến thái nên gây ra vài chuyện hiểu nhầm hài hước. Đọc truyện ngay để có những trận cười sảng khoái truyện tại đây Khi cà chớn gặp cà chua 5. Truyện Văn sĩ điên cuồng Ảnh bìa truyện truyện Văn sĩ điên cuồng của tác giả Điệp Chi Linh Văn sĩ điên cuồng với diễn biến nội dung chậm nhưng thấm chắc chắn sẽ khiến bạn đọc mãi không ngừng đấy. Vừa ngọt ngào, vừa sâu lắng truyện lọt top truyện đam mỹ hay nhất và đọc nhiều lời khen ngợi từ độc tắt truyệnNội dung truyện xoay quanh một cặp trúc mã vì nhiều sự việc xảy ra mà phải xa nhau, lớn lên lại vào cùng một trường đại học, một người là nhà văn lưu manh, một người là học bá lạnh lùng nhưng nội tâm lại luôn yêu thầm người kia. Giữa hai người bọn họ có dây dưa không dứt, có biệt ly, có yêu cũng có ghét, có điên cuồng cũng có nhẹ nhàng. Đọc truyện tại đây Văn sĩ điên cuồng 6. Truyện Quán cà phê XY Ảnh bìa truyện truyện Quán cà phê XY của tác giả Bình Quả Thụ Bạn là fan chân chính của truyện đam mỹ mà chưa đọc bộ ngôn tình đam mỹ ngọt như kẹo này thì hơi phí đấy. Truyện kiểu nhẹ nhàng và hường phấn chói mù mắt độc giả độc thân luôn. mạnh dạn đề cử Quán cà phê XY lọt top truyện đam mỹ hay nhất và đáng đọc tắt truyệnNhân vật chính của bộ truyện này là hai anh chàng nhân viên của cùng một quán cà phê, có điều một người là nhân viên ca sáng còn một người là nhân viên ca tối. Quả như người ta nói, con đường ngắn nhất đến trái tim là đi qua đường dạ dày nha. Anh chàng nhân viên ca tối ngốc ngốc hay xấu hổ dễ dàng bị đổ gục trước chiêu trò tặng đồ ăn khuya của nhân viên ca sáng. Một chuyện tình siêu đáng yêu luôn đóĐọc truyện tại đây Quán cà phê XY Nhớ đọc mấy bộ truyện cực dễ thương trong top truyện đam mỹ hay nhất mà giới thiệu trên đây nhé!
Cùng chuyên mục Tin Tức News của tìm hiểu Top 8 Truyện đam mỹ sủng, ngọt hay nhất bạn không nên bỏ qua 2023 hot nhé! Nếu bạn đang chán những bộ truyện ngôn tình với motip quen thuộc đi ϑào lối mòn cũ. Vậy thì hãy chuyển ngay sang các bộ truyện đam mỹ ngọt, sủng đang rất được lòng các độc giả, đặc biệt ℓà hủ nữ. Thể loại truyện xoay quanh tình yêu giữa nam-nam thế nhưng sâu bên trong đó vẫn ℓà những ý nghĩa khiến chúng ta phải suy ngẫm. Vậy nên còn chờ gì không cùng chúng tôi khám phá list 8 truyện đam mỹ sủng, thú vị sau đây. 1. Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi – Đam mỹ sủng ngọt ngào Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi ℓà một bộ truyện đam mỹ sủng kể v̸ề nhân vật Sở Nghĩa vì chán đời nên quán bar uống rượu giải sầu. Sau đó đầu óc không tỉnh táo nên xảy ra tình một đêm chớp nhoáng với một người đàn ông lạ. Bất ngờ thay người đó không ai khác ℓà Tần Dĩ Hằng – Đàn anh Đại học với cậu, một nam nhân sinh ra để ℓàm nam chính. Vốn ℓà người sống có nguyên tắc nên Tần Dĩ Hằng nghĩ rằng bản thân phải chịu trách nhiệm với Sở Nghĩa cho nên đã cùng cậu đăng ký kết hôn. Cuộc hôn nhân chớp nhoáng này khiến Sở Nghĩa hoảng hốt, không dám tin hai người đã trở thành chồng chồng hợp pháp. Tần Dĩ Hằng luôn nổi tiếng ℓà đóa hoa cao lãnh khó gần thế nhưng khi ở bên nhau Sở Nghĩa đã phát hiện ra một bộ mặt khác. Hóa ra lão công của cậu thả thính cực giỏi cũng như cực kỳ hay ghen. Vậy nên thay vì nghĩ cuộc sống hôn nhân chán nản không có tình yêu thì Sở Nghĩa lại phải đau đầu khi nghĩ cách dỗ ngọt vị tiên sinh thích ăn giấm nhà cậu. 2. Thời Thượng Tiên Sinh Tác phẩm truyện đam mỹ sủng Thời Thượng Tiên Sinh kể v̸ề Tô Nặc – ℓà một người mẫu với vẻ ngoài yêu nghiệt vậy nhưng rất ghét việc bị nói ℓà giống con gái. Một hôm, Tô Nặc muốn ăn mì nên đến một quán quen dùng bữa. Tại đây, Tô Nặc đã gặp được anh công nhân có vẻ ngoài tiêu sái thế nhưng ăn uống cực ít ỏi. Tô Nặc nổi lòng trắc ẩn quyết định chia sẻ đồ ăn với người này, tuy nhiên cậu không ngờ rằng anh công nhân đó lại ℓà ông chủ lớn Âu Dương Long đang đi thị sát. Tô Nặc ngây thơ cho tới cuối cùng vẫn không hiểu tại sao lại gặp phải một người vừa tâm cơ lại vừa phúc hắc như Âu Dương Long. Bữa ăn hôm đó chính ℓà bắt đầu cho một màn kịch hài hước không kém phần ngọt ngào của hai nhân vật. Nối tiếp đó ℓà chuỗi ngày mà Âu Dương Long tương kế tựu kế đem đồ ăn để chiêu dụ Tô Nặc. Với tình yêu vô bờ bến đối với các món ăn ngon nên Tô Nặc chẳng khác nào một con thú nhỏ đang bị dụ dỗ cuối cùng lọt ϑào lưới. Tham khảo Top 8 Truyện đam mỹ xuyên thư hay, cốt truyện lôi cuốn nhất 3. Tình Yêu Đau Dạ Dày Không cần phải nói bộ truyện đam mỹ sủng này hot thế nào khi đây chính ℓà cuốn đam mỹ đầu tiên được xuất bản tại Việt Nam. Tình yêu đau dạ dày kể v̸ề một anh chàng đau dạ dày tên Vệ Đằng với phong cách quái dị cùng quả đầu lòe loẹt. Đặc biệt quần áo phong cách không giống ai, nhiệt tình, phóng khoáng thế nhưng vô tâm vô phế tuy nhiên lại cực kỳ quan tâm đến người thân ϑà bạn bè. Một anh chàng nhiệt tình như thế chẳng may lại động lòng với khối băng di động – Tiêu Phàm. Hai người không hề quen biết mà trái ngược như hai đường thẳng, thế nhưng lại vì hai cô em gái bày trò mà giao nhau. Vệ Đằng đã ôm mối tình si quyết tâm mặt nóng dán mông lạnh mà không ngừng theo đuổi Tiêu Phàm. Còn Tiêu Phàm lại vì thương tổn tình cảm ở quá khứ mà cự tuyệt Vệ Đằng khiến cho cậu ấy bị tổn thương. Mới đọc sẽ tưởng câu chuyện sẽ ngược, nhưng tiếp tục theo dõi sẽ thấy tình yêu của họ có ngọt ngào nhiều hơn. Giống như đau dạ dày vừa khiến câu chuyện vui vẻ nhưng cũng khiến cậu có những cảm xúc mới lạ. 4. Trợ Lý Hạng Sao Một bạn bỗng nhiên được cắn được miếng bánh ngon, mà bánh lại từ tay idol của bạn tặng cho. Đặc biệt ℓà còn được ở bên cạnh ℓàm trợ lý sinh hoạt cho idol nữa chứ, sẽ kích động lắm phải không? Tiêu Nghị chính ℓà fan cuồng của Lư Châu – một nam thần nổi tiếng được người người kính ngưỡng. Sau đó còn được nhìn thấy nam thần, kích động muốn chết xin chữ ký nam thần, đặc biệt hơn ℓà còn được ký hợp đồng bí mật ℓàm trợ lý sinh hoạt cho Lư Châu nữa chứ. Thế nhưng đời không như mơ khi nam thần của cậu chẳng giống trên TV chút nào, ngạo mạo trẻ con lại còn tính khí thất thường, hay gây sự với cậu vô cớ. Có thể nói đây ℓà một chuyện đam mỹ sủng vừa bi vừa hài v̸ề một cậu trợ lý ngày ngày cung phụng cho nam thần, cuối cùng lại bị chính nam thần ăn đến không còn một mảnh xương. Truyện khá dễ thương cùng nhiều tình tiết hài hước ϑà chân thật, thành công phải đánh đổi bằng sự cố gắng. Nói chung chuyện rất hay, rất vui nhưng cũng thật hấp dẫn người đọc. 5. Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều – Truyện đam mỹ sủng nên đọc Không gì đẹp bằng ráng lam chiều ℓà một truyện đam mỹ sủng ngọt ngào kể v̸ề một câu chuyện độc đáo. Kể v̸ề hai ông lão tuổi trung niên bắt đầu nhận ra tình cảm ϑà tiến tới với nhau. Tình cảm không phân biệt tuổi tác cho nên nếu tình yêu của người trẻ được ví như mặt trời ban mai thì trong truyện đam mỹ sủng Không gì đẹp bằng ráng lam chiều này của Qifu A thì tình yêu của hai ông lão được khắc họa bằng hình ảnh ráng lam chiều cảm động. Hai người ℓà chồng trước ϑà chồng sau của một người phụ nữ đã chết, chính mối liên hệ này đã khiến 2 người quen biết nhau. Tuy học vị khác biệt khi một người ℓà giáo sư, một người ℓà bảo vệ của Học viện nghệ thuật. Thế nhưng giữa hai người lại có nhiều điểm chung thú vị, từ đó khởi nguyên cho mối lương duyên v̸ề sau. Đọc thêm Top 8 Truyện đam mỹ tổng tài hay, bá đạo được yêu thích nhất 6. Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba Giang hồ biến địa thị kì ba chính ℓà một bộ truyện đam mỹ xuyên không hài hước không kém phần ngọt ngào đáng yêu. Nhân vật Thẩm Thiên Lăng ℓà một diễn viên tài năng nhưng đoản mệnh thời hiện đại. Vào ngày nhận giải Ảnh đế khi nhận cúp chưa kịp phát biểu câu nào thì bị trần nhà rơi ϑào đầu chết. Tỉnh lại đã trọng sinh v̸ề thời cổ đại trong thân xác Thẩm Thiên Lăng – Thiếu gia của Nhật Nguyệt Sơn Trang. Vừa đến thế giới này Thẩm Thiên Lăng đã liên tiếp nhận tin sét đánh ℓà mình có hôn ước với chủ nhân Lâu Ảnh Cung Tần Thiếu Vũ, đặc biệt còn ℓà mình bị gả đi. Mặc dù Tần cung chủ chính ℓà hôn phu của Thẩm Thiên Lăng nhưng mối quan hệ hai người không hề được tốt, cùng lắm chỉ ℓà cố diễn một màn kịch hòa thuận che mắt thiên hạ. Tuy nhiên tất cả đã thay đổi từ khi Ảnh đế Thẩm Thiên Lăng đến, Tần Thiếu Vũ cũng cảm giác người bên cạnh hình như không còn ℓà cái tên xảo quyệt khó ưa ngày xưa nữa. Còn Thẩm Thiên Lăng ban đầu chỉ muốn tìm đủ linh thạch để quay v̸ề nhà, nhưng không ngờ lại động tâm với Tần cung chủ lúc nào không hay. Hai kẻ lúc nào cũng đề phòng nhau thế mà giờ đây lại tâm tình nguyện v̸ề cùng một nhà. 7. Nịnh Thần Lăng Tiêu Nịnh thần Lăng Tiêu chính ℓà một bộ truyện đam mỹ sủng ngọt với bối cảnh cung đình. Lăng Tiêu thực chất lại ℓà người hiện đại xuyên không v̸ề quá khứ sau đó thành nhi tử của Hầu phủ. Mẫu thân mất sớm mà phụ thân lại bị thiếp thất mê hoặc, cho nên Lăng Tiêu chỉ biết dựa ϑào bản thân để bảo vệ mình cùng em gái. Lăng Tiêu đã may mắn được đưa ϑào cung ℓàm thư đồng cho Tứ hoàng tôn Chử Dịch Diễm. Vào lúc Thái tử phi đưa Lăng Tiêu đi gặp Tứ hoàng tôn thì Nhị hoàng tôn Chử Dịch Phong cũng đồng thời đến đó. Cho nên Chử Dịch Phong vừa gặp đã bảo thích y ϑà còn tặng luôn miếng ngọc bội mình vừa có được cho y. Mặc dù từ đầu Chử Dịch Phong ℓà người tỏ ra bối rối khi gặp Lăng Tiêu thế nhưng Lăng Tiêu cũng không phải ℓà người lòng dạ sắt đá. Nhìn tiểu hoàng tôn đáng yêu ai không mềm lòng, cho nên từ ý nghĩ lợi dụng Chử Dịch Phong ban đầu, Lăng Tiêu dần nảy sinh tình cảm với hăn. Muốn bảo vệ Chử Dịch Phong mà bất chấp nhận dấn thân ϑào những tranh đấu nơi cung đình để giúp y đoạt quyền cao nhất. 8. Quân Vi Hạ Quân vi hạ ℓà bộ truyện đam mỹ sủng của tác giả Lục Dã Thiên Hạc cho nên độ ngọt nào ℓà không cần bàn cãi. Truyện lấy bối cảnh một triều đại giả tưởng có quy định thái tử khi lên ngôi bắt buộc kết nạp nam phi. Tiêu Thừa Quân chính ℓà thái tử được nam hậu dạy dỗ từ nhỏ nhưng phụ hoàng lại không thích nam phong, chỉ sủng ái quý phi cho nên không được phụ thân để mắt đến. Tiêu Thừa Quân lớn lên trong sự ghẻ lạnh của cha, luôn phải luôn đề phòng con trai quý phi lúc nào cũng đố kỵ với địa vị thái tử. Để bảo vệ bản thân mà Tiêu Thừa Quân phải luôn đóng giả thành một kẻ bất tài vô dụng. Mặt khác, Lâu Cảnh vốn ℓà con nhà quốc công bởi bị ganh ghét nên bị ép gả ℓàm phi cho thái tử. Hai người đồng bệnh tương liên nên dễ nảy sinh sự đồng cảm từ đó phát triển thành tình yêu. Nhờ có Lâu Cảnh mà con đường lên ngôi của Tiêu Thừa Quân cũng đỡ gian nan đi rất nhiều. Tiêu Thừa Quân ℓà người có tài lại có được một thái tử phi giỏi giang mưu lược thì chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh, tuy nhiên vẫn sủng vợ lên đầu rồi! Vậy ℓà chúng tôi vừa gửi tới bạn top 8 truyện đam mỹ sủng, ngọt hay nhất нιệɴɴᴀʏ. Đây đều ℓà những bộ truyện có nội dung hấp dẫn cùng tuyến tình cảm vô cùng ngọt ngào. Mang tới cho bạn những phút giây giải trí tuyệt vời cũng như hiểu biết mới mẻ hơn v̸ề thể loại truyện đam mỹ này!
Tiêu Nghị vẫn luôn cho rằng nam thần trong lòng mình là một đóa sen trắng vừa anh tuấn lại vừa dịu dàng, có thể hạ gục trái tim của hàng nghìn hàng triệu nam thanh nữ tú già trẻ gái trai...Cho đến một ngày cậu trở thành trợ lý riêng của nam thần, ngoài niềm vui sướng khôn cùng ra thì...Ế? Hình như có gì đó sai sai...Chữ nghĩa bay mất nên không viết tử tế được. Chịu xong rồi mà có cảm giác không thật cho lắm. Đại khái bộ truyện này với mình thì vừa có cái hay vừa có cái dở. Đây không phải truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Và mình vẫn ấn tượng với kiểu cốt truyện xuyên suốt một quãng thời gian có thăng có trầm. Chỉ là cảm giác thấy thiếu thiếu cái gì Nghị, thân là một chàng trai 27 tuổi, chuyên ngành âm nhạc, lặn lội ở Bắc Kinh. Chia tay bạn gái, rồi bị cha mẹ giục về quê, Tiêu Nghị quyết định thử đi làm công việc mới, đến làm trợ lí cho nghệ sĩ. Mà trùng hợp thay, cậu lại được thành “tay sai” của diễn viên nổi tiếng Lư Châu. Lư Châu vốn là nam thần trong lòng cậu, cả bạn gái cũ của cậu cũng hâm mộ anh cuồng nhiệt. Nhưng khi tiếp xúc với nam thần, Tiêu Nghị mới vỡ mộng với con người thật của Châu rất hay nổi điên, y như mắc bệnh dại, hơi tí lại gào lại thét. Tiêu Nghị ở bên anh phải dùng hết kiên nhẫn bình tĩnh để vuốt lông. Mà trong lòng thì cũng la lối mắng chửi boss của mình. Lư Châu luôn miệng dọa dẫm đuổi việc nhưng Tiêu Nghị biết nam thần chỉ là loại khẩu khí con cọp mà lá gan thì con thỏ. Bởi vậy nên cậu quen với việc nịnh bợ dỗ dành Lư Châu, nhiều lúc còn bày trò chọc cười Nghị kí hợp đồng làm trợ lí cho Lư Châu 3 năm. Nhưng xảy ra biết bao nhiêu việc. Lư Châu từng nổi điên trong lần đi quay phim vì nghe được scandal tình cảm với bạn diễn nữ. Lư Châu cũng từng đuổi Tiêu Nghị khi biết cậu đang được ảnh đế họ Lê mời về làm âm nhạc. Một năm rưỡi ở bên Lư Châu, Tiêu Nghị chứng kiến anh từ ngôi sao đang nổi tiếng, bỗng chốc gặp tai nạn trên trường quay mà không thể thuộc lời thoại, rồi trượt dốc. Lư Châu không đuổi Tiêu Nghị nữa mà biến mất, để lại một con đường cho cậu, thay vì làm trợ lí, tiếp tục theo đuổi âm nhạc. Nhưng rồi Tiêu Nghị vẫn kiên trì bám dính lấy Lư Châu. Tiêu Nghị nói “tôi yêu anh” không phải là tình cảm thần tượng nữa, mà là tình cảm yêu đương, còn Lư Châu thì cũng đã xác nhận mình thích tiểu trợ lí ngốc nghếch kia. Hai người bắt đầu lại từ đầu, song hành cùng nhau trên con đường sự nghiệp của Lư Châu. Mà cũng nhờ vậy, Lư Châu mới có thể trở lại, từ bước một để chạm đến giải thưởng Ảnh mình cảm thấy hơi khó tiếp nhận. Chính là việc Lư Châu ở đầu truyện đã in vào trí óc mình là kiểu người mắc bệnh dại, khó ở, suốt ngày mắng Tiêu Nghị. Mà Tiêu Nghị thì là kiểu như bị máu M, ngày ngày hầu hạ nam thần lướt taobao, rồi dùng clone đi chửi anti. Thật ra Lư Châu không phải người xấu, nhưng việc Lư Châu bỗng nhiên nghiêm túc trả lời Tiêu Nghị rằng “Anh cũng thích em” làm mình thấy hơi không tự nhiên. Chắc có lẽ ngay từ ban đầu mình đã nhìn Lư Châu quá là phiến lâu trước đây, mình có like page ổ trứng gà gì gì đó. Nhưng lại chẳng đi tìm đọc truyện của Phi Thiên Dạ Tường. Mình cũng không nhớ bộ truyện này được xuất bản hay gì, mà mình lại vội vàng đi tìm bản edit đọc trước khi nó biến mất. Dạo này mình còn bị kén truyện và tâm trạng lộn xộn nữa. Nhưng mình không hối hận chút nào cả, mình không nói là thích nó, nhưng thực sự là mình cảm thấy được một chút cái nhìn về nhân sinh. Như việc Lư Châu luôn chê trách Tiêu Nghị nhát gan không dám thử làm gì, như việc Tiêu Nghị có giấc mơ âm nhạc nhưng vẫn là muốn ở bên Lư Châu làm một người hỗ trợ…Mình không muốn nhận xét sâu xa gì về nhân vật, vì mình nghĩ mỗi người sẽ có cái nhìn và cách đánh giá khác nhau. Nhưng có lẽ ai cũng muốn một người ở bên như Tiêu Nghị, muốn có những người bạn như bạn của Lư Châu…***Đôi nét về tác giảPhi Thiên Dạ Tường, một trong những tác giả nổi tiếng của trang web văn học Tấn Giang, được độc giả yêu mến đặt biệt danh là “Gà mái” hay “Phì Điền” Ruộng màu mỡ. Văn phong phóng khoáng nhưng cũng không kém phần tinh tế.***Tháng Mười một, Bắc Kinh.“Trước đây anh đã hứa với tôi những gì? Mấy năm mua được nhà? Mấy năm mua được xe? Mẹ già tôi cũng không cần, theo anh đến cái chốn quỷ quái này, anh nhìn bạn bè của anh thế nào, nhìn lại anh đi! Anh làm được cái gì rồi? Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?!”Rời khỏi buổi họp lớp, Tiêu Nghị im lặng chịu đựng cằn nhằn, hai tay đút túi quần, ngậm thuốc lá vùi đầu đi. Cô bạn gái ở sau lưng đã dừng lại, cậu cũng không phát hiện, cứ cắm mặt bước về phía trước...“Xin lỗi em.” Tiêu Nghị ném điếu thuốc xuống, bất đắc dĩ nói, “Bà xã, anh cũng muốn kiếm sống mà, anh đã thực sự cố gắng rồi, em cho anh thêm một chút thời gian...”Tiêu Nghị xoay người lại, sau lưng trống trơn, không một bóng cơn gió thu thổi qua, điện thoại vang lên, “Bà xã” gửi tin nhắn.“Tiêu Nghị, chúng ta chia tay đi.”Chuông lại vang Nghị nhấc máy, lần này là điện thoại từ nhà gọi tới.“Tiêu Nghị.” Mẹ của cậu ở đầu dây bên kia nói, “Sao con không nghe điện thoại thế? Bao giờ thì về nhà?”“Con...” Tiêu Nghị mệt mỏi hỏi, “Sao vậy mẹ? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”“Ba con vừa mới xem xong bản tin thời sự, nếu mua nhà để cưới thì trả lần đầu tám mươi ngàn tệ đủ không?”“Ba mẹ không cần cho con tiền đâu, con phải lên tàu điện ngầm bây giờ đây, mai con sẽ gọi lại cho mẹ. Mẹ đi ngủ sớm một chút, đừng cho ba con đi vay tiền.”* * *Mười hai giờ đêm, Tiêu Nghị uống đến say mèm. Về tới phòng trọ, cậu giơ chân đá tung cửa, ngã vào ghế sa lông thở dốc.“Đồ vô dụng, vô dụng... Vô dụng...” Tiêu Nghị mệt mỏi, “Chẳng thà chết đi còn hơn.”Tiêu Nghị lảo đảo đi ra ban công, nhìn cảnh đêm dưới mười tám tầng lầu, bò lên lan can rồi lại bò xuống, bò lên lại bò xuống, lặp đi lặp lại đến chục lần như vậy, cuối cùng quỳ gối trên ban công, khóc ầm lên.“Mẹ ơi...”“Khóc cái con khỉ!” Hàng xóm cách vách mở cửa sổ ra, điên tiết hét lên, “Biết mấy giờ rồi không?! Còn say xỉn lảm nhảm tôi gọi cảnh sát bây giờ!”Cái xã hội tàn nhẫn ham giàu chê nghèo này, đến khóc cũng không cho người ta khóc. Gió lạnh đìu hiu, Tiêu Nghị lại bò vào phòng, cố gắng lết đến bếp, mở van ga ra. Điện thoại réo vang, Tiêu Nghị nhìn thì thấy là một trong những người bạn tham gia buổi họp lớp hôm Nghị nhìn cái bếp, nghĩ bụng thôi thì nấu bát mì ăn trước đã rồi hẵng tính đến chuyện tự Nghị vừa xì xụp húp mì gói vừa gọi điện cho bạn gái, bên kia tắt máy. Ăn xong bát mì cậu nằm vật xuống, mệt mỏi nhắm mắt thuê nhà hai ngàn tệ, tiền điện nước bốn trăm, đi ăn ở siêu thị với đưa bạn gái đi dạo phố một ngàn tệ, thẻ tín dụng nợ hai ngàn, tiền đi lại bốn trăm... Lương tháng sau thuế là năm ngàn, tháng nào cũng phải dựa vào thẻ tín dụng sống qua ngày, tháng nào trong thẻ cũng có dư nợ... Giá nhà ở đây là tám mươi ngàn tệ một mét vuông, ở khu Thông Châu cũng phải hai mươi lăm ngàn đến ba mươi ngàn...Không ăn không uống, ba trăm năm mới mua được nhà để kết hôn ư?Tiêu Nghị đã mấy lần nghĩ đến chuyện về quê, nhưng giá nhà ở các thành phố vành đai cũng phải mười hai ngàn tệ một mét vuông, tìm một việc làm lương ba ngàn tệ một tháng, cũng chỉ có nước chết đói ven đường mệt mỏi với tay tắt đèn, điện thoại lại có cuộc gọi đến, màn hình nhấp nháy liên hôm sau, bảy cuộc gọi nhỡ, Tiêu Nghị uể oải gọi lại, đầu bên kia hiển nhiên cũng say rượu chưa tỉnh, mơ mơ màng màng hỏi, “Ai thế?”“Tôi.” Tiêu Nghị đáp, “Ông làm gì thế? Nửa đêm nửa hôm gọi cho tôi đến mấy lần.”Người gọi điện là bạn cùng phòng hồi đại học của Tiêu Nghị, Đỗ Mã. Hồi đó hai người ngủ giường trên giường dưới, để tán gái cậu ta đã không ít lần tìm Tiêu Nghị vay tiền, đêm qua trong đám chế giễu Tiêu Nghị, cũng là cậu ta hăng hái nhất. Sau khi tốt nghiệp, Đỗ Mã chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã đứng vững được ở Bắc Kinh, trở thành một người đàn ông với thu nhập trên chục ngàn tệ, khiêm tốn lái con Lexus tới dự họp lớp. Khi Đỗ Mã gặp lại Tiêu Nghị, cả hai đều cảm thấy ngạc Nghị và Đỗ Mã chế giễu nhau quen rồi, bao nhiêu năm cứ giễu qua giễu lại, bây giờ Đỗ Mã vẻ vang như vậy, Tiêu Nghị chỉ thật lòng thấy mừng cho bạn mình.“Đêm qua...” Đỗ Mã nói, “Tôi lại đi uống rượu với cô tôi và mấy vị minh tinh nữa, già rồi, không còn như trước được... Ông hôm qua không bị say quá chứ? Gọi điện hỏi xem ông thế nào rồi.”Tiêu Nghị tối qua về nhà chỉ có mì ăn liền lấp bụng, đáp, “Không sao.”Đỗ Mã cười nói, “Bị bà xã phạt quỳ lên ván giặt quần áo à?”“Không.” Tiêu Nghị cười đáp, “Sao dám chứ?”Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nước chảy, hiển nhiên Đỗ Mã đã rời khỏi giường, đeo tai nghe Bluetooth, nói với Tiêu Nghị, “Tôi đã nói với cô tôi rồi, bà ấy kêu cậu hôm nay đến trung tâm Hoa Mậu ở đường Đại Vọng một chuyến.”“???” Tiêu Nghị chuệnh choạng đứng dậy, đầu còn va một cái vào Nghị, “Đến đường Đại Vọng làm gì?”Đỗ Mã khó hiểu đáp, “Không phải ông muốn nhảy việc sao? Uống đến ngu người rồi à?!”Tiêu Nghị, “!!!”Tiêu Nghị nhớ ra, đêm qua lúc uống rượu hình như có đề cập tới chuyện này. Tiện tay nhét bàn chải đánh răng vào miệng, cậu lúng búng nói, “Được, nếu thành công thì tôi mời ông đi ăn đồ nướng.”“Tôi gửi địa chỉ cho ông, tới nơi gọi điện thoại cho cô tôi là được.” Đỗ Mã cúp điện Nghị rất cảm kích, đêm qua Đỗ Mã gọi cho cậu mấy lần, có lẽ là lúc cùng với cô cậu ta đi ăn khuya, muốn gọi Tiêu Nghị ra các bạn đón đọc Trợ Lý Hạng Sao của tác giả Phi Thiên Dạ Tường.
Tiêu Nghị vẫn luôn cho rằng nam thần trong lòng mình là một đóa sen trắng vừa anh tuấn lại vừa dịu dàng, có thể hạ gục trái tim của hàng nghìn hàng triệu nam thanh nữ tú già trẻ gái trai... Cho đến một ngày cậu trở thành trợ lý riêng của nam thần, ngoài niềm vui sướng khôn cùng ra thì... Ế? Hình như có gì đó sai sai... Chữ nghĩa bay mất nên không viết tử tế được. Chịu vậy. Đọc xong rồi mà có cảm giác không thật cho lắm. Đại khái bộ truyện này với mình thì vừa có cái hay vừa có cái dở. Đây không phải truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Và mình vẫn ấn tượng với kiểu cốt truyện xuyên suốt một quãng thời gian có thăng có trầm. Chỉ là cảm giác thấy thiếu thiếu cái gì đó. Tiêu Nghị, thân là một chàng trai 27 tuổi, chuyên ngành âm nhạc, lặn lội ở Bắc Kinh. Chia tay bạn gái, rồi bị cha mẹ giục về quê, Tiêu Nghị quyết định thử đi làm công việc mới, đến làm trợ lí cho nghệ sĩ. Mà trùng hợp thay, cậu lại được thành “tay sai” của diễn viên nổi tiếng Lư Châu. Lư Châu vốn là nam thần trong lòng cậu, cả bạn gái cũ của cậu cũng hâm mộ anh cuồng nhiệt. Nhưng khi tiếp xúc với nam thần, Tiêu Nghị mới vỡ mộng với con người thật của anh. Lư Châu rất hay nổi điên, y như mắc bệnh dại, hơi tí lại gào lại thét. Tiêu Nghị ở bên anh phải dùng hết kiên nhẫn bình tĩnh để vuốt lông. Mà trong lòng thì cũng la lối mắng chửi boss của mình. Lư Châu luôn miệng dọa dẫm đuổi việc nhưng Tiêu Nghị biết nam thần chỉ là loại khẩu khí con cọp mà lá gan thì con thỏ. Bởi vậy nên cậu quen với việc nịnh bợ dỗ dành Lư Châu, nhiều lúc còn bày trò chọc cười anh. Tiêu Nghị kí hợp đồng làm trợ lí cho Lư Châu 3 năm. Nhưng xảy ra biết bao nhiêu việc. Lư Châu từng nổi điên trong lần đi quay phim vì nghe được scandal tình cảm với bạn diễn nữ. Lư Châu cũng từng đuổi Tiêu Nghị khi biết cậu đang được ảnh đế họ Lê mời về làm âm nhạc. Một năm rưỡi ở bên Lư Châu, Tiêu Nghị chứng kiến anh từ ngôi sao đang nổi tiếng, bỗng chốc gặp tai nạn trên trường quay mà không thể thuộc lời thoại, rồi trượt dốc. Lư Châu không đuổi Tiêu Nghị nữa mà biến mất, để lại một con đường cho cậu, thay vì làm trợ lí, tiếp tục theo đuổi âm nhạc. Nhưng rồi Tiêu Nghị vẫn kiên trì bám dính lấy Lư Châu. Tiêu Nghị nói “tôi yêu anh” không phải là tình cảm thần tượng nữa, mà là tình cảm yêu đương, còn Lư Châu thì cũng đã xác nhận mình thích tiểu trợ lí ngốc nghếch kia. Hai người bắt đầu lại từ đầu, song hành cùng nhau trên con đường sự nghiệp của Lư Châu. Mà cũng nhờ vậy, Lư Châu mới có thể trở lại, từ bước một để chạm đến giải thưởng Ảnh đế. Điều mình cảm thấy hơi khó tiếp nhận. Chính là việc Lư Châu ở đầu truyện đã in vào trí óc mình là kiểu người mắc bệnh dại, khó ở, suốt ngày mắng Tiêu Nghị. Mà Tiêu Nghị thì là kiểu như bị máu M, ngày ngày hầu hạ nam thần lướt taobao, rồi dùng clone đi chửi anti. Thật ra Lư Châu không phải người xấu, nhưng việc Lư Châu bỗng nhiên nghiêm túc trả lời Tiêu Nghị rằng “Anh cũng thích em” làm mình thấy hơi không tự nhiên. Chắc có lẽ ngay từ ban đầu mình đã nhìn Lư Châu quá là phiến diện. Lâu lâu trước đây, mình có like page ổ trứng gà gì gì đó. Nhưng lại chẳng đi tìm đọc truyện của Phi Thiên Dạ Tường. Mình cũng không nhớ bộ truyện này được xuất bản hay gì, mà mình lại vội vàng đi tìm bản edit đọc trước khi nó biến mất. Dạo này mình còn bị kén truyện và tâm trạng lộn xộn nữa. Nhưng mình không hối hận chút nào cả, mình không nói là thích nó, nhưng thực sự là mình cảm thấy được một chút cái nhìn về nhân sinh. Như việc Lư Châu luôn chê trách Tiêu Nghị nhát gan không dám thử làm gì, như việc Tiêu Nghị có giấc mơ âm nhạc nhưng vẫn là muốn ở bên Lư Châu làm một người hỗ trợ… Mình không muốn nhận xét sâu xa gì về nhân vật, vì mình nghĩ mỗi người sẽ có cái nhìn và cách đánh giá khác nhau. Nhưng có lẽ ai cũng muốn một người ở bên như Tiêu Nghị, muốn có những người bạn như bạn của Lư Châu… *** Đôi nét về tác giả Phi Thiên Dạ Tường, một trong những tác giả nổi tiếng của trang web văn học Tấn Giang, được độc giả yêu mến đặt biệt danh là “Gà mái” hay “Phì Điền” Ruộng màu mỡ. Văn phong phóng khoáng nhưng cũng không kém phần tinh tế. *** Tháng Mười một, Bắc Kinh. “Trước đây anh đã hứa với tôi những gì? Mấy năm mua được nhà? Mấy năm mua được xe? Mẹ già tôi cũng không cần, theo anh đến cái chốn quỷ quái này, anh nhìn bạn bè của anh thế nào, nhìn lại anh đi! Anh làm được cái gì rồi? Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?!” Rời khỏi buổi họp lớp, Tiêu Nghị im lặng chịu đựng cằn nhằn, hai tay đút túi quần, ngậm thuốc lá vùi đầu đi. Cô bạn gái ở sau lưng đã dừng lại, cậu cũng không phát hiện, cứ cắm mặt bước về phía trước... “Xin lỗi em.” Tiêu Nghị ném điếu thuốc xuống, bất đắc dĩ nói, “Bà xã, anh cũng muốn kiếm sống mà, anh đã thực sự cố gắng rồi, em cho anh thêm một chút thời gian...” Tiêu Nghị xoay người lại, sau lưng trống trơn, không một bóng người. Một cơn gió thu thổi qua, điện thoại vang lên, “Bà xã” gửi tin nhắn. “Tiêu Nghị, chúng ta chia tay đi.” Chuông lại vang lên. Tiêu Nghị nhấc máy, lần này là điện thoại từ nhà gọi tới. “Tiêu Nghị.” Mẹ của cậu ở đầu dây bên kia nói, “Sao con không nghe điện thoại thế? Bao giờ thì về nhà?” “Con...” Tiêu Nghị mệt mỏi hỏi, “Sao vậy mẹ? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?” “Ba con vừa mới xem xong bản tin thời sự, nếu mua nhà để cưới thì trả lần đầu tám mươi ngàn tệ đủ không?” “Ba mẹ không cần cho con tiền đâu, con phải lên tàu điện ngầm bây giờ đây, mai con sẽ gọi lại cho mẹ. Mẹ đi ngủ sớm một chút, đừng cho ba con đi vay tiền.” * * * Mười hai giờ đêm, Tiêu Nghị uống đến say mèm. Về tới phòng trọ, cậu giơ chân đá tung cửa, ngã vào ghế sa lông thở dốc. “Đồ vô dụng, vô dụng... Vô dụng...” Tiêu Nghị mệt mỏi, “Chẳng thà chết đi còn hơn.” Tiêu Nghị lảo đảo đi ra ban công, nhìn cảnh đêm dưới mười tám tầng lầu, bò lên lan can rồi lại bò xuống, bò lên lại bò xuống, lặp đi lặp lại đến chục lần như vậy, cuối cùng quỳ gối trên ban công, khóc ầm lên. “Mẹ ơi...” “Khóc cái con khỉ!” Hàng xóm cách vách mở cửa sổ ra, điên tiết hét lên, “Biết mấy giờ rồi không?! Còn say xỉn lảm nhảm tôi gọi cảnh sát bây giờ!” Cái xã hội tàn nhẫn ham giàu chê nghèo này, đến khóc cũng không cho người ta khóc. Gió lạnh đìu hiu, Tiêu Nghị lại bò vào phòng, cố gắng lết đến bếp, mở van ga ra. Điện thoại réo vang, Tiêu Nghị nhìn thì thấy là một trong những người bạn tham gia buổi họp lớp hôm nay. Tiêu Nghị nhìn cái bếp, nghĩ bụng thôi thì nấu bát mì ăn trước đã rồi hẵng tính đến chuyện tự sát. Tiêu Nghị vừa xì xụp húp mì gói vừa gọi điện cho bạn gái, bên kia tắt máy. Ăn xong bát mì cậu nằm vật xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại. Tiền thuê nhà hai ngàn tệ, tiền điện nước bốn trăm, đi ăn ở siêu thị với đưa bạn gái đi dạo phố một ngàn tệ, thẻ tín dụng nợ hai ngàn, tiền đi lại bốn trăm... Lương tháng sau thuế là năm ngàn, tháng nào cũng phải dựa vào thẻ tín dụng sống qua ngày, tháng nào trong thẻ cũng có dư nợ... Giá nhà ở đây là tám mươi ngàn tệ một mét vuông, ở khu Thông Châu cũng phải hai mươi lăm ngàn đến ba mươi ngàn... Không ăn không uống, ba trăm năm mới mua được nhà để kết hôn ư? Tiêu Nghị đã mấy lần nghĩ đến chuyện về quê, nhưng giá nhà ở các thành phố vành đai cũng phải mười hai ngàn tệ một mét vuông, tìm một việc làm lương ba ngàn tệ một tháng, cũng chỉ có nước chết đói ven đường thôi. Cậu mệt mỏi với tay tắt đèn, điện thoại lại có cuộc gọi đến, màn hình nhấp nháy liên tục. Sáng hôm sau, bảy cuộc gọi nhỡ, Tiêu Nghị uể oải gọi lại, đầu bên kia hiển nhiên cũng say rượu chưa tỉnh, mơ mơ màng màng hỏi, “Ai thế?” “Tôi.” Tiêu Nghị đáp, “Ông làm gì thế? Nửa đêm nửa hôm gọi cho tôi đến mấy lần.” Người gọi điện là bạn cùng phòng hồi đại học của Tiêu Nghị, Đỗ Mã. Hồi đó hai người ngủ giường trên giường dưới, để tán gái cậu ta đã không ít lần tìm Tiêu Nghị vay tiền, đêm qua trong đám chế giễu Tiêu Nghị, cũng là cậu ta hăng hái nhất. Sau khi tốt nghiệp, Đỗ Mã chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã đứng vững được ở Bắc Kinh, trở thành một người đàn ông với thu nhập trên chục ngàn tệ, khiêm tốn lái con Lexus tới dự họp lớp. Khi Đỗ Mã gặp lại Tiêu Nghị, cả hai đều cảm thấy ngạc nhiên. Tiêu Nghị và Đỗ Mã chế giễu nhau quen rồi, bao nhiêu năm cứ giễu qua giễu lại, bây giờ Đỗ Mã vẻ vang như vậy, Tiêu Nghị chỉ thật lòng thấy mừng cho bạn mình. “Đêm qua...” Đỗ Mã nói, “Tôi lại đi uống rượu với cô tôi và mấy vị minh tinh nữa, già rồi, không còn như trước được... Ông hôm qua không bị say quá chứ? Gọi điện hỏi xem ông thế nào rồi.” Tiêu Nghị tối qua về nhà chỉ có mì ăn liền lấp bụng, đáp, “Không sao.” Đỗ Mã cười nói, “Bị bà xã phạt quỳ lên ván giặt quần áo à?” “Không.” Tiêu Nghị cười đáp, “Sao dám chứ?” Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nước chảy, hiển nhiên Đỗ Mã đã rời khỏi giường, đeo tai nghe Bluetooth, nói với Tiêu Nghị, “Tôi đã nói với cô tôi rồi, bà ấy kêu cậu hôm nay đến trung tâm Hoa Mậu ở đường Đại Vọng một chuyến.” “???” Tiêu Nghị chuệnh choạng đứng dậy, đầu còn va một cái vào cửa. Tiêu Nghị, “Đến đường Đại Vọng làm gì?” Đỗ Mã khó hiểu đáp, “Không phải ông muốn nhảy việc sao? Uống đến ngu người rồi à?!” Tiêu Nghị, “!!!” Tiêu Nghị nhớ ra, đêm qua lúc uống rượu hình như có đề cập tới chuyện này. Tiện tay nhét bàn chải đánh răng vào miệng, cậu lúng búng nói, “Được, nếu thành công thì tôi mời ông đi ăn đồ nướng.” “Tôi gửi địa chỉ cho ông, tới nơi gọi điện thoại cho cô tôi là được.” Đỗ Mã cúp điện thoại. Tiêu Nghị rất cảm kích, đêm qua Đỗ Mã gọi cho cậu mấy lần, có lẽ là lúc cùng với cô cậu ta đi ăn khuya, muốn gọi Tiêu Nghị ra cùng. Mời các bạn đón đọc Trợ Lý Hạng Sao của tác giả Phi Thiên Dạ Tường.
Tác giả Phi Thiên Dạ Tường Thể loại showbiz, hài, HE Bộ này tôi nghe danh đã lâu, từng cố gắng đọc bản online khi sách chưa được xuất bản. Kết quả là lần nào cũng drop. Tôi còn chửi thầm chán thế này mà cũng top. Giờ đọc bản xuất bản không rời được mắt mới biết truyện hay là nhờ dịch giả chứ chẳng ngoa. Truyện lấy bối cảnh showbiz, công là diễn viên nổi tiếng nhưng không phải một tay che trời như nhiều bộ khác. Để lên được vị trí này, anh đã phải nỗ lực nhiều năm, làm việc chăm chỉ, nghiêm túc, đi lên từ chân chạy vặt, đóng vai xác chết… Thành công mà anh có được là nhờ sự cố gắng phi thường. Tôi vô cùng thích công, đúng mẫu đàn ông quyến rũ, vừa đẹp trai, vừa tài năng, vừa giàu có, mà quan trọng hơn cả là nhân cách. Công mở miệng ra là quát mắng thụ nhưng nếu cho tôi dùng 1 từ để mô tả anh thì sẽ là từ “dịu dàng”. Anh khuyến khích thụ theo đuổi ước mơ, thậm chí khích bác, nhưng cũng chính anh âm thầm giúp đỡ, luôn động viên, là chỗ dựa cho thụ những khi mệt mỏi chán chường. Ý chí của Lư Châu rất đáng để học hỏi “Cậu sợ cái gì? Còn chưa làm cậu đã sợ cái gì? Tại sao cậu lại là thằng vô dụng? Bởi vì cậu không dám. Cái gì cũng không dám… Cậu không dám thử. Cậu sợ thất bại, thế nên cậu là một thằng bỏ đi.” Phi Thiên Dạ Tường dường như cám cảnh cho những phận người lưu lạc xa quê, chật vật mưu sinh nơi đất khách quê người, trải qua bao nhiêu năm vẫn trắng tay, lạc lõng giữa thành phố rộng lớn đông đúc. Cuộc đời thất bại, lay lắt sống qua ngày. Tôi nhớ những người bạn tôi từ các miền quê xa xôi lên thủ đô học, ra trường cố kiếm lấy một công việc để bám trụ thành phố, mỗi tháng trừ tiền ăn ở thuê nhà, còn một ít gửi về quê phụ cha mẹ nuôi bầy em út. Có người mãi không lập gia đình vì cuộc sống vất vưởng quá, không muốn gánh thêm nợ đời. Tiêu Nghị cũng là mẫu thụ tôi thích dịu ngoan, tốt bụng mà không ra vẻ bạch liên hoa, biết quan tâm săn sóc người khác. Cậu làm tôi nhớ đến người bạn học chuyên ngành âm nhạc của tôi. Họ đến với nghệ thuật bằng tình yêu và khát khao được thể hiện nhưng cuộc đời chối bỏ họ. Giấc mơ nghệ thuật tan vỡ, ai nấy lăn lộn kiếm ăn. Trong truyện, âm nhạc của Tiêu Nghị đóng vai trò rất quan trọng. Tác giả miêu tả rất hay những đoạn cậu sáng tác, đến mức tôi phải nhắn tin hẹn gặp người bạn cũ để nghe anh chơi đàn. Tiến triển tình cảm của nhân vật cực kỳ hợp lý. Đoạn cuối tập 1, tổng kết các hình ảnh công nhận ra tình cảm của mình đẹp như một bộ phim, những chi tiết nhỏ lồng ghép vào nhau rất logic, không hề thừa thãi, trả lời cho mọi câu hỏi băn khoăn lúc đầu của người đọc nếu có. Ba tiếng “em yêu anh” của Tiêu Nghị vang lên trong ý nghĩ của Lư Châu trong trẻo mà day dứt. Đến thời điểm ấy, anh vẫn chưa hiểu “em yêu anh” này không phải “em yêu anh” kia mà chính là “em yêu anh” nọ. Truyện hài mà không lố, rất dễ thương. Các nhân vật dù phụ cũng để ấn tượng chứ không nhạt nhoà kiểu người qua đường.
trợ lý hạng sao đam mỹ