Tình Yêu Trọn Vẹn - Hoàng Kim - Truyện Dài - ebook epub pdf. Thư Viện Việt Nam. Nhưng nếu như thế thì họ sẽ đi thật vội vã như để mau chóng thoát được cái nóng khó chịu vô cùng này. Nhưng nếu nó có được một người vợ tốt thì chắc chắn là chú hoàn toàn yên tâm Trong 8 năm chung chăn gối, Lý Á Bằng ngỡ rằng anh có được trái tim của Vương Phi. Nhưng kỳ thực, trong hành trình đi tìm tình yêu đích thực của mình, Vương Phi chỉ coi anh như một trạm dừng chân cho bớt mỏi. Và trái tim của cô vẫn dành cho Tạ Đình Phong. Thiên Bình và Nhân Mã. Nếu như bạn yêu thích cuộc sống tự do thì người ấy sẽ sẵn sàng đi cùng bạn. Bởi một khi yêu Nhân Mã, bạn sẽ trở thành một phần trong cuộc sống tự do của chòm sao này. Thiên Bình rất dễ bị thu hút bởi tính cách mạo hiểm của đối phương cung Hiếm khi kết thúc với tình yêu, càng hiếm thấy sự vững vàng kiên định. Ở thiên truyện này, Aomame và Tengo đi tìm cái tôi đã mất của mình, chính là nhau. Thứ mất mát trong lòng họ mang hình hài con người, với đầy đủ tay chân, mắt mũi, cơ quan tính dục và một trái tim đang đập rộn ràng. Thứ giữ họ kiên định với cuộc đời và chính mình là tình yêu. Đây là 2021, thứ em đem lại cho anh là tình yêu, tình cảm chân thành đặt vào những món ăn, vào những bức thư tay, vào mũi khâu trên áo, vào những dòng tin nhắn chờ cơm anh mỗi tối tan làm. Và không chỉ những điều em làm cho anh, mà cả những điều em làm cho bản thân em nữa. Thể loại NTR thể hiện trọn vẹn những tình cảm phức tạp, giằng xé trong nội tâm của mỗi người, nhất là đối với phụ nữ. Cảm xúc yêu ghét lẫn lộn vốn dĩ rất mong manh và rất khó để chúng ta có thể xác định chính xác và lý trí. Thể loại NTR thể hiện tình cảm phức tạp của con người Tóm Tắt Sách - 5 Ngôn Ngữ Yêu Thương. 10.0 13 Phút. Theo chuyên gia tâm lý Gary Chapman, yêu thương có đến 5 ngôn ngữ - hay nói cách khác là 5 cách thể hiện hoặc đón nhận tình yêu và mỗi người sẽ có từ 2 đến 3 ngôn ngữ yêu thương nổi trội. Khi được yêu thương bằng ngôn tình yêu luôn là một chủ đề quen thuộc trong thơ ca. ta thổn thức nỗi nhớ người con gái "khăn gói hụt", ta đau lòng trước tình yêu chớm nở của kim-kiều, ta xót xa đêm đêm chờ người chinh phụ, "người chinh phụ sũng nước". . và có lẽ, gắn liền với tình yêu là hàng nghìn suy nghĩ, hàng nghìn cách nghĩ và hàng nghìn khát vọng. với xuan quynh, một … Vay Tiền Nhanh Ggads. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Thể loại Hiện đại, cưới trước yêu sau Tình trạng Hoàn edit Review bởi Trịnh Giang - Chỉnh ảnh JX Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm. Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô? Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. -Trích- “Không lẽ anh nhầm? Em là người phụ nữ sẽ sống với anh cả đời, anh nhận thức được rất rõ điều đó. Anh sẽ luôn ở bên em, theo thời gian, anh sẽ ngày càng không thể sống thiếu em, như thế chẳng lẽ còn chưa đủ sao? “Chưa đủ.” Mục Táp quả quyết, “Như vậy còn lâu mới đủ.” “Thế em còn muốn gì nữa?” “Em muốn anh yêu em. Nếu anh không thể chỉ yêu mình em, nếu anh không thể yêu em như em yêu anh thì em sẽ không thấy đủ.” - Liệu họ có thể vượt qua được những trở ngại trong tình cảm để hạnh phúc bên nhau? Liệu Tống Vực có thể thuyết phục Mục Táp tiếp tục ở bên anh? Hãy tự tìm cho mình câu trả lời ở trong truyện. Nhận xét Lúc đầu, ngoại trừ việc không yêu Mục Táp ra thì Tống Vực là một người chồng hoàn hảo đẹp trai, giỏi giang, nhiều tiền, cưng chiều vợ như công chúa, không chán cơm thèm phở, sẵn sàng bênh vợ trước mẹ. Tuy nhiên, để đẩy mâu thuẫn của nam nữ chính lên cao trào, tác giả đã cho nam chính thực hiện một hành động vô cùng hèn hạ và theo mình là không phù hợp với tính cách của anh. -Trích- Ngay sau đó, Mạc Tử Tuyền thét lên chói tai. Cô bị Tống Vực đẩy mạnh một cái, đầu đập bốp vào một góc của khung tranh trên tường. Không đợi cô ta kịp phản ứng, anh đã đè cánh tay lên cái cổ thanh mảnh của cô ta, nhìn cô ta với ánh mắt hung ác, ngọn lửa phẫn nộ dần dần bùng lên trong đôi mắt anh “Cô không cảm thấy ghê tởm với lời nói và hành động của mình à? Cô muốn ở lại nhà họ Tống rốt cuộc là để làm gì? Nếu cô cảm thấy nhu cầu sinh lý chưa được thỏa mãn thì tôi có thể thu xếp cho vài thằng đàn ông đến phục vụ cô, đảm bảo mỗi một người đều là cao thủ trong chuyện giường chiếu, phục vụ đến khi nào cô hoàn toàn thỏa mãn thì thôi.” Lồng ngực Mạc Tử Tuyền phập phồng liên tục. Cô thở hổn hển, không biết phải nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt sắc lạnh của Tống Vực. Anh đột nhiên buông tay ra, bàn tay trượt xuống dưới váy của cô ta, tốc vạt váy lên, thò tay vào một cách thô lỗ, bóp chặt phần đùi lõa lồ của cô ta, ánh mắt dần dần trở nên buốt giá, nói với giọng nguy hiểm “Hay là cô muốn tôi tự mình lột sạch cô, đè cô ra đất đ** một trận? Cô xác định muốn tôi làm vậy?” - Chính bởi vì hành động đê tiện và không tôn trọng Mục Táp này mà Tống Vực và tác giả bị độc giả cho ăn cả tấn gạch. Cho dù tổng thể truyện rất hay, rất ngọt ngào, rất ấm áp nhưng cho đến khi đọc hết truyện mình vẫn không thể nào hoàn toàn tha thứ cho Tống Vực. Thậm chí giây phút anh thực hiện hành động ấy, mình và rất nhiều bạn đọc đều đã nghĩ, hay là Mục Táp bỏ quách anh cho rồi. Cá nhân mình cảm thấy tình tiết này rất không phù hợp với tính cách của Tống Vực – nếu anh đã ghét Mạc Tử Tuyền đến mức muốn tránh xa cô ta, thì đáng lẽ anh phải cảm thấy việc chạm vào cô ta thật đáng ghê tởm, chứ đừng nói là tốc váy lên và bóp đùi cô ta, cho dù anh đang rất tức giận? Hơn nữa, muốn đẩy mâu thuẫn của hai người lên cao trào thì còn có nhiều cách khác, không nhất thiết phải bôi bẩn nam chính đến vậy. Mình coi đây là một “nước cờ” kém của Sư Tiểu Trát, khiến độ hay của truyện bị giảm đi rất nhiều. Cũng may Tống Vực không thật sự làm gì với Mạc Tử Tuyền nên mình vẫn có thể đọc tiếp. Về phần Mục Táp, cô là một người con gái dịu dàng nhưng không hề nhu nhược, yêu hết lòng nhưng không đánh mất lý trí. Cô chấp nhận nhường nhịn em gái vì muốn giữ cho gia đình được yên bình, cô vờ như không biết đến thái độ thù ghét và âm mưu chia rẽ của chị dâu vì tin tưởng chồng có thể giải quyết tốt vấn đề với cô ta. Tuy nhiên, khi họ vượt qua giới hạn của cô, cô không ngần ngại đáp trả và trở mặt với họ. Mình cực kỳ thích câu nói này của Mục Táp với Mạc Tử Tuyền “Tôi đánh cô là vì cô sỉ nhục mẹ tôi. Theo một khía cạnh nào đó, bà ấy là người thân duy nhất của tôi, nên tôi có thể liều chết vì bà ấy. Còn với những vấn đề khác, tôi cũng không thèm để ý. Lúc nãy tôi đã nói rồi, tất cả những vấn đề giữa tôi và Tống Vực đều là do bản thân chúng tôi, không liên quan đến một ai khác. Nếu cô muốn có được anh ấy, cô hoàn toàn có thể thử xem, để xem anh ấy có chịu để ý đến cô hay không.” Với Cảnh Chí Sâm, Mục Táp từng yêu anh hết lòng, nhưng một khi cảm thấy anh không xứng với những tình cảm của mình, cô quay đi một cách vô cùng dứt khoát. Với Tống Vực, cô yêu anh nhưng biết rõ mình muốn gì và sẵn sàng ly hôn nếu cảm thấy không phù hợp. Tóm lại, mình cảm thấy Mục Táp vừa có sự lý trí, mạnh mẽ, dứt khoát của phụ nữ hiện đại, vừa có sự dịu dàng, chân thành, bao dung, vị tha của phụ nữ thời xưa. Nửa đầu truyện có thể coi như ngược nữ chính vì khi đó chỉ có cô yêu anh mà anh không yêu cô, nhưng nửa sau thì chuyển sang ngược nam chính. Thực ra, từ khi về chung một nhà, Tống Vực đã dần dần bị sự dịu dàng, chân thành pha chút đáng yêu của Mục Táp cuốn hút và thích cô lúc nào không hay, nhưng chỉ đến khi cô ngỏ ý muốn ly hôn do mâu thuẫn lên tới đỉnh điểm thì anh mới bắt đầu đối diện với lòng mình và nhận ra mình không thể mất cô ấy. Để thuyết phục Mục Táp tiếp tục yêu anh và ở bên anh, Tống Vực bắt đầu mở lòng với cô và kể cô nghe về quá khứ của mình, đồng thời những cử chỉ yêu thương săn sóc của anh cũng trở nên thường xuyên hơn. Cá nhân mình thấy phần ngược nam chính chưa được “đã” lắm vì tác giả miêu tả sự dằn vặt nội tâm của anh hơi ít, tạo cảm giác nữ chính tha thứ cho anh hơi dễ dàng. Nói chung, nếu không có “vết nhơ” của nam chính ở giữa truyện thì tác phẩm này hoàn toàn phù hợp với khẩu vị của mình nữ chính tuyệt vời, nam chính gần như hoàn hảo, tình cảm của hai người phát triển vô cùng hợp lý, chậm rãi nhưng vẫn ngọt ngào như rót mật. Nếu bạn cảm thấy có thể bỏ qua cho hành động dại dột trong lúc máu dồn lên não của nam chính thì mình hoàn toàn đề cử truyện này. Chấm điểm Lãng mạn, trữ tình với chuyện tình nhẹ nhàng tựa như gió, Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn là một trong những truyện ngôn tình được đánh giá cao trong thời gian gần đây. Truyện mới vừa cập nhật nhưng được sự chiêu mộ của đông đảo bạn trẻ bởi truyện chỉ tóm gọn trong vài từ cô đọng nhưng đầy hàm ý Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết thúc trời xanh vô tận. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Người đàn ông này vừa chính lại vừa tà, lại là người mà em muốn chinh phục. * Cô đặt cái ly trên bàn vi tính, tay điều khiển con chuột, bầu trời đầy sao trong màn hình từ từ tán đi, phát ra ánh sáng chói lóa. Trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh của một bữa ăn tối, lúc ấy Cảnh Chí Sâm đang có men rượu trong người, bỗng nhiên nắm tay cô, vỗ nhẹ lên đấy. Giọng nói anh ta trầm trầm biểu hiện cơn say đáng kéo tới, khóe miệng nhoẻn nụ cười hiền, mang trên người dáng vẻ của một công tử ôn nhuận như ngọc “Mục Táp, em đối với anh tốt quá, đợi đến khi em ba mươi tuổi, mà chưa gả cho ai, thì hãy đồng ý gả cho anh nhé” * Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn ngân nga những câu trữ tình đầy sâu sắc cho những ai còn đang mải miết đi tìm tình yêu đích thực của đời mình. Tiếp đó, bạn đọc có thể đến với Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi và Sườn Phi Tội để trải nghiệm những câu chuyện mới lạ, khám phá những khía cạnh mới về tình yêu. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nhất Êm Tai Sự Sư Tiểu Trát Luyến Qua Lưu Thanh Sư Tiểu Trát Cạn Yêu, Sâu Thích Sư Tiểu Trát Ta Như Tại Ngươi Trong Lòng Sư Tiểu Trát Hải Đăng Quán Cà Phê Sư Tiểu Trát Cạn Tình Nhân Không Biết Sư Tiểu Trát Mạc Tử Tuyền tự nhiên dời tay khỏi người Tống Vực, chỉnh sửa lại làn váy, ra vẻ hơi xấu hổ nhìn Mục Táp, nhẹ giọng hỏi“Táp Táp, sao em lại ở đây?”Mục Táp bỏ ngoài tai câu hỏi của chị ta. Tầm mắt cô thủy chung dừng trên gương mặt Tống Vực, đoạn đánh giá một lượt mười anh chàng vệ sĩ, rồi hỏi ngược “Tống Vực, sao anh ở trong này?”Tống Vực đẩy Mạc Tử Tuyền tránh qua một bên, nhanh chân lại gần Mục Táp, thấp giọng giải thích sơ lược.“Ồ, hóa ra là vậy.” Mục Táp gật gù, quay sang hỏi Mạc Tử Tuyền,“Chị dâu không bị gì chứ ạ?”Mạc Tử Tuyền lắc đầu“Không sao đâu em. May mắn Tống Vực đến kịp, nên đám người kia chưa kịp làm gì chị.”“Thật sự quá may mắn.” Mục Táp gật đầu, thu hồi tầm mắt, nói với Tống Vực,“Em và Tây Dao đi dạo chỗ khác nhé. Anh cứ ở lại, xử lí việc của mình đi. Không cần lo lắng cho em.”Dứt lời, cô xoay người, bước nhanh xuống thềm đá, vỗ vai Lục Tây Dao. Đương nhiên, Lục Tây Dao có phần kinh ngạc khi bắt gặp màn thân thiết vượt ngưỡng của Tống Vực và Mạc Tử Tuyền. Nhưng cô nàng vẫn nghe theo ý Mục Táp, cùng bạn mình rời Vực đứng chôn chân tại chỗ, nổi bật thân hình cao lớn vững chãi. Tầm mắt anh chuyên chú dõi theo bóng lưng dần xa khuất của Tử Tuyền thoáng lừng khừng, đắn đo, cuối cùng tiến đến cạnh anh, bàn tay như có như không xoa nhẹ vai anh. Tống Vực nghiêng người, liếc nhìn chị ta bằng ánh mắt vô cảm, tiếp sau anh trầm giọng ra lệnh với tốp vệ sĩ trong thêm bất kì câu dư thừa nào nữa, anh dứt khoát rời đi. Tốp vệ sĩ phía sau tuần tự nối đuôi nhau ra cửa. Mạc Tử Tuyền lăm lăm theo sát từng động tác của họ. Mãi đến khi bóng hình họ mất hút khỏi tầm mắt, khóe miệng chị ta mới nhếch thành đường cong vui sướng .Bất kể thế nào, thì ngày hôm nay, chị ta đã thu hoạch được món hời lớn, Tống Vực vẫn quan tâm chị ta. Nếu không, anh tội gì phải nhanh chóng đến đây giải quyết mọi việc. Chỉ cần nghĩ thế, trong lòng chị ta liền lênh láng sự thỏa mãn khó Tây Dao theo Mục Táp đến bờ hồ. Dọc đường đi, cô nàng luôn đắn đo suy nghĩ nên nói gì với Mục Táp. Vừa rồi, Lục Tây Dao tận mắt chứng kiến, cái cô chị dâu kia rúc vào lòng Tống Vực. Cô nàng nhìn ngang nhìn dọc, nhìn tới nhìn lui, nhìn kiểu nào cũng thấy gian tình bay tứ tung, mờ ám khỏ nữa, lúc Tống Vực chưa tới, cô ta luôn bảo trì phong thái tự tin chiến đấu, sẵn sàng đối mặt, hiểm nguy không sờn. Nhưng khi Tống Vực vừa xuất hiện, cô ta liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hóa thành nàng tiểu thư liễu yếu đào tơ, hoang mang núp sau lưng Tống Vực, gấp gáp tìm kiếm sự bảo bọc, chở che. Hiển nhiên, hai hình ảnh tương phản ấy, khiến Lục Tây Dao cực kì nghi ngờ động cơ của cô Tây Dao tiếp tục liên miên suy nghĩ. Mục Táp rẽ vào quầy hàng ven đường, mua hai que kẹo đường, xoay người, đưa cô nàng một Tây Dao nhận lấy, nhẹ nhàng cắn một miếng, tần ngần hỏi“Cậu không tức giận à?”Mục Táp tạm thời không ừ hử.“Cậu cảm thấy hai người kia có quan hệ đặc biệt không?” Lục Tây Dao tiếp tục hỏi.“Tớ đoán trước kia là người yêu. Hiện giờ còn vấn vương tình cũ hay không, tớ chưa thể xác định.” Tay Mục Táp xoay xoay que Tây Dao “À” một tiếng, nhìn thấy vẻ mặt Mục Táp khá bình tĩnh, bèn hỏi thẳng“Vậy giờ cậu tính sao? Giả vờ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục diễn cảnh vợ chồng hạnh phúc, chị em hòa thuận. Hay yêu cầu anh ta giải thích cho ra lẽ?”“Cậu cảm thấy anh ấy có nhiệm vụ khai báo tất cả với tớ ư?” Mục Táp nở nụ cười nhạt nhẽo, khẽ rũ mắt, săm soi que kẹo đường“Chẳng có người nào không tồn tại quá khứ cả? Tớ cảm thấy nếu mình cố chấp truy vấn tận gốc tình cảm ngày xưa của anh ấy thì quá vô vị, thậm chí còn thiếu tôn trọng anh ấy. Vả lại, nhỡ hành xử không khéo sẽ khiến cả hai thêm muộn phiền, xa cách. Nếu anh ấy nguyện ý, anh ấy sẽ tự động chia sẻ với tớ. Bằng không, anh ấy có thể tùy tiện thêu dệt những chuyện trời ơi đất hỡi, tớ cũng chẳng phân biệt được mức độ thật giả. Vậy cũng như không”Lục Tây Dao nghiền ngẫm hồi lâu, đoạn thở dài“Là nhỏ khác thì không lo, nhưng cố tình lại là bà chị dâu đương nhiệm. Người một nhà, ngẩng đầu không thấy, cuối đầu là gặp, nên nguy cơ tình cũ không rũ cũng tới’ khá cao. Nếu không làm rõ ràng mọi chuyện, thể nào cũng hình thành khối u trong lòng cậu.”“Thật ra tớ tin tưởng anh ấy.” Mục Táp ngước nhìn Lục Tây Dao,“Tớ cũng chả biết tại sao nữa. Cậu bảo tớ ngu ngốc, tớ cũng chịu, nhưng tớ tín nhiệm anh ấy. Anh ấy cho tớ cảm giác, anh ấy không hề lừa gạt tớ, cũng không bao giờ phản bội hôn nhân của chúng tớ. Vì thế lúc nãy nhìn thấy hai người họ, tớ quả thật hơi khó chịu. Tuy nhiên hiện giờ, tâm trạng đã tốt hơn nhiều.”“Giời ơi, cậu đúng là đồ bánh bao nhũn nhão.” Lục Tây Dao ném cho cô ánh mắt cực kì chê trách.“Trước khi kết hôn, tớ đã thẳng thắng bày tỏ, trong cuộc hôn nhân này, tớ yêu cầu sự thủy chung tuyệt đối từ hai phía. Anh ấy cũng đã đáp ứng, cho nên tớ tin tưởng chồng mình.” Mục Táp nói,”Tớ vẫn giữ quan điểm, sự tín nhiệm là một trong những nền móng cơ bản để xây dựng cuộc hôn nhân bền vững, hài hòa. Hơn nữa, sự nghi kị tựa như con dao hai lưỡi, đều gây tổn thương nhất định cho người trong cuộc. Và tớ chưa bao giờ là kiểu người tự tìm phiền não cho bản thân.”“Này cậu, tớ muốn hỏi… ngộ nhỡ tình huống xấu nhất xảy ra…,” Lục Tây Dao đè thấp giọng,“Chồng cậu quả thật tằng tịu với chị dâu. Vậy cậu tính sao?”“Còn có thể tính sao nữa…chỉ một lựa chọn, lập tức chia tay. Tớ không bao giờ chấp nhận kiểu sống chung chạ theo chế độ đa thê thời xưa ” Mục Táp quyết đoán trả lời.“Tính tớ hay lo xa nên mới cảnh cáo cậu trước thôi.” Lục Tây Dao ưu tư,“Lại nói, cậu bây giờ đã biết quan hệ giữa hai người kia không đơn giản. Từ rày về sau nên đề cao tinh thần cảnh giác đấy nhé. Cậu cũng biết khuôn mặt cô ta yêu nghiệt đến độ nào mà, đúng chuẩn mầm mống tai họa đấy. Nhớ kĩ, chẳng hơi đâu mà người đời luôn kháo nhau câu nói hồng nhan họa thủy’.”Mục Táp trầm mặc.“Ngoại hình cô ta gần như hoàn mỹ, xứng đáng đạt điểm tối đa. Mỗi một động tác giơ tay nhấc chân đều toát lên hơi thở cao sang, quý phái. Dạng người này chỉ thích hợp để chúng ta ngắm nghía từ xa, chứ khó chung đụng lắm.” Lục Tây Dao ngẫm nghĩ “Theo như cậu suy đoán, trước kia cô ta từng bồ bịch với Tống Vực. Vậy tại sao lại trở thành vợ của người anh Tống Hạo? Ôi mẹ ơi, chẳng lẽ cô ta tò tí te cùng lúc với hai em luôn. Nếu đúng thế, thì bản lĩnh cô ta không nhỏ đâu. Mà hiện giờ Tống Hạo đã qua đời, tớ cóc tin cô ta cam tâm tình nguyện ở lại Tống gia để hầu hạ mẹ chồng, làm tròn đạo nghĩa con dâu thảo đâu. Thời buổi lợi ích đi đầu này, làm gì có ai vĩ đại được thế? Cô ta còn trẻ, vẫn còn cơ hội tạo dựng mái ấm mới. Tớ dám cá, giờ cô ta rời khỏi Tống gia, thể nào bên ngoài cũng có khối đàn ông tình nguyện rước cô ta vào nhà, để nâng niu, cung phụng. Nhưng tại sao cô ta nhất quyết ở lại, cam lòng làm một quả phụ? Rốt cuộc cô ta có ý đồ gì?”Mục Táp cắn cắn que kẹo.“Cậu đấy hả…chính xác là cô bé thiếu thốn tình cảm.” Lục Tây Dao thở dài ngao ngán ,“Do đó, chỉ cần người ta đối tối với cậu một phần, cậu sẽ dùng toàn bộ tấm chân tình đáp trả.”Thiếu thốn tình cảm ư? Có lẽ khứ, cô bị giam cầm trong trạng thái cô đơn, lạc lõng suốt thời gian dài, nhất là trong hai năm đầu trung học. Hằng ngày tan trường, cô thà lang thang trên phố đến khi trời tối mịt, chứ nhất quyết không chịu về nhà sớm. Vì sao lại thế? Bởi về nhà sẽ phải chứng kiến hình ảnh bố cô, dì Kiều và Mục Kiều tạo thành tổ hợp gia đình vui vẻ. Còn cô lẻ loi trốn vào phòng, tự tìm niềm vui trong thế giới truyện tranh hư ảo. Dì Kiều đối xử với cô rất tử tế, nhưng thái độ luôn khách sáo, câu nệ. Mỗi khi bà tiếp xúc với cô, thủy chung luôn mang theo sự xa cách vô hình, thêm chút dè dặt cẩn trọng và tình cảm thương hại. Lâu dần, cô cũng học theo thái độ và ánh mắt tương tự để đáp lại bà. Cô em Mục Kiều thì mang nặng tính cách tiểu thư, không đời nào nhún nhường chịu uất ức, thua thiệt. Cô là chị, đương nhiên phải biết nhường nhịn em nhỏ. Nhưng nhường riết thì cảm thấy mệt quá, mất hứng kinh khủng. Bố cô vì vấn đề tài chính công ty, cả ngày chạy vạy bên ngoài. Mỗi tuần ông chỉ về nhà hai hôm, thêm Mục Kiều lại đeo cứng lấy ông, nên ông không thể dành nhiều thời gian quan tâm vậy cô không cách nào gia nhập vào thế giới đầm ấm, kín kẽ của ba người họ. Cứ thế, cô sống vật vờ qua ngày đoạn tháng, cuối cùng cũng hình thành thói quen cho phương thức sống 1 vs 3′ chẳng mặn chẳng nhạt thử, sự quan tâm, săn sóc dịu dàng của Tống Vực khiến cô bất giác sinh ra cảm giác bịn rịn, luyến lưu. Chẳng biết từ bao giờ, cô hay phân tâm trong lúc làm việc, luôn ngóng trông đến giờ tan tầm để có thể lập tức chạy về nhà, cùng anh ăn cơm, xem phim hoặc trò chuyện. Nhớ tới anh, nội tâm cô liền mơn man gợn sóng hưng phấn.“Giời ơi, cậu yêu anh ta rồi.” Lục Tây Dao híp mắt, nói trúng tim đen ai kia “Nhìn biểu cảm vui buồn lẫn lộn của cậu kìa. Ngố tàu quá! Có phải đang nhớ anh ta không?”Mục Táp mỉm cười, tự vuốt mặt mình“Thế hả cậu? Vui buồn lẫn lộn ư? Chắc nhìn tớ giống đứa hâm dở lắm nhỉ?”“Cấm cậu chơi trò đánh trống lảng. Nơi này chả có ma nào, cậu không cần ngượng ngùng hay xấu hổ với tớ. Nào cưng, trả lời thành thật cho chị nghe, cưng có yêu chồng cưng hay không ?” Lục Tây Dao ép động trong túi đúng lúc vang Táp lấy ra, thấy số Tống Vực nhấp nháy trên màn hình.“Táp Táp, em đang ở đâu? Anh đến đón em nhé?” Thanh âm trầm ấm truyền qua sóng điện thoại.“Không cần đâu ạ. Em và Tây Dao còn muốn tán gẫu thêm. Lát nữa, em sẽ tự đón xe về.” Mục Táp thoáng nhìn dãy taxi xanh biếc đỗ xung quanh,“Chỗ này đón xe rất tiện.”Đầu máy bên kia, Tống Vực chợt im lặng vài giây mới nói ừ, rồi gác máy.“Táp Táp à, nghe lời tớ đi, cậu nên dùng một cái đầu lạnh để suy xét mọi việc, đừng liều lĩnh dâng hết con tim, yêu đến chết đi sống lại. Phụ nữ như vậy chẳng có tiền đồ đâu . Phụ nữ chỉ nên dành tặng đối phương sáu phần yêu, chừa lại bốn phần làm đường lui cho bản thân, để đàn ông yêu cậu mười phần. Hơn nữa, đa số đàn ông đều có thói hư tật xấu điển hình. Nếu cậu biểu hiện tình yêu quá lộ liễu, bọn họ sẽ mất đi hứng thú chinh phục, dẫn tới ngán ngẩm, xem thường cậu, thậm chí nhiều gã khốn nạn còn tiếp tục đi săn đón các con mồi’ mới.” Lục Tây Dao ân cần khuyên bảo,“Quan trọng là cẩn thận đề phòng bà chị dâu đấy nhé. Đừng quên, cô ta nhỏ hơn cậu hai tuổi, đừng để cô ta dắt mũi, cũng không nhất thiết tôn trọng cô ta mọi lúc mọi nơi.”“Được rồi, được rồi.” Mục Táp tỏ vẻ bé ngoan biết tiếp thu lời phải. Cô cắn một miếng kẹo đường, ậm ờ nói,“Ngay bây giờ, tớ sẽ xốc lên tinh thần chiến đấu ngoan cường, không khuất phục, được chưa nào?.”Những lí lẽ Lục Tây Dao nói, cô đều hiểu rõ. Chỉ có điều, nói miệng vĩnh viễn dễ hơn hành động thực tế. Vả lại, hiện giờ cô chưa đủ tư cách bốc đồng với Tống Vực. Hôn nhân của họ xuất phát từ trao đổi lợi ích, từ đầu cô đã bị vây ở thế câu nói rất đúng. Bạn muốn bốc đồng ư? Dễ thôi, nhưng điều kiện tiên quyết là có người nguyện ý yêu thương, chiều chuộng, dung túng nhiên, tình cảm của Tống Vực dành cho cô chưa tới mức Táp về nhà, thấy Tống Vực ngồi trên sô pha, cắm cúi xem tài liệu. Anh nghe tiếng động, bèn ngẩng đầu, quan sát cô thật kĩ. Tay anh khép lại tài liệu, mở lời“Xin lỗi em, hôm nay anh thất hứa. Tuần sau anh bù lại nhé.”“Sau này mấy gã kia còn có thể đến gây chuyện nữa không?” Mục Táp chủ động hỏi chuyện ẩu đả hôm trà đó là năm xưa Tống Hạo mua tặng Mạc Tử Tuyền. Lúc ấy để có được quyền sở hữu, Tống Hạo phải trải qua cuộc cạnh tranh khá gay gắt, nên đắc tội không ít người. Sau khi Tống Hạo qua đời, những kẻ xấu bụng thường tìm tới quán xỉa xói gây rối, đặc biệt luôn canh đúng lúc Mạc Tử Tuyền đến quán kiểm tra tình hình kinh doanh, hiển nhiên là cố tình gây phiền toái cho chị ta, thuận tiện mượn cơ hội chấm mút chút chút, mồm miệng phối hợp tay chân, nâng trình trơ tráo, bỉ ổi lên gấp đôi. Một, hai lần đầu, Mạc Tử Tuyền cố nhẫn nhịn. Lâu dần, chị ta âm thầm đối phó mấy kẻ đáng khinh giấu mặt phía sau. Thế nên hôm nay, sự việc mới ầm ĩ khác thường, bọn chúng cố ý đập phá tan nát dụng cụ trong quán. Song Mạc Tử Tuyền lâm nguy không sợ, một mình ra ứng phó bọn chúng. Tất nhiên trước khi đi, chị ta đã bảo nhân viên phục vụ gọi điện cầu cứu Tống Vực.“Em yên tâm, bọn chúng không có lá gan đấy đâu .” Tống Vực Táp gật đầu, vươn tay lấy ấm điện trên bàn thủy tinh, xoay người vô bếp, định pha cho mình ly cacao nóng. Tống Vực theo cô sát gót, lúc cô đương khuấy nước, anh bèn đặt tay lên vai cô, thấp giọng hỏi“Giận rồi ư?”“Hơi hơi.” Mục Táp đáp thành xoay bờ vai cô lại, bắt cô đứng đối diện anh và nhìn sâu vào mắt cô“Em muốn hỏi anh gì không?”Ánh mắt anh hun hút mà sáng ngời, đẹp tựa làn mưa trắng xóa rơi trong màn đêm đen. Đôi mắt sâu lắng ấy cứ nhìn cô đăm đắm, tựa hồ trong thế giới của anh chỉ duy nhất mình cô.“Chị ta xảy ra chuyện, anh sốt ruột lắm à?” Mục Táp hỏi,“Vội vàng chạy đến trợ giúp là sợ chị ta bị người khác ức hiếp?”“Chị ta không phải nguyên nhân trọng yếu. Anh vội vàng là vì Tống Hạo. Lúc còn sống, anh ấy rất thích tới đó uống trà và đọc sách, còn hay nói đùa, nơi đó là cõi niết bàn của riêng anh ấy, nên anh ấy vô cùng trân quý. Do đó anh không thể trơ mắt nhìn nơi anh mình yêu thích bị xâm phạm, quấy rối.” Tống Vực giải thích cặn kẽ.“Vậy anh còn tình cảm với chị ta không?” Mục Táp xoáy sâu vào mắt anh,“Đừng gạt em, có thì nói có, không thì nói không. Hãy trả lời thật lòng.”Ánh sáng ngoài cửa sổ len vô phòng, nhuộm vào đôi mắt anh, chiếu ra chùm tia sáng mỏng. Vẻ mặt anh trầm tĩnh nhìn cô, hỏi“Táp Táp, em đã biết chuyện gì?”“Em biết gì không quan trọng. Quan trọng là anh hãy thành thật trả lời em, anh còn tình cảm với chị ta không?“Không.” Tống Vực trịnh trọng đáp.“Tình xưa đã thành dĩ vãng?”“Đã sớm trôi qua rồi em.” Giọng nói anh êm ái, lọt xuống đáy tai cô, như thể muốn mê hoặc lòng cô,“Táp Táp, anh không hề gạt em. Tất cả chỉ là quá khứ”Dứt lời, anh cúi đầu, đôi môi mơn man trên trán cô.“Em biết anh không gạt em” Mục Táp cúi đầu, dáng vẻ thập phần nhu thuận ,“Nhưng em vẫn khó chịu lắm. Về sau anh nhớ giữ khoảng cách với chị ta đấy nhé.”“OK, anh nhất định sẽ làm được.”Mục Táp vẫn không ngẩng đầu.“Sao thế?” Anh cười,“Em không tin anh?”“Không phải.” Mục Táp lắc đầu.“Vậy sao còn hờn dỗi?” Anh véo nhẹ đôi má hồng,“Em muốn phạt anh thế nào đây?”“Em không biết.” Mục Táp xoay người, toan cầm tách cacao. Song Tống Vực hành động nhanh hơn, anh cầm tách, nhấp thử một ngụm, gật đầu nói vừa uống, rồi dí sát miệng tách vào môi cô. Cô phối hợp hé môi, nhấp một ngụm, bờ môi liền dính bọt nước li Vực dùng ngón trỏ chùi nhẹ môi cô“Trước đây anh từng nói, anh không biết cách dỗ dành người khác. Hay em chỉ anh đi, làm cách nào để em nguôi giận?”Tống Vực đã nói vậy, Mục Táp cũng không đành lòng làm anh khó xử. Cô tùy tiện đưa ra yêu cầu, phạt anh tối nay rửa bát. Anh cười nói không thành vấn đề, rửa một tuần cũng được. Sau đó, anh vui vẻ ôm cô ra ngồi sô pha phòng khách.“Anh thật sự không biết cách dỗ dành người khác?” Cô ngồi trong lòng anh, hiếu kì hỏi.“Hoàn toàn mù mờ.” Anh quệt nhẹ mũi cô.“Đầu óc anh thông minh như vậy, lại ngu ngơ cách lấy lòng người khác ư?.” Tay cô rên nhẹ khắp trán anh.“Bộ não con người chia thành nhiều chức năng mà em. Có lẽ ở phân khu dỗ người, sóng não anh có trị số âm.” Anh dò hỏi,“Hay anh thử học?”“Thôi khỏi.” Mục Táp lắc đầu, ngả đầu trên vai anh, hít sâu mùi hương của riêng anh,“Chỉ cần anh giữ lời là được. Còn có, anh đừng sống khép kín quá, sẽ rất khó để em thân cận anh.”“Anh khiến em sợ hãi à?” Anh ôm ghì lấy cô, tay anh ve vuốt sau lưng cô.“Hơi hơi.”Anh nhoẻn miệng cười, đưa ra nhận xét khách quan“Tổng thể mà nói, thời gian chúng ta chung sống chưa được bao lâu, sau này ắt hẳn sẽ xuất hiện những mâu thuẫn và xung đột. Nhưng anh hứa với em, anh sẽ tận lực thích ứng và cải thiện những thiếu sót của bản thân.”“Em ghi âm lại đấy nhé. Tránh tình trạng sau này anh lật lọng.”“Không bao giờ.” Thần sắc anh bỗng nhiên trầm hẳn, khóe miệng nhếch thành nụ cười bất đắc dĩ “Tống phu nhân ơi, chẳng nhẽ em không tín nhiệm Tống tiên sinh của mình tí tẹo nào sao?”.Mục Táp đáp trả bằng cách đấm mạnh vai hôm nay, Mục Táp đang ngủ, bỗng dưng bụng đau quằn quại, tỉnh dậy thì phát hiện tới ngày đèn đỏ’. Cô liền vào toilet xử lí, trở ra thì thấy Tống Vực cũng thức giấc. Anh đứng dậy, rót ly nước nóng đưa cô. Cô uống xong thì nằm nhoài xuống giường. Cơ thể anh nóng hầm hập kề sát lưng cô. Bàn tay anh trườn ra trước, xoa quanh vùng bụng cô. Lòng bàn tay anh vừa ấm lại vừa dày, như thể chiếc lò sưởi nhỏ, giúp cô thư thái khép mi mắt, lặng yên chìm vào giấc ngủ thức dậy, cô thấy cả người mình làm tổ trong lòng anh, đầu gối lên cánh tay anh, kê chân trên đùi thế này…thật quyến luyến biết bao.“Dậy rồi?” Anh nghiêng đầu, giọng nói hơi trầm khàn,“Bụng em còn đau không?”Cô lắc đầu. Ánh dương bên ngoài lách qua rèm cửa sổ, nhập vào gương mặt anh. Cô mỉm cười ngọt ngào, dùng ngón tay miêu tả tỉ mỉ ngũ quan tuấn tú của anh. Mục Táp bắt đầu nấu nhiều món ăn đa dạng hơn cho Tống Vực. Cô thường mua nhiều nguyên liệu tươi sống, đặc biệt là rau củ xanh tươi, hễ rãnh là thử nghiệm những món rang xào mới, còn dụng tâm mua quyển sách chuyên dạy nấu các món canh ngon bổ. Đối với việc này, Kiều Tuệ Tuệ hay cười, ghẹo cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế để làm vợ người ta. Lục Tây Dao thì dẫu môi phát biểu, cậu vẫn chứng nào tật đấy, ngựa quen đường cũ, đi theo con đường của Cảnh Chí khó trách Lục Tây Dao nói như thế, cô ấy chính là nhân chứng’ duy nhất cho quá trình cô theo đuổi Cảnh Chí Sâm suốt bốn năm. Có đoạn thời gian Cảnh Chí Sâm vì bận bịu công việc, ăn uống thất thường dẫn tới viêm dạ dày. Bác sĩ dặn dò anh ta phải ăn chú ý cách ăn uống, một ngày ba bữa đúng giờ giấc, hơn nữa, chỉ được ăn thức ăn nhẹ. Nhưng, một người đàn ông độc thân sống tùy tiện đã quen, sao có thể đột nhiên đi vào khuôn khổ, nên anh ta vẫn tiếp tục theo thói quen cũ, rãnh lúc nào ăn lúc nấy, chay mặt đều dùng xả láng. Lúc đó, Mục Táp vô cùng lo lắng, sau xung phong làm nhiệm vụ nấu bữa trưa cho anh ta, món ăn thay đổi suốt sáu ngày trong tuần. Buổi sáng gà còn chưa gáy, cô đã lồm cồm bò dậy, lụi hụi trong bếp đến mệt lả người, tuy vậy, nhưng cô vẫn vui vẻ chịu điều, món ăn cô làm không hợp khẩu vị Cảnh Chí Sâm. Mỗi lần anh ta ăn rất ít, vả lại, anh ta xả giao nhiều, giữa trưa thường có khách hàng hẹn anh ta ra quán ăn đối diện công ty dùng bữa, tiện thể uống lai rai vài ly bia. Do đó, đồ ăn cô làm thường xuyên bị ế, anh ta chẳng buồn động đũa, cứ vứt chúng ở một xó nào đấy, chờ đến khi tan việc thì dùng vẻ mặt áy náy trả lại cô, ngần ngại nói“Táp Táp, sau này đừng tự đày đoạ bản thân như vậy, anh có thể tự lo liệu bữa ăn của mình.”“Thế à?” Mục Táp vừa nói chuyện điện thoại, vừa nghiên cứu sách nấu ăn, nhoẻn miệng cười,“Dù sao dạo này tớ cũng rãnh, trau dồi tay nghề nấu nướng cũng tốt.”“Đừng đánh trống lảng nha cưng.” Lục Tây Dao nói,“Cậu hiểu ý tớ mà. Chỉ cần cậu quan tâm đến người đàn ông nào, thì sẽ moi hết tim gan, rút cạn máu để đối đãi với người ta, chẳng bao giờ chịu chừa đường lui cho mình!”“Thế thì có gì không tốt ?” Mục Táp hỏi lại,“Hơn nữa, Tống Vực không phải là Cảnh Chí Sâm, hai người ấy hoàn toàn khác biệt.”Anh là đối tượng kết hôn của cô. Phụ nữ đối tốt với ông xã tương lai của mình có gì không hay?“Giời ạ, chưa gì đã bênh người ta rồi kìa. Tớ hỏi nè Táp Táp, cậu động lòng với anh ta rồi phải không?” Lục Tây Dao tra khảo’,“Hay thích luôn rồi?”Mục Táp lấy tay quệt mũi, cười khẽ, thản nhiên thừa nhận“Nói thế nào nhở, tuy anh ấy khác xa đối tượng kết hôn lý tưởng của tớ, nhưng càng ngày tớ càng có thiện cảm với anh ấy. Tớ thừa nhận, cảm xúc của tớ với anh ấy đang dần thay đổi.”Lục Tây Dao nhân cơ hội chế nhạo cô thêm vài câu, cuối cùng dặn dò “ Cậu đã có bài học xương máu, phải biết rút kinh nghiệm cho bản thân. Nhớ đừng đi theo vết xe đổ của mối tình đơn phương trước, ngu ngốc dâng cả trái tim cho người ta, đến cuối cùng chỉ có mình cậu chịu đau khổ”.Mục Táp gật đầu, tiếp nhận ý tốt của cô thật, Tống Vực rất khác với Cảnh Chí Sâm, lấy việc cô nấu ăn cho anh làm ví dụ. Lần nào anh cũng ăn hết, rồi mỉm cười khen tay nghề cô có tiến bộ, hỏi ngày mai cô có thể nấu món đậu hủ chiên hành không?Mục Táp tất nhiên đồng ý vô điều kiện, sáng sớm hôm sau cô liền lọ mọ ra chợ, lựa mua đậu hũ tươi ngon nhất .Cô em gái Mục Kiều thấy cô cả ngày loay hoay trong bếp, bèn trợn mắt há mồm“Chị, chưa gì chị đã biến thành hầu gái miễn phí cho anh ta rồi hả?”Không chờ Mục Táp mở miệng nói năng, Kiều Tuệ Tuệ đã vỗ đầu cô ta trước, quở trách“Con ăn nói kiểu gì đấy? Được nấu ăn cho một nửa của mình’ là điều hạnh phúc, biết không hả? Con tưởng lấy chồng là chuyện dễ lắm sao, tính về nhà chồng sống hưởng thụ thôi ư? Tuy bây giờ xã hội luôn hô hào khẩu hiệu nam nữ bình đẳng, nhưng nam hướng ngoại, nữ lo nội là chuyện từ xưa đến nay. Phụ nữ có thể không giỏi việc nước nhưng phải đảm việc nhà. Con nên noi theo chị con đi, đừng để bản thân vẫn là đứa trẻ trong thân xác già nua. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tự giặt cho mình một cái quần hay cái áo.”Mục Kiều phồng mang trợn má, yếu ớt cãi“Mẹ khỏi lo chuyện đấy. Con và Chí sâm đã giao ước rõ ràng hết rồi. Sau khi chúng con lấy nhau, con không cần làm mấy công việc nội trợ chán ngắt. Anh ấy đã hứa với con, sẽ thuê hai người giúp việc, một người quét dọn nhà cửa, một người chuyên về nấu nướng.”“Con đó, chỉ biết hứng đâu nói đấy, không bao giờ chịu suy nghĩ kĩ càng. Già đầu rồi chứ có phải là con nít con nôi đâu, cho dù Tiểu Cảnh nhường nhịn con, nhưng bố mẹ nó thì sao? Chẳng có bà mẹ chồng nào thích một đứa con dâu lười cả.” Kiều Tuệ Tuệ lắc đầu,“Kiều Kiều, con cần phải nghiêm túc học tập công việc quán xuyến nhà cửa.”“ Thôi đi ạ, con còn trẻ phơi phới mà phải học tập cách sống của mấy bà thím sao? Mẹ à, bây giờ chúng ta đang sống trong thời đại tiên tiến, đâu đâu cũng dùng công nghệ cao, ngay cả chén bát cũng có máy để rửa. Thời buổi này chỉ cần có tiền thì mua tiên cũng được, sống phè phỡn cả đời” Mục Kiều ngoan cố cãi bướng,“Nếu Chí Sâm vì muốn tìm một bà giúp việc không công mà cưới con, thì còn lâu con mới ưng.”Kiều Tuệ Tuệ ngán ngẩm thở dài, có chút xấu hổ nhìn Mục Táp. Mục Táp tắt bếp gas, nhẹ nhàng nói “ Nồi này con mới nấu xong, còn nóng lắm. Hai người chớ động vào.”Chờ Mục Táp bưng mâm ra ngoài, Mục Kiều lầm bầm trong miệng“Tống gia chắc chắn đang tuyển người giúp việc trá hình. Nghèo đến mức ngay cả một đầu bếp cũng không thuê nổi. Hoá ra lời đồn chính xác, nhà họ chỉ là cái thùng rỗng kêu to……”“Con câm miệng!” Kiều Tuệ Tuệ thấp giọng trách cứ,“Càng ngày càng chẳng ra gì.”Bị mắng, Mục Kiều ấm ức ngậm Táp mang thức ăn đến chỗ Tống Vực. Hôm nay cô nấu ba món, và cả ba đều vào hết bụng Tống Vực. Anh ăn xong, dùng khăn lau sạch khoé miệng, cười tươi khen hương vị rất ngon, không quên tâng bốc tay nghề hiện tại của đó, anh theo thói quen mở nhạc để hai người thư giãn. Trong giai điệu du dương của âm nhạc cổ điển, đầu óc Mục Táp dần lâng lâng, ngủ thiếp lúc nào không hay. Khi giật mình tỉnh dậy, cô cảm thấy luồng khí ấm áp vây khắp toàn thân, tất nhiên, Tống Vực đã tăng nhiệt độ điều hoà trong ngồi trên sô pha, dùng laptop thiết kế phần mềm mới, nghe tiếng động của cô, bèn ngẩng đầu“Vẫn còn sớm lắm, em cứ ngủ thêm đi.”“Không cần.” Mục Táp lắc đầu,“Lát tỉnh đầu sẽ khó chịu lắm.”Cô đi qua, đứng cạnh anh, ghé mắt nhìn những kí hiệu trên màn hình laptop, nở nụ cười“ Thiết kế của anh nhìn cao siêu qua, em xem mà chẳng hiểu tẹo nào.”Mười ngón tay anh lả lướt trên bàn phím, từng thao tác nối tiếp, trông thật tao nhã, giọng nói anh nhẹ bẫng“Mỗi nghề đều có chuyên môn riêng của nó, em xem không hiểu là bình thường.”Mục Táp gật đầu.“Bữa nào anh dẫn em đi tham quan công ty nhé?” Anh đưa ra lời mời.“Được ạ.” Mục Táp biết anh làm trong một công ty internet ở thành H, tuy nhiên cô không biết rõ chức vị của anhAnh dừng động tác, nghiêng người, tay sờ đầu cô, tỏ vẻ cho phép cô ngồi cạnh mình, rồi tiếp tục công việc còn dang Táp chăm chú nhìn sườn mặt anh, phát giác thần thái khi anh nghiêm túc tập trung làm việc cực kì thu hút. Đặc biệt trí tuệ của anh khiến người khác ngưỡng mộ. Hằng ngày phải đối mặt với đống số liệu phức tạp, khô khan, vậy mà anh vẫn xử lí thành thạo, giải quyết đâu vào vắt một tay lên thành sô pha, khẽ nghiêng thân mình, lặng thinh ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú của anh, còn có…mắt phượng mày cong, đôi môi mỏng…tất cả đều thuộc về nay, lúc Mục Táp ra về, Tống Vực sực nhớ điều gì, vội vàng lấy một tấm thẻ từ trong ví đưa cho cô“Em cầm đi, mật mã là xxxxxx”“Em không thiếu tiền.” Mục Táp nói theo phản xạ. Dứt lời, cô cảm thấy bản thân có phần già mồm cãi láo. Chẳng phải bên nhà anh luôn cho rằng, Mục gia vì thiếu tiền nên mới gả con gái sao? Vì thế cô giải thích thêm,“Ý của em là… lúc trước mẹ anh đã chuyển một khoản tiền cho nhà em. Còn tiền lễ, bác bảo khi người lớn của hai bên gia đình chính thức gặp mặt sẽ đưa chúng ta. Nên anh không cần thiết đưa em tiền.”Cô giải thích không được trôi chảy, giờ phút này, lòng Mục Táp ngổn ngang trăm mối. Mở miệng là tiền, ngậm miệng cũng tiền, cô thực chán ghét bản thân mình, hệt như con buôn’ tính toán chi li. Nhưng cô làm gì có tư cách để tỏ vẻ thanh cao, thuần khiết?Tống Vực nhìn cô, đáy mắt chậm rãi lan tràn ý cười. Anh kéo tay cô, đem tấm thẻ nhét vào trong“Em suy nghĩ đi đâu thế? Tiền này là để em mua sắm những thứ em cần. Không phải phụ nữ đều thích đi shopping ư? Dạo này công việc của anh khá bận, không có thời gian đi cùng em, nên mới đưa thẻ cho em.”Hoá ra là vậy……Bạn trai đưa tiền lương cho bạn gái đi mua sắm….chắc cũng là chuyện thường tình …“Bên trong có bao nhiêu tiền vậy anh?” Mục Táp ngượng nghịu hỏi. Nếu giá trị của tấm thẻ quá lớn, cô làm sao có thể mặt dày’nhận lấy?“Anh không nhớ rõ, chắc cũng không nhiều lắm.” Tống Vực cúi đầu, ý cười vẫn không giảm. Dáng vẻ hiện giờ của cô thật sự rất đáng yêu,“Đàn ông đưa tiền cho phụ nữ của mình là đạo lý bình thường ở đời. Em đừng lo lắng hay khẩn trương quá.”Trái tim đập thình thịch thình thịch, không biết do nụ cười của anh quá mê người hay giọng nói trầm thấp gợi cảm của anh, Mục Táp cảm nhận rõ rệt, trái tim cô đang đập loạn xạ. Cô nắm tấm thẻ trong tay, khẽ gật đầu“Vậng ạ.”Đầu ngón tay anh cuộn lên, gõ nhẹ sau gáy cô, nở nụ cười hài Táp đi thang máy xuống lầu một, đinh một tiếng, cửa mở, điện thoại trong túi cũng đổ móc điện thoại ra, nhìn màn hình, là Cảnh Chí Sâm thoáng do dự, cuối cùng quyết định nhận.“Táp Táp.” Dù Mục Táp không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, song dựa theo giọng điệu ôn nhu này, cô có thể đoán anh ta đang mỉm cười nói chuyện.“Gì vậy?”“Hôm bữa có nói với em, lần trước em rời công ty quá vội, vẫn còn bỏ sót vài vật dụng. Anh đã giúp em thu dọn gọn gàng, em mau ghé qua lấy đi.”Mục Táp nhìn chiếc đồng hồ treo ở đại sảnh khách sạn, đúng hai giờ chiều, ngẫm nghĩ và nói“Được, giờ tôi sẽ ghé qua lấy.”“Anh chờ em.” Ngữ điệu của Cảnh Chí Sâm ẩn chứa ý vị khó xe đến Duy Cách, đi lên lầu một, trông thấy gương mặt xa lạ đứng ở vị trí nhân viên lễ tân, Mục Táp bỗng thấm thía câu nói “cảnh còn người mất”.Cảnh Chí Sâm ở văn phòng của tổng giám đốc chờ cô, bởi vì biết cô sắp đến, nên anh ta chỉ khép hờ cửa Táp đẩy cửa đi vào, thấy Cảnh Chí Sâm đang ngửa đầu, toàn bộ thân mình dựa vào ghế da, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi. Ngón tay anh ta gõ gõ trên đùi, ánh sáng ngoài cửa sổ phủ lên người anh ta một lớp màu vàng nhạt, thoạt nhìn như một bức tranh nghệ thuật. Nghe tiếng bước chân cô, anh ta chậm chạp mở mắt, ngồi thẳng người, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, nhìn cô mỉm cười“Em đến rồi? Hôm nay tiết trời oi quá, em khát không, trong tủ lạnh có nước ép đấy.”“Không cần” Mục Táp nói thẳng,”Tôi không rãnh, phiền anh trả đồ cho tôi.”Cảnh Chí Sâm khẽ nhếch mép, khoé miệng tạo thành đường cong thâm hiểm. Anh ta đứng dậy, xắn tay áo, đi đến tủ lạnh “Làm gì mà gấp thế. Uống một ly nước sẽ không tốn bao nhiêu thời gian của em đâu”“Cảnh Chí Sâm, tôi đã nói tôi không rãnh.” Mục Táp cất cao giọng,“Đồ của tôi đâu?”Cảnh Chí Sâm vẫn đủng đỉnh mở cửa tủ lạnh, lấy hai chai nước uống, xoay người tới chỗ Mục Táp, cười nói“Cơn tức không nhỏ nhỉ. Nước lê sẽ giúp em hạ hoả đấy.”Mục Táp không Chí Sâm nhíu mày, đặt hai chai nước xuống bàn thuỷ tinh. Sau đó anh ta khoanh tay trước ngực, nhìn vẻ mặt cảnh giác của Mục Táp, không nhịn nổi thở dài thườn thượt “Chẳng nhẽ em định tránh né anh cả đời à? Em chán ghét anh đến nỗi dự định không bao giờ nói chuyện với anh nữa sao?” Ánh mắt anh ta dò xét khắp khuôn mặt Mục Táp, tiếp tục hỏi,“Em vẫn để bụng chuyện anh giấu giếm mối quan hệ của anh và Mục Kiều, đúng không?”“Bây giờ nói mấy chuyện này, anh không thấy vô ích hả?” Mục Táp nói,“Về sau, anh cứ đi con đường riêng của anh, đường tôi tôi tự đi. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Mà nhỡ có đụng mặt nhau thì lịch sự mỉm cười một cái là đủ, còn những thứ khác, hoàn toàn không cần thiết”“Thế à?” Cảnh Chí Sâm nhấc đôi chân dài, áp sát Mục Táp, đáy mắt bắn tia cười thâm hiểm, anh ta cố ý hạ thấp giọng, gần như thều thào,“Anh lại cảm thấy rất cần thiết. Bây giờ quan hệ của anh và Mục Kiều khá thân thiết, e rằng sau này… chúng ta phải thường xuyên đụng mặt. Nếu hễ gặp mặt là em lại tránh anh như tránh tà, thể nào người khác cũng sinh nghi”Mục Táp chưa kịp phản bác. Anh ta đã đặt tay trên vai cô, lòng ngón tay như có như không chạm vào mái tóc cô, nhìn cô trìu mến“Táp Táp, anh đâu phải kẻ thù của em, vì sao em luôn nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập địch ý? Dù sao chúng ta đã từng kề vai sát cánh ở Duy Cách suốt bốn năm, cũng xem như là chiến hữu thân thiết.”Khi phát ra hai chữ thân thiết’, anh ta cố ý nhấn giọng rõ ràng, tựa hồ khơi gợi những cảm xúc ngày xưa cho Chí Sâm có tài dùng ngôn ngữ để điều tiết bầu không khí xung quanh, thậm chí anh ta chỉ cần dùng một động tác nhỏ như là một cái chớp mắt, hoặc một nụ cười thân thiện cũng đủ khiến người ta bị mê hoặc, bất luận là trên thương trường hay tình hữu thân thiết, Mục Táp nghe bốn chữ này…..thật sự quá đỗi châm chọc. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm. Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô? Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. *** Mục Táp những tưởng thời gian này, Tống Vực sẽ bận rộn để chuẩn bị cho buổi ra mắt trò chơi sắp tới. Nào ngờ, anh khá nhàn rỗi, ngày chủ nhật còn ngủ tới trưa trờ trưa trật. Sau đó, anh thức dậy ăn qua loa bữa sáng muộn, rồi thủng thẳng cầm cái siêu đi tưới nước cho vườn hoa. Mục Táp tỏ vẻ nghi hoặc “Hôm nay anh không đến công ty sao?” “Đến công ty làm gì?” “Thì kiểm tra, xem xét việc chuẩn bị ra mắt trò chơi mới, thử nghiệm chương trình, hoàn thiện các khâu quảng cáo và marketting…Cả khối việc để làm đấy chứ.” “Mấy việc đó thì giao cho các bộ phận chuyên môn phụ trách. Mỗi người đều có chức trách của riêng mình. Nhiệm vụ của anh đã hoàn tất. Hôm nay lại là chủ nhật, anh có quyền được nghỉ xả hơi.” “Nghĩa là hôm nay anh rãnh nguyên ngày?” “Ừm, cả ngày hôm nay dành trọn cho em đấy.” Tống Vực xoay người về phía cô, phủi phủi hai tay vào nhau. Mục Táp lại gần anh, ôm lấy cổ anh “Vậy hôm nay chúng ta đi đâu chơi? Xem phim, đánh tennis, chạy xe quanh hồ, dạo phố….chẳng gì mới mẻ cả! À, chúng ta ghé nhà sách đi. Dạo gần đây, em quên bẵng luôn việc đọc sách.” Tống Vực véo nhẹ đôi má hồng, cất giọng lười nhác “Ok.” Hai vợ chồng lái xe đi đến hiệu sách lớn nhất nằm ở phía Đông thành phố H, Tống Vực chọn sách tham khảo ở lầu một, Mục Táp thì lên lầu hai – nơi bày bán đủ loại tiểu thuyết. Cô đứng trong góc khuất, chăm chú xem quyển tiểu thuyết tình cảm. Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, cô choàng tỉnh, đặt quyển sách vào kệ, tiến lên trước hai bước. Thông qua khoảng cách giữa các kệ sách, cô nhìn thấy bóng dáng Cảnh Chí Sâm. Đứng cạnh anh ta là cô gái trẻ xinh đẹp có nụ cười tươi tắn, mái tóc xõa ngang vai. Cô gái cầm một quyển sách, nhìn anh ta và nói “Truyện này hay lắm, em đề cử anh nên xem.” ... Mời các bạn đón đọc Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn của tác giả Sư Tiểu Trát.

khó có được tình yêu trọn vẹn