Cho Những Ngày Chẳng Có Gì Có những ngày ta chỉ muốn nằm dài trên giường, mắt nhìn mông lung đến cả bản thân cũng chẳng biết mình đang vui hay đang buồn. , Nhà Sách Online Của Bạn: Đa Dạng & Uy Tín - BookBuy.vn
Con nên biết mình cần bao nhiều tiền và con kiếm tiền vì những gì nó mang lại cho con và những người thân yêu của con, không phải vì lợi ích của chính nó. Nhưng hãy kiếm tiền. Tự do không có nghĩa là không có gì để mất. Tự do là có thể mất mà vẫn còn đủ.
Sách . Cho những ngày chẳng có gì Thay vì thay đổi đầu óc của ai đó, cậu ấy chọn cách thay đổi thái độ của mình,quan tâm hay không quan tâm. Thế giới bộ não của ai đó
App Vay Tiền Nhanh. Giới thiệu Cho Những Ngày Chẳng Có Gì tại Silom Company Cho Những Ngày Chẳng Có Gì Có những ngày ta chỉ muốn nằm dài trên giường, mắt nhìn mông lung đến cả bản thân cũng chẳng biết mình đang vui hay đang buồn. Có những thấy tim mình chênh vênh,ngẩn ngơ tự hỏi Hôm nay biết làm gì? Ta thấy mình trở nên thật biếng lười trong những ngày như thế, biếng lười tới độ, ta chẳng rõ cảm giác của chính mình. Cho những ngày chẳng có gì - viết về những ngày như thế, cho những người trẻ vẫn luôn yêu đời chỉ đột nhiên có một ngày bỗng thấy chơi vơi. Fuyu là cây viết của những điều nhẹ nhàng bảng lảng như thế. Để ta thấy vụng dại, ngây ngô nhưng mãnh liệt và hết mình nơi tình yêu tuổi học trò. Tình đầu như một chấm màu cam rực rỡ. Ai cũng sẽ có có một chấm màu cam ấy trong đời, như một ngọn hải đăng bí mật. Để dù có thêm bao nhiêu năm tháng nữa qua đi, mỗi lần quay lưng lại, ta vẫn thấy chấm màu ấy đứng chờ, xinh đẹp và sáng rõ, dắt ta về với những cảm xúc trong veo. Chàng trai bí mật trải lòng mình lên những tờ giấy nhớ màu vàng mong cô gái mình thương một ngày hiểu thấu mà đâu có dễ. Cô gái với mái tóc vẫn ướt nước vội vã chạy đến bên chàng trai chỉ là đến bên và được ở bên, vậy thôi. Cô gái và chàng trai cùng dạo bước giữa làn nước xanh và những chú cá nhiệt đới sặc sỡ, lòng bâng khuâng hướng về nhau trong những cảm xúc không lời… Càng lớn lên ta càng đánh rơi những dịu êm khẽ khàng ấy. Càng lớn lên hình như ta càng nghiệt ngã, càng khắt khe hơn với cuộc đời với chính mìn. Càng lớn lên hình như ta càng quên mất lặng im nghe chính trái tim mình lên tiếng. Và càng lớn lên ta càng thèm quay về những ngày ngây dại, mong manh và bảng lảng ấy. Cho những ngày chẳng có gì, cho những buồn vui sẽ trở thành kỉ niệm, cho cả những thương yêu rồi đây sẽ được cất lên thành lời. Cho những ngày chẳng có gì - mong bạn “như một đốm lửa, đủ sức đi qua những mênh mông trắng xóa thanh xuân, dù có khi chỉ một mình.” Fuyu là vậy vẫn dịu dàng kể chuyện tình yêu thủ thỉ mà ấm áp như chính cảm giác ta lật giở từng trang sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng..... Biểu đồ giá của Cho Những Ngày Chẳng Có Gì trong 30 ngày Biểu đồ giá của Cho Những Ngày Chẳng Có Gì từ ngày 14-05-2023 - 13-06-2023
Cảm xúc là thứ gì đó vô cùng khó đoán, nó đến bất chợt và lướt đi cũng thật lạ lùng. Có những ngày, bạn sẽ buồn đến não lòng vì tình cờ lắng nghe một ca khúc chất chứa đầy ưu tư, phiền muộn. Có những ngày khác, bạn sẽ tủm tỉm cười đầy vu vơ khi vô tình đọc được đôi dòng viết trên mạng xã hội mà bạn nhìn thấy mình ở trong đó. Nhưng có những ngày, cảm xúc lại chẳng có hình hài hay tên gọi cụ thể! Nó là những ngày không tên, những ngày “chẳng có gì”. Và ngay khi những cảm xúc ấy ùa về, hãy chắc chắn rằng bạn đã sẵn sàng thêm chút Dư vị cho ngày không tên “Cho những ngày chẳng có gì” - một tập truyện ngắn tiếp theo của tác giả trẻ Năm vừa đến đã vội vã ra đi, và chợt mặt trời lên cao và gay gắt hơn, báo hiệu tháng Sáu đã về. Tháng Sáu là cột mốc đánh dấu một mùa thi đầy thách thức và cam go. Tháng Sáu là điểm nút để mỗi bạn trẻ thực hiện những bước chuyển mình đầy mạnh mẽ. Và khi nhận ra tháng Sáu đã đến thật gần, bạn sẽ nhận ra rằng, ngày bạn phải lớn khôn đã đến thật gần. Fuyu đã làm được nhiều hơn như thế khi hoàn thành đứa con “Cho những ngày chẳng có gì”. Một tập truyện ngắn có độ dài vừa đủ, xúc cảm vừa đủ và nét tinh tế vừa đủ. Trong cuốn sách, ta dễ dàng tìm thấy những câu chuyện đầy ngây ngô và hồn nhiên, nhưng đôi khi lại là những câu chuyện bỏ ngỏ và trong đó, ở một góc nào đó, nếu nghiền ngẫm lại cuốn sách nhiều lần, ta bắt gặp một khoảng lặng trong cuộc sống. Và tôi không chắc, trong bài viết lần này có thể đưa bạn khám phá được bao nhiêu khía cạnh của tập truyện ngắn, nhưng tôi hi vọng rằng, bạn sẽ thêm vững tin vào ngày chuyện về những lời yêu...Chắc hẳn với những ai đã tốt nghiệp trung học, ở một góc nào đó trong sâu thẳm con tim những mảnh ghép kí ức rời rạc về một thời áo trắng vẫn ở yên nơi đó, chẳng hề đổi thay. Và có đôi khi, vào những ngày cảm xúc trào dâng, những mảnh ghép đó sẽ bay lên, và ghép lại thành một bức tranh ngày ấy. Ngày ấy, ai chẳng từng có những lời yêu còn bỏ ngỏ, những tình cảm ngây ngô thuở mới lớn, nó trong sáng và dễ thương đến lạ. Mở đầu tập truyện ngắn là “Mở khóa những trái tim” và tôi có cảm giác, nó cũng đồng thời mở khóa toàn bộ những nét chấm phá đầy tinh nghịch của Fuyu về muôn mặt thuở cắp sách tới trường từ tình cảm học trò, tình bạn cho đến những rối ren trong cuộc sống thường là bất kì ai, ở đâu đó trong trái tim, vẫn luôn có một lời yêu khóa rung động đầu đời vẫn ngây ngô và dễ thương như thế. Những lời yêu chẳng dám nói thành câu, vẫn có những trái tim nhỏ bé vẫn ngày ngày lặng lẽ dõi theo người mình thầm thương từ xa, chỉ mong sự quan tâm có từ một phía ấy đủ để khiến ai đó mỉm cười, đủ để khiến ai đó hạnh phúc, và cũng đủ để khiến ai đó biết rằng, ở đâu đó quanh người ta, vẫn luôn có một trái tim đang hướng về, đầy ngây thơ nhưng rất chân thành. Và cho đến một ngày, khi chiếc chìa khóa đã sẵn sàng được trao tay, những cảm xúc bấy lâu nay cứ thế mà nở có những rung động đầu đời vẫn mãi xanh màu tuổi 18, mãi còn bỏ ngỏ, chẳng còn ai viết tiếp câu chuyện màu hồng năm ấy. Nó đến và đi rất vội, nó hoàn toàn tự tin và kiêu hãnh lướt qua. Và ở đâu đó trong tập truyện ngắn, bạn sẽ tìm thấy một vài nhân vật dám “ngông” cho đến phút cuối cùng. Họ dám nghĩ, dám làm, và dám dấn thân hết mình cho tuổi trẻ để rồi nếu một mai là ngày cuối cùng của tuổi thanh xuân thì đó sẽ là một ngày xanh rờn và trong veo, như bầu trời những ngày lặng vẫn còn đó biết bao cảm xúc lưng chừng còn vấn vương đâu đó. Nó đan xen vào những câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, với cái kết “happy ending”, khiến người đọc khi ấy sẽ cảm thấy như vừa bước hụt, nó làm cho người ta thấy chênh vênh và chơi vơi. Đó là lời yêu mãi được giấu kín vì “Chúng ta đã từng rất thích nhau, nhưng cũng đã lỡ đi qua nhau mất rồi”. Cảm xúc ấy đã từng mãnh liệt như thế nhưng lại chẳng thể tiếp tục, vì sẽ chẳng còn bên nhau để viết tiếp câu chuyện năm ấy. Đó là câu chuyện tình sẽ mãi dang dở vì ai đó chẳng có đủ dũng khí để “bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi”. Và rồi khoảnh khắc ấy cũng đủ để ta giật mình nhận ra, để nắm bắt một khoảnh khắc chẳng hề dễ dàng. Tựa như những bong bóng xà phòng, lấp lánh, bồng bềnh như lại dễ nổ tung, sau cùng chỉ để để lại chút bọt xà phòng mềm mịn, hờ hững quanh mình. Chỉ như vậy thôi đã đủ khiến trái tim non nớt tan vỡ, đủ để khiến mắt ta nhòe đi vì những đồng điệu trong xúc cảm thường nhật. Mùi hương của bong bóng xà phòng thì thơm tho và tinh khôi nhưng chẳng nào thuộc về ta mãi mãi. Rõ ràng, từng nét cảm xúc chân thực như vậy đều có thể cảm nhận và nhìn thấu qua ngòi bút của cây viết trẻ những lời nói dối ngọt ngào đủ để khiến trái tim bình yên!Bên cạnh chuyện cảm nắng rất đáng yêu, ở đâu đó, tình bạn vẫn là điểm sáng trong một cuốn tuyển tập truyện ngắn “Cho những ngày chẳng có gì”. Có một câu chuyện mà nhất định, tôi tin là bạn sẽ thích nó. Và đó cũng là một lời nói dối mà cho đến mãi về sau, nhân vật trong câu chuyện mới tìm thấy được lí do thích hợp để chấp nhận lời nói dối đó. Hai cô bạn thân, một người tên Như. Như luôn tìm mọi cách để thực hiện giấc mơ được đi du lịch khắp mọi nơi. Như đi làm thêm, thậm chí bỏ tiết hay vay tiền của mọi người để thực hiện ước mơ của mình. Chính bạn thân của Như, là nhân vật “tôi” trong truyện, cũng cảm thấy điều đó thật nực cười và khó mà chấp nhận được. Nhưng rồi, cho đến một ngày, “tôi” nhận được cuộc điện thoại bất ngờ từ bệnh viện thì khi ấy, sự thật về những chuyến du lịch thường xuyên của Như đã được hé lộ “Chẳng có chuyến du lịch nào mà Như từng kể với tôi đã thật sự khởi hành”. Vậy đó, hóa ra trước giờ Như vẫn chạy vạy tự kiếm tiền và vay tiền ở khắp mọi nơi để đơn phương độc mã chiến đấu với căn bệnh của mình. Lời nói dối ấy của Như khiến cho tất thảy mọi người đều không phải sống trong trạng thái lo âu, sợ sệt như Như. Đó chỉ là đơn cử một trong biết bao những lời nói dối xuất phát từ những tâm hồn mong manh. Họ lo sợ rằng mọi người sẽ phiền muộn về họ, và tốt hơn là vẫn nên mạnh mẽ, gắng sức vượt qua. Trong những lời yêu còn bỏ ngỏ như đã nói ở trên, có những điều vẫn mãi được giấu kín bằng những cảm xúc dối lòng. Nhưng đâu đó, cho đến những phút cuối cùng, có những người lại kịp nắm bắt cơ hội còn sót lại ở quanh mình để kịp chạy đến bên người mình thầm thương để cho họ biết, tình cảm bất lâu nay của mình ra sao, để dẫu có không thành công thì mai này vẫn sẽ không hối không phải lúc nào thì những lời thú tội về lời nói dối cũng sẽ được tiết lộ. Có thể vì đã để lỡ đi cơ hội, nhưng cũng có thể là vì không muốn đánh mất những thứ quan trọng hơn nhiều bên cạnh đó. Và chỉ khi những ngọn gió ghé bên ô cửa sổ thì lập tức sẽ “im lặng chờ thời gian thổi bay, cuốn trôi, phủ bụi... tình cảm này. Để nó chỉ còn là một nỗi buồn ngắn ngủi như một cái chớp mắt.” Đó là câu chuyện về những con người bị buộc phải lựa chọn giữa tình bạn và tình yêu. Những lời yêu của họ mãi mãi sẽ khóa kín, chìa khóa mãi sẽ chẳng có cơ hội được trao tay, có lẽ bởi họ chọn cách ra đi, để nhường tình cảm cho những người mà họ còn trân trọng hơn rất nhiều. Thực tế, trong cuộc sống, ai cũng ích kỉ, ai cũng muốn có được thứ mà mình mong muốn mà cứ bất chấp và đánh đổi tất cả mọi thứ để có được. Nhưng nhân vật qua ngòi bút của Fuyu, luôn lặng lẽ lùi bước, để hai tâm hồn đồng điệu có thể đến được với nhau chứ không phải cố chấp cho một thứ tình cảm khiên cưỡng đến từ một phía. Mặc dù nỗi buồn ấy có thể khiến trái tim nghẹt thở, có thể là trong phút chốc nhưng cũng có thể là cả một khoảng thời gian dài về sau, mãi cho đến khi “thời gian thổi bay, cuốn trôi, phủ bụi”.Dư vị cho ngày không tênHãy đảm bảo rằng, bạn đã sẵn sàng nêm nếm thêm chút dư vị “cho những ngày chẳng có gì” của bạn. Cuốn sách là một lựa chọn hoàn hảo hơn nữa cho những bạn đang cận kề với những khoảng thời gian cuối cùng bên mái trường trung học - khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của thời thanh xuân tươi đẹp. Và tôi tin chắc rằng mãi về sau, khi bạn lớn lên, bạn học đại học, bạn tốt nghiệp, bạn sẽ luôn mãi hoài niệm về những năm tháng ngọt ngào khi ấy bằng một sự trân trọng đến sau cùng. Cuốn sách là những câu chuyện đầy chân thực về những câu chuyện xảy ra trong cuộc sống thường ngày. Có thể bạn sẽ bắt gặp những câu chuyện ấy ở đâu đó quanh bạn hay những mảng màu của từng câu chuyện ở đâu đó đồng điệu với chính tâm hồn bạn cảm xúc lửng lơ rồi chợt vỡ tan, chỉ để lại một khoảng trống trong con tim của thể cách những câu chuyện được Fuyu cho diễn ra không mới, nhưng cái hay mà khi cầm cuốn sách, là ta tìm thấy được nét bình yên phảng phất đâu đó trong cuộc sống. Những nhân vật mà Fuyu xây dựng không hề khiên cưỡng. Từ những cô cậu học trò chung bàn năm nào, cho đến những đôi bạn luôn sát cánh bên nhau, và những người lạ vô tình gặp nhau trên đồi thông Đà Lạt. Dù những nhân vật được đặt trong bất kì không gian và thời gian như thế nào thì bản thân người đọc cũng dễ dàng nhận thấy rằng, họ được Fuyu xây dựng một tâm hồn nhạy cảm, có những rung cảm chân thực và đáng yêu vô cùng. Một điều nữa khiến cuốn sách trở thành một dư vị đáng giá đó chính là không gian được dựng lên đầy mộc mạc và vô cùng chân thực qua nét viết của Fuyu. Từ trường học, đến giảng đường, cho đến những đồi thông, hay xa hơn là biển và ngọn hải đăng,... Không ngẫu nhiên khi Fuyu đặt những nhân vật của cô trong từng bối cảnh và khoảnh khắc đó. Có lẽ chỉ trong những thời điểm và địa điểm như vậy, bức tranh về cảnh vật mới trở thành một bức phông nền hoàn hảo, làm nổi bật tâm trạng đầy sâu lắng và ưu “Cho những ngày chẳng có gì” cho truyện ngắn là mười dư vị khác nhau cho những ngày bạn yếu lòng, đó là những ngày mà bạn chẳng thể định nghĩa rằng thứ cảm xúc mà bạn đang có là thứ cảm xúc lạ lẫm nào. Đặt nó trong một chỉnh thể của tập truyện ngắn, ta cứ thấy hình như nó đang khiến ta được tiếp thêm sức mạnh. Mỗi câu chuyện được kể, nó có độ dài vừa đủ, văn phong mượt mà, lời văn trơn chu, khiến cho những trái tim khó tính nhất cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Tin tôi đi, sau khi đặt cuốn sách “Cho những ngày chẳng có gì” xuống, bạn sẽ muốn chạy thật nhanh về tương lai, dẫu hôm nay hay ngày hôm qua, và những ngày trước đó, bạn đã từng nhụt chí. Với những người đã rời xa ghế nhà trường từ lâu, “Cho những ngày chẳng có gì” chính là một tấm vé khứ hồi để bạn bay đến quá khứ, đến với bạn của những năm tháng ngây ngô, để bạn biết rằng, thanh xuân năm ấy bạn đã sống hết mình, thanh xuân năm ấy đã có bạn để trở thành độc nhất chứ chẳng phải của ai khác. Cuốn sách phải đọc đến lần thứ hai, và chắc có lẽ cũng phải là nhiều lần hơn thế nữa, chúng ta mới cảm được hết ý từ sâu xa đằng sau những câu văn giản dị, chân thực mà Fuyu mang đến. Lời kết Mong mình như một đốm lửa, đủ sức đi qua mênh mông trắng xóa thanh xuân, dù khi chỉ có một mình.– Đó là lời tựa được in phía sau cuốn sách và chắc hẳn sau khi kết thúc 218 trang sách, tôi hi vọng rằng bạn sẽ được tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp qua thanh xuân, tự tin hướng đến ngày mai. Đủ sức để chứng tỏ được nhiều hơn thế, để đến một khoảnh khắc nào đó, khi ngoảnh đầu nhìn lại, bạn có thể tự tin mỉm cười hạnh phúc như những nhân vật của Fuyu. Tác giả Nguyễn Minh Nguyệt – Bookademy -Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link gia Bookademy Team để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link
Một cuốn sách thật nhẹ nhàng, dịu dàng, ý nghĩa, như chính người đã mang tặng tôi cuốn sách đó… Ngay lúc này, tôi vừa hoàn thành việc đọc cuốn sách đó, trên ghế số 20, tầng 2 của 1 khoang xe lửa, khi mọi thứ vun vút qua cửa sổ, bên tai cũng chỉ có những âm điệu rất đỗi bình yên của bản nhạc White Dove, một trong những bản nhạc không lời mà tôi thích nhất, mỗi lần nghe đều cảm thấy như mình chẳng phải nghĩ suy gì. Cảm giác mình nhất định phải viết nên thứ gì đó, để lưu lại những cảm xúc này, khoảnh khắc này 🙂 À, nếu bạn đang đọc những dòng này, nếu được, nhất định phải tìm bản White Dove Brian Crain để nghe luôn lúc này nhé ^^ “Mong mình như một đốm lửa, đủ sức đi qua mênh mông trắng xoá thanh xuân, dù có khi chỉ có một mình“ Tôi dễ bị hấp dẫn bởi những cuốn sách có lời tựa bên ngoài bìa dạng dạng vậy. Tuy nhiên, trong suốt quá trình đọc cuốn sách này, tôi ngạc nhiên nhận ra rằng nó còn thú vị và tuyệt hơn rất nhiều so với khi mình chưa đọc nó! 🙂 Là từ cái phút bất ngờ khi phát hiện ra cuốn sách đó trên mặt bàn quen thuộc, với lời đề tựa không thể không nhận ra, để sau đó còn phát hiện ra chính là cuốn sách tuy mình thích nhưng lại không mua nó… Và giờ, nó ở đây! Lâu lắm rồi mới có được cảm giác vui như trẻ con được quà như thế . Hoá ra việc “bắt được” niềm vui nó thú vị thế à ^^ Tới đây tự dưng tưởng tượng ra vẻ mặt của con em khi tôi tặng nó 1 cuốn sách, nhưng lúc ấy tôi đang ở Mũi Né, và con bé tình cờ thấy cuốn sách tôi chưa kịp tặng nó để ở ngăn bàn ^^ Cuốn sách này, chỉ là một vài dòng trò chuyện ngắn… Rằng Ai cũng sẽ có những ngày thật vui. Đó là những ngày người ta có thể cười thật nhiều, cười thật lớn. Đến mức cảm thấy niềm vui giống như một chất lỏng uống được, sẽ lan ra toàn thân, rồi từ cơ mặt chảy xuống đến tận gót chân và toả ra những người xung quanh. Dĩ nhiên sẽ có những ngày thật buồn. Là những ngày người ta chỉ có thể cảm thấy mắt mình cay xè, phía trước màu gì cũng trở thành màu xám, cảm thấy yếu đuối đến mức muốn khóc thật thoả, dù có ai đó hay chỉ có một mình. Nhưng có những ngày chẳng rõ ta đang vui hay buồn, đó hẳn là những ngày đáng sợ nhất. Vì chẳng có bất kỳ thứ gì phía trước. Cố gắng để vui thì nụ cười sẽ gượng gạo. Nghĩ rằng mình buồn nhưng hoá ra mặt thì ráo hoảnh. Chỉ còn cảm giác trống rỗng và thật chơi vơi. Như có một cái hố trắng xoá, và mọi thứ bị hút vào trong đó. Cảm giác sự tồn tại của mình là vô nghĩa, không gợi lên được dù chỉ là một thứ cảm xúc nào. Một sự tồn tại vô dụng. Không biết mình vui, hay buồn, hay đang chờ đợi điều gì… Giống như bị mắc kẹt trong một mớ hỗn độn mà lời gào thét như vang lên trong khoảng chân không, không có một âm thanh nào được thốt ra. Chỉ có sự im lặng đáng sợ. Và rồi sẽ có những cái chấm màu cam, là những kỷ niệm, là một điều gì đó, hay là một ai đó. Là cái nắm tay nào đó. Là một nụ hôn nào đó. Là một vài lời viết thật tỉ mỉ ai đó đã gửi. Như một sợi dây giữ mình lại, để không bị cái hố trắng xoá ấy nuốt chửng. Những chấm màu cam đó nhắc nhở rằng không phải lúc nào cũng như thế, không phải ngày nào cũng là những ngày chẳng có gì, mọi thứ không phải lúc nào cũng trắng xoá. Đã từng có những ngày màu sắc, dù tươi sáng hay ảm đạm, nhất định chúng đã từng có thì nhất định sẽ có lúc chúng ta tìm thấy chúng lần nữa. Chỉ cần thật kiên nhẫn chờ đợi, chờ cảm giác chới với ấy qua đi, và rồi tai ta sẽ lại nghe thấy những âm thanh của cuộc sống trôi đi, nhìn thấy những màu sắc mới mà cuộc sống vẽ nên. Có những ngày chúng ta tưởng mình chẳng có gì. Nhưng hoá ra không phải vậy. Nếu không có nụ cười, thì sẽ là nước mắt, từ một ngày nào đó của quá khứ đọng lại, giúp ta chờ đợi những ngày mai. Dù thế nào thì việc đó vẫn tốt hơn là không có bất cứ thứ gì. 🙂 -Xe lửa, TH-HN, một chiều hè tháng 7-
sách cho những ngày chẳng có gì