Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 1: Tần gia trọng sinh Chương trước Chương tiếp Không có ngôn từ nào có thể diễn tả sự xa hoa bên trong biệt thự, Tần Lam chân trần đứng ở trên thảm lông nềm mại, con ngươi lạnh lùng không chút để ý người đàn ông quỳ trên mặt đất.
Bạn đang theo dõi truyen chữ Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ của tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng này để trải nghiệm và cảm nhận
Đọc truyện dịch Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 10 của tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Cô nhìn chắm chằm người đàn ông đang hôn rất nghiêm túc đó, lấy năng lực của anh, anh đại khái đã sớm biết bên ngoài phòng có người
Truyện Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ với ngon tinh ngọt ngào của tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển và có nội dung bề dày ý nghĩa rất sau. Đây là chuyện xưa về người đàn ông che chở bảo bối của mình đến khi trưởng thành. Anh Phó Quân Hàng là thiếu tướng quân trong
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ - Tĩnh Mặc Thành Kiển ~ Chương 62 . Có tiền và có những thứ tiền có thể mua được là điều tốt, tuy nhiên, đôi khi cũng nên xem lại và đảm bảo rằng mình không mất những thứ mà tiền không mua được.
Chương 3: Lửa giận của Phó Thiếu tướng. Học viện tư nhân Ngân Dực, trường đại học nổi tiếng Hạ Hoa. Học viện Ngân Dực có đầy đủ mọi thứ từ nhà trẻ đến lớp tiến sĩ. Nơi này không có chế độ cấp bậc rõ ràng, trường học như vậy không giống đế đô quý
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ - Tĩnh Mặc Thành Kiển ~ Chương 113 . Letting go means to come to the realization that some people are a part of your history, but not a part of your destiny. Steve Maraboli. Đăng Nhập. Truyện Kiếm Hiệp; Tiên Hiệp; Tuổi Học Trò; Cổ Tích
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 157: Lúc tiệc rượu tiến hành (1) « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Này là lần đầu tiên con dâu thứ ba nhà họ Phó xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, cũng không tồi.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Editor Norah Suy nghĩ một chút, ngược lại Cố Trường Thanh bật cười “Xem ra, bọn họ tính giấu diếm Phó Quân Hoàng, đứa bé kia đúng là một người nóng tính.” Nghĩ đến trên bàn ăn vừa rồi, bỗng nhiên Cố Trường Thanh hiểu rõ rồi. Qua bốn ngày, cô sẽ đính hôn với người khác rồi. Vậy sau này, không phải là anh sẽ không bao giờ có thể thích cô ấy nữa? Mặc dù là thầm thích, cũng không được, có đúng hay không...? Lúc đến thời gian nghỉ ngơi buổi tối, cụ Phó trừng mắt nhìn Phó Quân Hoàng nắm tay An Nhiên về phòng. “Con nói các con giống bộ dạng gì vậy hả? Còn chưa có kết hôn, đã làm chuyện không đứng đắn như vậy, nếu như kết hôn rồi còn không được sao?” Cụ Phó ngồi trên ghế bành, làm một vẻ mặt kỳ quặc. Từ Tĩnh Ngưng nghe thấy ba chồng mình nói như vậy, là biết hỏng chuyện rồi. “Vậy thì kết hôn.” Đôi mắt đen nhánh của Phó Quân Hoàng đột nhiên phát sáng “Đi kết hôn.” Ánh mắt phát sáng dừng ở trên người An Nhiên, thoạt nhìn là bộ dáng rất kích động. Từ Tĩnh Ngưng đỡ trán, Phó Quân Nghị ngồi đàng hoàng một bên cũng cười, vẻ mặt kỳ quặc, anh biết anh hai nhà anh sẽ như vậy, bây giờ anh ấy đúng là chỉ muốn không ngừng tuyên thệ với thế giới quyền sở hữu của anh ấy với tiểu hồ ly. Rõ ràng cụ Phó không ngờ Phó Quân Hoàng ra một chiêu này với ông, nhất thời trừng mắt, không biết nên nói cái gì mới được. “Kết hôn? Kết cái P! Con cũng không nhìn xem con bé mới bao nhiêu tuổi! Đến tuổi kết hôn thích hợp rồi sao? Con muốn kết hôn thì kết hôn, những người già ông đều để trang trí sao?!” Cụ Phó thật vất vả tìm ra lời nói, tức giận thẳng tay chặt cây gậy ở trong tay. Phó Quân Hoàng nhíu mày, vẻ mặt ngây ngốc, nhìn An Nhiên “Không được sao?” Cô đều đã trưởng thành rồi không phải sao? Không phải trưởng thành là có thể kết hôn rồi sao? Vì sao còn chưa đến tuổi kết hôn thích hợp? An Nhiên cười lắc đầu “Chưa được.” “Như vậy à.” Phó Quân Hoàng nhíu mày “Vậy đi thôi.” Nói xong, tiếp tục nắm tay An Nhiên đi lên lầu. Cả người cụ Phó đều muốn giậm chân rồi “Phó Quân Hoàng! Con xem lời ông già ông vừa mới nói đều là đánh rắm phải không? Ông nói cái gì? Các con đều lớn rồi, nên tránh né hiềm nghi đi!” Bọn họ ngủ cùng nhau từ nhỏ đến lớn, điều này cũng bỏ đi, nhưng mà này một người là người mười tám tuổi, một người cũng sắp ba mươi rồi, này nếu như ngủ tiếp trên một cái giường, đến lúc đó nếu như xảy ra chuyện gì, làm sao mà được. “Cô ấy là vợ của con.” Là vợ, tại sao phải tránh hiềm nghi? Từ Tĩnh Ngưng nhìn thấy con mình thể hiện bộ dáng đương nhiên, bật cười. Bà đi đến bên cạnh ông cụ, dìu ông cụ “Ông cụ, hay là chúng ta trở về phòng ngủ đi, hai đứa bé này đều hiểu chuyện, biết chừng mực.” Ông cụ thấy có người cho mình bậc thang, cũng thuận tiện đi xuống, trừng mắt nhìn Phó Quân Hoàng rồi hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi. Phó Quân Hoàng bị trừng không hiểu ra sao cả, nhưng mà bây giờ anh càng sợ chính là bảo bối mệt mỏi “Bảo bối, chúng ta trở về phòng.” “Được.” Đáy lòng An Nhiên tràn đầy ý cười. Rõ ràng lão soái ca này hiểu rõ nhưng lại giả bộ hồ đồ, anh đây là cố ý nghe không hiểu lời ông cụ. Trở về trong phòng, Phó Quần Hoàng đem áo khoác An Nhiên cởi ra bỏ vào trong tủ quần áo, sau khi sắp xếp lại giường, rồi mới điều chỉnh nhiệt độ trong phòng. Lúc An Nhiên đi ra từ trong phòng tắm, cái gì bên ngoài đều đã chuẩn bị xong rồi. “Lại đây.” Anh vẫy tay với cô, mà trong tay anh đang cầm một cái máy sấy tóc. An Nhiên bỏ khăn tắm trong tay ra, đi đến ngồi xuống trước bàn trang điểm, vẻ mặt Phó Quân Hoàng dịu dàng sấy tóc cho cô, sức lực của anh vừa vặn, nhẹ nhàng mà vuốt ve da đầu của cô, rất là dễ chịu. “Lão soái ca, anh nhanh đi tắm đi, em tự mình làm là được rồi.” An Nhiên đưa tay muốn lấy máy sấy tóc. Phó Quân Hoàng cũng không có đưa máy sấy tóc cho cô “Không sao, thêm vài phút nữa là được rồi.” An Nhiên thỏa hiệp, sau khi sấy xong toàn bộ tóc của cô, Phó Quân Hoàng mới để máy sấy tóc xuống, nhanh chóng đi vào phòng tắm. Không biết có phải vì nguyên nhân là quân nhân hay không, bình thường anh tắm rửa đều vô cùng nhanh, không tới năm phút đồng hồ, toàn thân mang hơi nóng đi ra từ trong phòng tắm. Lúc anh đi ra, An Nhiên đã nằm bên trong ổ chăn rồi. Lau lau nước trên người, sau khi sấy đầu của mình, Phó Quân Hoàng điều chỉnh ánh sáng trong phòng xuống tối nhất, ánh sáng màu da cam làm cho cả phòng đều ấm áp. Phó Quân Hoàng vừa mới nằm trên giường xong thì An Nhiên dựa sát về phía anh, mà anh cũng tiện thể kéo cô qua. “Lão soái ca, giữa ông cụ Cố và ông nội Phó, có phải là có chuyện gì không?” An Nhiên rúc trong ngực Phó Quân Hoàng, môi dán trên lồng ngực trần trụi bên ngoài của anh. Hơi thở ấm ấp phun trên lồng ngực anh, cơ thể anh có hơi cứng lại, giọng nói vẫn ổn định như trước “Không biết.” An Nhiên liền không hỏi nữa. Hôm nay lúc đang xem ảnh chụp, cô cảm thấy ông cụ Cố là lạ, mặc dù ông vẫn thích đấu võ mồm với cô như trước, nhưng mà cô cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, cái loại cảm giác này, không thể nào nói rõ được. “Bảo bối...” Ngay lúc An Nhiên thiêm thiếp ngủ, bỗng nhiên giọng nói trầm thấp mà lại khàn khàn của Phó Quân Hoàng truyền đến. “Ừm?” Đầu óc An Nhiên cũng không tỉnh táo lắm, trả lời theo bản năng. Khi cô ở trong lồng ngực của Phó Quân Hoàng, luôn luôn có thể tiến vào mộng đẹp rất nhanh, sau đó lặng lẽ ngủ rồi. “Khi nào mới có thể kết hôn.” An Nhiên cuộn tròn trong ngực Phó Quân Hoàng, vẻ mặt mơ mơ màng màng. An Nhiên trong lúc ngủ mơ dường như cảm thấy toàn thân nóng lên trong nháy mắt, để cho cô dựa vào bức tường rất nóng, nóng đến nỗi bỏng da. “Bảo bối...” Trong lúc ngủ mơ cô dường như nghe thấy giọng nói kiềm nén của Phó Quân Hoàng, cô muốn mở mắt nhìn rõ anh, muốn biết rốt cuộc anh làm sao vậy. Nhưng mà bất kể cô cố gắng như thế nào, cô đều không nhìn rõ vẻ mặt của lão soái ca, chỉ là cô biết người bên cạnh cô đúng là lão soái ca. Mà lúc này vẻ mặt Phó Quân Hoàng đang kiềm nén nhìn cô bé gần như ghé vào trên người mình, vẻ mặt vô hại khi cô ngủ, Phó Quân Hoàng thở dài, hai tay vòng ở hông cô, thở dài. Rốt cuộc khi nào thì bảo bối em mới có thể gả cho anh hả? Khi nào thì chúng ta, mới có thể kết hôn hả? Bỗng nhiên, An Nhiên vốn ghé vào trên người Phó Quân Hoàng đột nhiên giãy dụa vài cái, dường như cô ngủ cũng không an ổn, không biết là cô mơ thấy cái gì, cả người cô đều xoay qua xoay lại trên người anh, bộ dạng rất không thoải mái. “Làm sao vậy?” Anh áp vào vành tai cô, thấp giọng dịu dàng hỏi. Anh không biết cô có nghe thấy hay không, chỉ là ngay lúc anh không nghĩ nghe được cô trả lời thì một giọng nói cực nhỏ, mơ mơ màng màng vang lên “... Màng ngực.” Phó Quân Hoàng sửng sốt. Không biết An Nhiên làm sao mà vẫn còn giãy dụa, Phó Quân Hoàng giống như nháy mắt liền hiểu được An Nhiên có ý gì, anh cẩn thận đưa cô từ trên người mình xuống, để cho cô nằm yên trên giường. Quả nhiên, cô nằm ở trên giường, cô không động đậy nữa. Nhưng mà không có cô bên cạnh, quen ôm ấp rồi, lông mày của cô nhíu lại, cơ thể tự giác bắt đầu tìm lồng ngực của cô. Cho đến khi cô rúc vào trong ngực Phó Quân Hoàng một lần nữa, cô mới yên tâm. Chỉ là một chỗ trên cơ thể cô vẫn bị cái gì chọc vào, cô đưa tay đi nắm, muốn lấy đồ vật kia ra. Nhưng mà cô vừa mới động chạm vào, cơ thể Phó Quân Hoàng chính là cứng đờ, thế nhưng trong lúc ngủ mơ An Nhiên cũng không biết mình nắm cái gì, cho đến khi tay bị Phó Quân Hoàng kéo lên, một tay anh ôm chặt mình, hô hấp dồn dập, hơi thở nóng ẩm phun bên tai An Nhiên “Bảo bối, dinendian. Lơqid]on bảo bối, giúp anh, giúp anh.” Bỗng nhiên An Nhiên tỉnh táo lại, khi cô tỉnh ngộ trong tay mình cầm vật gì thì cô đã nghiêng người thoát khỏi lồng ngực Phó Quân Hoàng, thế nhưng trước tiên anh lại từng bước nắm chặt tay cô, đôi mắt đen nhánh phát sáng nhìn cô. “Bảo bối, bảo bối...” An Nhiên trực tiếp muốn tìm cái động để chui vào, làm sao cô sẽ, sao sẽ... Đến khi không khí trong phòng bốc lên một mùi khác thường, đến khi Phó Quân Hoàng hốt ha hốt hoảng rút giấy từ đầu giường lau chùi tay của An Nhiên, sau khi bản thân ở trong phòng vệ sinh một lúc mới đi ra thì trong phòng mới lại khôi phục yên tĩnh. Chỉ là lần ngủ này, Phó Quân Hoàng ngủ vô cùng an ổn, khóe môi còn mang theo một chút độ cong. Mà An Nhiên lại không ngủ an ổn như vậy, trái tim của cô đang đập bùm bùm, mà càng nhiều hơn, cũng là vẻ mặt chán nản mà buồn bực. Sao cô lại tự mình nhào lên chứ? Đây quả thực không có cách nào dùng lẽ thường để kết luận sự việc. Gần như An Nhiên sau nửa đêm mới ngủ, đương nhiên ngày hôm sau thức dậy muộn, lúc cô thức dậy thì đã qua chín giờ rồi. An Nhiên nhìn kim đồng hồ trên tường chỉ vào số chín thì cô xoay người rồi thức dậy. Nhìn sang bên cạnh, quả nhiên bên cạnh đã không còn ai rồi. An Nhiên dùng tốc độ nhanh nhất thu thập xong tất cả, lúc xuống lầu, phát hiện trong sảnh lớn cực kỳ náo nhiệt, có một khuôn mặt xa lạ nhưng lại quen thuộc xuất hiện ở trong tầm mắt của cô. Khi cô còn chưa kịp đi chào hỏi, Phó Quân Hoàng nhìn thấy cô thức dậy thì đi tới cạnh cô, mà trong tay anh còn cầm một ly nước ấm, trong nước cho một ít muối nhạt, sáng sớm uống một ít nước muối nhạt là rất tốt. “Ngủ không thoải mái à?” Nhìn thấy vẻ mặt bộ dạng An Nhiên mệt mỏi, Phó Quân Hoàng nhíu mày. An Nhiên uống hết nước Phó Quân Hoàng đưa đến, tiện thể đưa ly sứ lại cho anh “Sao thức dậy mà không gọi em?” Mặc dù đều là ở nhà mình, nhưng mà cho dù nói như thế nào, vẫn không phải là chỉ có cô và Phó Quân Hoàng tự do trong nhà, ở đây có người lớn, ngủ quá giờ, đều là không tốt. “Ngủ thêm một chút.” Phó Quân Hoàng cười, ngủ nhiều một chút mới tốt. Anh biết khuya đêm qua cô mới ngủ, đồng hồ sinh học của anh đều dậy rất sớm, lúc đó trời còn chưa sáng, sao anh nỡ gọi cô dậy chứ? “Đây là Tiểu An Nhiên sao, cũng đã cao như vậy rồi.” Một giọng nói dịu dàng khoan thai truyền đến, lúc này An Nhiên mới nhớ tới, trong nhà có người đến. Tầm mắt An Nhiên đặt trên người nói chuyện kia nhìn một chút, trên ngũ quan không có chỗ nào giống với anh em nhà họ Phó, thế nhưng lúc ông cười thì ánh mắt cong cong, An Nhiên nhận ra ông, là lão tam nhà họ Phó, Phó Văn An. “Chú nhỏ.” An Nhiên cười. Sau khi tầm mắt Phó Văn An đảo qua đảo lại giữa Phó Quân Hoàng và An Nhiên, cười nói “Không gọi là ông nội nhỏ, đổi thành chú nhỏ rồi sao?” Đúng là ông nhớ rõ, lúc nhỏ, đứa nhỏ này gọi ông là ông không ít. Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại
Sân bay một lần nữa khôi phục lại vận hành bình thường, chính là nửa giờ người Lại Tư bị nhóm người Khỉ Ốm mang đi, nói là muốn giao cho cảnh sát, còn về gã đàn ông trẻ tuổi cầm súng uy hiếp hành khách cũng bị mang mà người đàn ông tóc xám tro đã đi trước một bước, trước khi rời khỏi tầm mắt của hắn nhìn An Nhiên, trong con ngươi của hắn làm cho người ta run rẩy, hắn mỉm lòng của An Nhiên cảm thấy sự việc không thể dễ dàng giải quyết như vậy, quả nhiên, ngay lúc đám người Lại Tư bị mang đi ra ngoài sân bay, chỉ nghe ầm một tiếng nổ vang, lập tức là từng đợt xe cảnh báo, bên ngoài sân bay, có một luồng khói dày đặc bốc lên…“ Huấn luyện viên ! Bọn họ trốn ! “ An Nhiên vừa mới bước ra thì thấy Báo Đốm cầm súng chạy mặt Phó Quân Hoàng băng hàn.“ Có người bị thương không ? “ Phó Quân Hoàng mở miệng hỏi vấn đề thứ nhất.“ Không có. “ Báo đốm trầm giọng bọn họ mang bọn người kia đi ra, bọn họ cũng không lơ là cảnh họ cho đám người kia bước lên xe trước, khi bọn họ vừa chuẩn bị lên xe thì xe quân dụng đột nhiên chạy đi !Ngay lúc đó, có một chiếc ô tô cách bọn họ không xa đột nhiên ầm một tiếng nổ tung ! Theo phản xạ bọn họ liền nằm sắp xuống mặt đất, cho nên cũng không đuổi kịp chiếc xe xe nổ trước mặt của mọi người chỉ lưu lại lửa khói, đã có người báo cháy, An Nhiên sững sờ đứng ngẩng ra nhìn màn khói lửa trước mặt, nhìn khói dày đặc suy nghĩ xuất nhiên, tay bị người nào đó nắm chặt, dần dần, sức mạnh càng tăng, An Nhiên nhíu mày, nghiên đầu, nhìn người mặt lạnh trước mặt, một người đàn ông tóc đen, con ngươi đen, trong lòng cô không hiểu tại sao lại cảm thấy an lòng.“ Bảo bối, chúng ta về nhà. “ Từng chữ, từng lời, ánh mắt bình tĩnh nhìn An Nhiên.“ Được. “ Thân thể của cô rất thân thuộc đối với người đàn ông này, trong đầu cô đối với anh lại trống biết cô, là người cô rất quen Vũ Triết an vị bên trong xe, hắn nhìn Gia của mình với ánh mắt nghi hoặc, tuy rằng biểu cảm của Gia cực kì đạm mạc cùng lạnh lùng, nhưng theo mắt hắn nhìn thấy, hiện tại trong lòng Gia có rất nhiều vấn ra, những người đó đã động cái gì vào nhiên, tấm mắt của Tần Vũ Triết rơi trên một bóng người đứng trong gốc tối, hắn hơi nhíu mày, trong con ngươi hiện lên vẻ châm người đó giống như bị đóng đinh tại chỗ, hắn cuồng nhiệt nhìn bóng người An Nhiên rời đi, hắn không tiến lên, nhưng mà người đứng phía sau hắn không ít, hiển nhiên cũng là nhận được tin mới chạy đến nơi biết Diêm Tử Diệp cũng biết chuyện An Nhiên chính là Tần Lam, bằng không hắn cũng sẽ không điên cuồng làm nhiều việc biến thái đến vậy, sự việc này, muốn người khác đồng tình ? Xuy, hắn không muốn bị báo thù hằng ngày đâu !Gia năm đó cưu mang hắn thì hắn sẽ tự tay mang về !“ Lái xe ! “ Tần Vũ Triết đem bản thân mập mạp ngồi vào xe, thoạt nhìn có chút vất vả nhưng tốt xấu gì cũng vào được.“ Môn chủ. “ Một người đàn ông mặc trang phục đen đi đến cạnh Diêm Tử Diệp, có chút khó hiểu nhìn Tử Diệp cũng không nói cái gì, xoay người lên xe, nhắm mắt muốn thế nào mới bằng lòng quay về, mới bằng lòng… Tha thứ cho hắn.“ Hắc, Phó An Nhiên.” An Nhiên vừa muốn cùng Phó Quân Hoàng lên xe, thì một âm thanh mị khí của một bóng người vang Bách Lí Lí Lan không mang lại cái kính bản to của mình, cô ta đi đến trước mặt của An Nhiên, hoàn toàn không để ý đến Phó Quân Hoàng đang bên cạnh An Nhiên lãnh khí nhìn cô ta, cười nói, “ Người này của cô rất có ý tứ!”Biểu cảm của An Nhiên nhàn nhạt, không có chút cảm xúc, “Cảm ơn.”“Nhớ kỹ tôi, Bách Lí Lan.”Con ngươi của An Nhiên dừng một chút trên người cô ta, mâu quang khiếp người của Phó Quân Hoàng cũng nhìn cô ta, con ngươi tràn đầy sắc bén cùng uy hiếp.“Sau này, chúng ta còn gặp lại.” Bách Lí Lan lắc lắc kính trong tay, cũng không chờ An Nhiên trả lời mà xoay người bước Lí Lan vừa đi không xa, thì di động trong tay cô ta vang lên, cô ta nhận điện thoại, là giọng nói nhu hoà trước nay chưa từng có, “Yên tâm, không có việc gì, vâng vâng vâng, chị biết, ngoan, chị lập tức về nhà.”An Nhiên còn đang ngẩn người nhìn Bách Lí Lan, bên hông của cô xuất hiện một cánh tay, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì bị mang lên xe rời người trên xe rất tự giác không vây lại, bọn họ cười ha ha nói sẽ tự tìm xe để trở cười, phá hư chuyện của huấn luyện viên cùng Tiểu quái vật, đó là đang tạo chuyện rắc rối cho bản Quân Hoàng cũng không nói gì, anh cẩn thận cài dây an toàn cho An Nhiên, sau đó lái xe chạy đường đi, An Nhiên không nói gì, chỉ kinh ngạc nhìn sườn mặt của Phó Quân của anh lúc này nhếch lên, sắc mặt thoạt nhìn không tốt lắm, cả người đều lộ ra hơi thở buồn Nhiên cũng không biết nên nói với anh cái gì, thậm chí trong cô cũng không biết nên gọi anh là lòng không hiểu sau nảy lên một cơn giận, cô hít một hơi thật sâu, muốn đánh tan bầu không khí tay hơi lạnh đặt trên đầu gối, An Nhiên nghiên đầu nhìn, tầm mắt của anh cũng không nhìn đến cô.“ Uy…” Đây là từ duy nhất là An Nhiên nghĩ ra thanh dừng xe nhất thời vang lên, thân thể An Nhiên không tự chủ nhào lên phía trước, sau đó thân thể đột nhiên nghiêng về sau, một lần nữa cô ổn định chỗ ngừng lại ven ngươi của An Nhiên hiện lên một chút tức giận dữ quay đầu, nhưng lời nói của cô chưa nói ra miệng, thì cổ họng của cô như bị nghẹn lại, trong khoản thời gian ngắn cô không biết nên nói cái này trong con ngươi của anh tràn ngập bi thương, con ngươi tối đen mà sâu thẳm bình tĩnh nhìn trên người cô, lực đạo của tay dần dần căng không kêu đau, nhưng tại sao, trái tim của cô truyền đến một cảm giác đau nhói.“ Em…”Một lực kéo mạnh kéo cô, cô rơi vào một cái ôm rắn chắt mà ấm áp.“ Em không nhỡ rõ anh.” Phó Quân Hoàng không biết là dùng bao nhiêu sức lực để nói ra câu này, anh ôm cô gắt gao trong lòng, mỗi một chữ, gần như nghiến răng nghiến lợi ở sân bay, anh cũng cảm nhận được An Nhiên không được tuy rằng nghe lời của anh, tuy rằng không nói cái gì, nhưng cô nhìn anh với ánh mắt xa ấy, anh không biết bản thân thế nào mà quyết tâm đè nén lửa giận, chỉ chăm chú nhìn bảo bối của anh, chỉ lấy tay cô nắm chặt, anh mới cảm nhận được chân thật, cô còn đang bên cạnh sao, quên thì quên, anh còn nhiều thời gian để cô biết anh một lần con ngươi hiện lên một tia kinh ngạc, An Nhiên không biết phải nói gì, cô không dám trả người đàn ông cực kì cường hãn nhưng con ngươi lại tràn đầy bi thương, làm cho hai tay cô không tự chủ ôm lấy hông anh.“ Bảo bối, anh là Quân Hoàng, Phó Quân Hoàng.”“Dạ.”“Em là bảo bối của anh. “ Lời này của anh nói rất chậm, tiếng nói tràn đầy ôn nhu, “ Anh chỉ có một bảo bối. Em là của anh, anh cũng là của em. ““ Dạ “ Gương mặt của An Nhiên dán lên lồng ngực rắn chắc của anh, tiếng nói có chút khàn khàn.“ Em mà vợ của anh. “ Anh nói từng chút từng chút cho cô, cô là ai.“ …Dạ. “ Môi khẽ cắn.“ Em đã nói, chúng ta luôn ở bên nhau. “ Phó Quân Hoàng giống như nhớ đến mỗi lời nói của cô, “ Em nói, anh không thể yêu thích người khác. “An Nhiên không trả lời.“ Nhưng mà, bảo bối, em vì sao không nhớ ra anh?” Một câu này, Phó Quân Hoàng nói cực kì nhẹ nhàng chậm chạp, giống như một cơn gió nhẹ nhàng thổi vậy, cô thế nào mà không nhớ người này đây?Cô biết, có thể cảm nhận được, anh là người cô đặt ở tim, cô có thể quên tất cả mọi người, duy chỉ có nhớ được nhớ rõ được tiếng nói của anh, nhớ được lời anh nói, nhớ được bóng hình mơ hồ của anh, chỉ quên bộ dáng cùn tên của nghe được tiếng trả lời của cô, Phó Quân Hoàng chỉ có thể gắt gao ôm cô, biểu cảm đông của bọn họ, thì thứ thuốc cùng thủ phát gì mà anh chưa thấy qua?Anh biết bảo bối bị thôi miên, hoặc là nói bị xoá kí nhưng, mặc dù biết An Nhiên bị người khác động tay động chân, mặc dù biết được tất cả, nhưng vấn đề tình cảm, thì anh vẫn không cách nào thấy thoải chỉ biết, hiện tại bảo bối không nhớ rõ anh, không biết anh là ai.“Thực xin lỗi.” An Nhiên không biết bản thân nên nói cái gì, trừ xin lỗi, cô không biết phải nói cái rằng cô bị xoá kí ức, nhưng theo bản năng, cô biết trước kia cô là người thế nào, ít nhất sẽ không xin lỗi người khác.“… Một lần nữa, chúng ta từ từ tìm lại.” Anh cũng không có nói không sao, anh không cách nào mà nói không nói không nên lời, anh thật bi thương, xác thực là cảm thấy không thoải mái, anh sẽ không lừa gạt bảo bối, đây là ước định giữa anh và bào bối.“ Bảo bối, chúng ta làm lại từ đầu.” Phó Quân Hoàng lặp lại lời nói, “ Em là vợ của anh. Em đã nói sau này sẽ không có bạn trai, anh không có bạn gái, chúng ta chỉ cần đối phương, em là bảo bối của anh, anh là người em trân ái, không có người khác, cứ như vậy.”“Được. Chúng ta làm lại một lần nữa.” Hương vị của hơi thở càng ngày càng quen thuộc, hình ảnh trong đầu cũng dần dần hiện rõ từ trong ngực của Phó Quân Hoàng ngẩn lên, cô nhìn Phó Quân Hoàng, gắt gao Quân Hoàng không hề động, anh để cho cô nhìn, anh muốn cô đem chính mình Phó Quân Hoàng khảm nhập vào đầu cô, như vậy, về sau cô sẽ không bao giờ quên anh chỉ nghĩ đơn giãn như mắt của An Nhiên mở càng đầu có nhiều hình ảnh hiện lên, tựa như một chuỗi ảnh nhanh chóng xuất hiện, cơ hồ mỗi một tấm ảnh đều có sự xuất hiện của người nhìn thấy một người đang ôm cô khi cô đầy máu, cô thấy anh đang ôm cô chạy vào bệnh viện, cô nhìn thấy anh ngồi cạnh giường bệnh mà hôn cô, cô còn nhìn thấy thân người cương trực của anh đứng bên ngoài phòng săn sóc đặc biệt mà chờ cô….Mỗi một hình ảnh đều có anh tồn nghe được anh nói Bảo bối, chúng ta về nghe được cô đang nói Lão soái ca, anh thật đáng Nhiên đột nhiên bật cười, vẻ mặt của Phó Quân Hoàng ngơ ngác, cô cười ngã vào trong lòng của anh, nhưng hình ảnh trong đầu không có kết thúc, không ngừng hiện lên, rất nhiều rất nhiều, lộn xộn làm cho cô không biết đến cùng người nào mới thực là may mắn là, cô biết được anh, cô nhớ được anh.“Lão soái ca..” Cúi đầu, âm thanh nghẹn ngào vang lên trong cảm giác được thân thể của anh cứng ngắc.“ Lão soái ca, anh nói, em làm sao có thể quên được anh?” Âm thanh của An Nhiên tràn đầy tự biết rõ Catherine không có lòng tốt, cô rõ ràng đã đề phòng ả ta, nhưng cuối cùng vẫn mắc ngươi tối đen dừng trên một người đang dựa vào người mình, tay dè dặt đặt trên lưng cô, sau đó, từ từ, vỗ về cô nhẹ nhàng, nhưng con ngươi đen nhánh dần dần sáng Quân Hoàng không trở về bộ Nhiên tuy rằng nhớ được anh, nhưng những người khác cô có chút mơ hồ, anh mang An Nhiên đến thẳng bệnh viện, không bắt số mà mang đến thăng phòng của Bùi Thanh Thanh Dật là một bác sĩ thiên tài, cậu ta có thể chữa trị được mọi thứ, về phương diện trị liệu tâm lý, có ít người biết nhưng cậu ta là một cao thủ trong lĩnh vực bọn họ Phó Quân Hoàng cùng Phó An Nhiên đến, Bùi Thanh Dật cảm thấy mười phần kì quái, càng kì lạ hơn, là hai người họ Phó cùng đến, trước đây khi thấy bọn họ, không phải là một người nằm một người lạnh nhạt, hiện tại thấy hai người đi chung đứng trước mặt cậu, thì không nhiều lắm.“ Mang thai?” Thân người Bùi Thanh Dật cao to mặc áo blouse trắng, trong túi áo ở ngực có gắn một cây viết, anh ngồi trên ghế dựa ra đằng sau, một mặt cười Nhiên nhíu mày, đối với người trước mặt, cô không có ấn Quân Hoàng nắm tay An Nhiên, ổn định chỗ ngồi cho cô, âm thanh lạnh lẽo cứng rắn chậm rãi vang lên, “ Kí ức bị mất.”- - - -
ông xã bá đạo rất cưng chiều vợ