TẢI EBOOK Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy PRC/MOBI TẢI EBOOK Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy EPUB TẢI EBOOK Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy PDF Trung Quốc đang đứng trên bờ vực của một cuộc khủng hoảng nước trầm trọng, đặt ra mối đe dọa lớn không chỉ trong nước mà cả trên toàn cầu. Hậu quả của cuộc khủng hoảng nước tại Trung Quốc không chỉ tác động lớn đến nền kinh tế và đời sống dân sinh của Bể bơi tạo sóng nhân tạo, bãi biển thu nhỏ tuyệt đẹp. Bể bơi tạo sóng là một bể bơi trong đó có những con sóng nhân tạo lớn, hợp lý, tương tự như sóng biển. Bể bơi tạo sóng nhân tạo thường là một đặc điểm chính của công viên nước. Để thi công và hoàn thiện Do lỗi lắp đặt, tâm của đường ống xả thải dưới sàn nhà và tâm của ống thoát thải dưới đáy bồn cầu không thẳng hàng, bị lệch dẫn đến nước rút chậm. Trường hợp này rất phổ biến, nhất là ở những bệt to nặng hầm hố, khi lắp đặt thợ lắp không cẩn Buộc dây giữa dòng nước xiết giải cứu học sinh bị cô lập trong lũ quét. PNO - "Nước quá lớn, chảy xiết nên học sinh không thể đi qua được. Tôi phải buộc dây thừng vào một tay, đứng bên này đỡ, một người ở bên kia suối bế từng em ném sang", anh Vi Văn Núi kể Quanh đó ra, Triều Tiên cũng có thể có hệ thống tàu năng lượng điện ngầm phục vụ người dân. Xe điện là phương tiện đi lại đi lại đa phần ở Bình Nhưỡng. Không tính ra, Triều Tiên cũng có hệ thống tàu điện ngầm giao hàng người dân. binh lực và người dân chú ý Nước sâu thì dòng chảy chậm, người tôn quý thì nói năng từ tốn: - Việc gấp, từ từ nói. - Việc nhỏ nói hài hước. - Việc chưa rõ, hãy nói một cách cẩn thận. - Việc chưa xảy ra, không nên nói linh tinh. - Việc chưa làm, đừng nói lung tung. - Không nên nói những chuyện làm Chia Sẻ Cuộc Sống chia se cuoc song. Cùng lúc, bệnh viện cũng tiếp nhận ba mẹ con bị bỏng do nồi nước xông. Trong quá trình xông, mẹ ôm bé nhỏ nhất trong lòng, bé lớn 4 tuổi ngồi bên cạnh để cùng xông, không may nồi nước đổ gây bỏng vùng ngực, đùi trái, tay trái. App Vay Tiền Nhanh. Ngôn TìnhXuyên Không Nguồn Sưu tầm; Editor quynhanh311008 - đến chương 23 Puck – từ chương 24 249,947 Hoàn Thành 154548 21/02/2019 Đánh giá từ 16 lượt Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy - Đang tiến hành - Lan Nhân Hiểu NguyệtGiới thiệu truyện ngôn tình đặc sắc này“Ác tục, máu chó …” Liễu Kiều hết lần này đến lần khác mặc niệm, tiết mục quá ác tục, nhìn nam hài nằm sấp trên giường, Liễu Kiều hết chỗ nói rồi.* Ác tục chỉ thứ gì đó giả dối, thô kệch, không hề có trí tuệ, không có tài ba, trống rỗng khiến người ta chán ghét, nhưng mà, có rất nhiều người lại tin tưởng nó là thứ thuần khiết, tao nhã, sáng suốt mê hoặc lòng ràng là khi đó xương cổ không thoải mái, bác sĩ trị xương xong, đi ra hơi choáng váng, liền tới trước quảng trường ngồi một lát, chờ bình thường lại đi về, sao biết ngồi xuống rồi, khi tỉnh lại liền xuất hiện ở nơi này… Phòng đất nhỏ tối đen, gió lùa qua cửa sổ bằng giấy, giường gỗ cứng rắn, cái bàn sứt góc, băng ghế dài nhỏ bằng gỗ, một tiểu nam hài mặc quần áo vải thô, ách, nằm gục ở đầu giường Kiều quay cổ, còn hơi đau, con bà nó, lực tay của bác sĩ kia quá lớn. Giật giật tay, vừa đen vừa thô, này, này cũng không phải tay của ta, xem ra là linh hồn xuyên qua, ôi…“Tỷ, tỷ, tỷ đã tỉnh, hu hu…” Tiểu nam hài tỉnh, gục vào trên người ta, không phải, là nước ngập Kim Sơn * trên người thân thể này. Nhức đầu, ta nên nói cái gì cho phải đây?* Nước ngập Kim Sơn là thành ngữ Hán ngữ, gốc từ truyện truyền thuyết dân gian Bạch Xà truyện của Trung Quốc, Bạch Xà dâng nước ngập chùa Kim chuyện xưa liền cứ như vậy mà phát sinh... Ba người ngồi bên bàn, ống kính đưa lại gần, chính giữa là người đứng đầu trong gia đình Liễu Tứ nương, tiểu đệ bảo bối Ngũ lang, thành viên mới Lam yêu cầu mãnh liệt của người đứng đầu gia đình, vứt bỏ xưng hô tiểu thư – ta áp bức người kia. Lam Lăng lớn hơn hai tuổi, là Lăng ca, Lam Lăng sẽ gọi theo cách gọi của mọi người Tứ nương, Ngũ nhà có chuyện cần nói, xin giữ yên lặng.“Lăng ca, tình huống trong nhà này huynh cũng thấy đấy, chính là không đến nỗi bị đói. Chỉ có hai mẫu, nếu thu hoạch tốt, có thể được khoảng một nghìn cân, hơn nữa khoai lang, ngô quý thứ hai, đậu tương để ép lấy dầu ăn, đủ ăn một năm là không có vấn đề, chỉ là không có dư thừa. Cho nên, bình thường phải vất vả chút, làm vài thứ kiếm chút tiền tiêu vặt.” Nếu quyết định sống cùng nhau, chính là người một nhà, không cần thiết che giấu cái gì, nhìn hoàn cảnh của Lam Lăng, có thể xác định hắn cũng đáng tin.“Tứ nương, muội quyết định là được rồi, huynh không sợ vất vả. Trước kia huynh từng học thêu, huynh có thể thêu chút đồ thêu đem bán.” Quả nhiên nhặt được báu vật.“Tỷ, đệ cũng có thể bện vòng tay, còn có khâu túi thơm tỷ dạy đệ nữa.” Ngũ lang cũng rất hưng phấn.“Tuy rằng hiện giờ chúng ta không có tiền, nhưng cũng không cần phải gấp gáp, cứ từ từ sẽ đến.” Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng, ta vẫn hiểu được.“Ngũ lang đệ còn nhỏ, thân thể chưa trưởng thành đâu, không thể quá mệt nhọc, còn huynh nữa Lăng ca, nhìn xem thân mình gầy như vậy, cũng phải bồi bổ nhiều. Làm việc không vội ở nhất thời, trước làm ít một chút, ba ngày đi trấn trên một lần, bán mấy thứ là được rồi. Hơn nữa, qua một tháng nữa cũng nên thu hoạch lúa mỳ rồi, thu hoạch lúa mỳ xong sau đó lại bắt đầu kiếm tiền đi.”“Được rồi, nghe lời muội.” Cảm tạ ông trời, để cho ta gặp được Tứ nương, cầu ông trời phù hộ Tứ nương sống lâu trăm tuổi, vô tai vô bệnh, Lam Lăng mặc niệm.“Dạ, tỷ.” Ngũ lang phụ họa.“Được rồi, hiện giờ cũng không còn việc gì, không bằng nấu cơm sớm một chút cũng tốt. Hôm nay mua mỡ heo, trước tiên đem thắng lấy mỡ, buổi tối ăn bánh trẻo được không?”“Được, tỷ, đệ đã rất lâu chưa được ăn rồi.” Thật là một đứa nhỏ dễ dàng thỏa mãn. Không thể trách ta coi hắn giống như nhi tử, ta tuy rằng chiếm cơ thể mười lăm tuổi, nhưng thật ra đã hai mươi lăm rồi, tuy rằng độc thân, nhưng gọi ta là dì vẫn có rất nhiều. Lại nhớ tới lần đầu tiên bị gọi là dì, nước mắt tuôn ra thật lâu, thương tâm cũng vậy thật lâu chưa ăn qua, từ khi nương bị bệnh, tất cả mọi người đều không cho sắc mặt tốt để nhìn, haizzz. May mắn gặp Tứ nương. Lam Lăng đưa tay vụng trộm lau khóe mắt, may mắn không có người nhìn đến.“Vậy, hôm nay Lăng ca vừa tới, ta liền ăn ngon một chút.” Ừ, trong nhà còn có cá muối dì cả đưa tới, lại còn là một con lớn, quyết định, làm canh đầu cá muối đậu hủ đi, không biết có đậu hủ không, vẫn xác nhận trước một chút xem, “Ngũ lang, nơi này có bán đậu hũ không?”“Có ạ, nhà thím Trương trong thôn có bán đậu hủ. Trong thôn đều tới nhà thím ấy mua, có khi thím Trương cũng sẽ sang thôn bên cạnh bán.” A, như vậy bớt việc.“Ngũ lang à, đệ đi mua miếng đậu hủ được không?” Ta còn không nhìn nhiều, không biết đường, Lam Lăng thì càng không được.“Được, đệ biết ở đâu, tỷ chờ, đệ lập tức sẽ trở lại.” Đứa nhỏ này, ha Lam Lăng rất biết nấu cơm, liền để cho hắn đi nấu chút nước ấm, rửa sạch mỡ heo, lại cắt thành miếng, để ráo nước, một lát lại thắng lấy mỡ. Ta nhặt sạch sẽ rau hẹ mới mua, rửa sạch, lại lấy ra hai quả trứng gà, thỉnh thoảng xa xỉ một chút vẫn có ngữ nói ăn ngon nhất trên đời là bánh trẻo. Thơm nhất đương nhiên là nhân rau hẹ rồi, mà rau hẹ trứng gà lại là mỹ vị trong mỹ vị! Xin cho phép ta chảy nước miếng lang rất nhanh cầm đậu hũ trở lại, nhìn xem sắc trời, có thể bắt lang nhóm lửa, Lam Lăng thỉnh thoảng nhìn xuống xem độ lửa, bắt đầu thắng mỡ, ta đó, đương nhiên là nhào bột mì. Đợi cho mùi bay đầy phòng, bột mỳ của ta cũng được rồi, để ở bên cạnh ủ. Bắt đầu cắt rau hẹ rồi, cắt thật nhỏ. Bên kia Lam Lăng múc dầu sôi vào trong chiếc bình sạch sẽ, đợi cho mỡ ra hết rồi, kêu Ngũ lang tắt lửa, lại rắc một chút muối lên tóp mỡ, tóp mỡ ăn thật dịp chảo nóng, nhanh chóng đánh trứng gà, tráng mỏng ra, vàng óng, đổ ra để nguội, cắt thêm rau hẹ băm nhỏ vào. Lấy một nắm tóp mỡ, băm nhỏ, bỏ thêm vào, như vậy sẽ ăn ngon hơn. Lại thêm chút muối và đồ gia vị như hành gừng băm nhỏ bột hồi hương đều bỏ vào trộn đều. Lấy bột mỳ tới, cắt thành đoạn ngắn, Lam Lăng cán vỏ bánh, Ngũ lang bỏ thêm muối vào, bắt đầu gói bánh ta, thu dọn xong, sẵn sàng làm nhân vật chính ngày hôm dầu nành vào trong nồi, chậm rãi chiên đầu cá muối đã rửa sạch hong khô trước đó, đến khi hơi vàng thì bỏ vào chút gừng, thêm nước, đậy vung lên, dùng lửa lớn hầm. Ước chừng qua một khắc đồng hồ, canh đã có màu trắng ngà rồi, hương vị thơm ngon phả vào mặt, thêm vào đậu hũ cắt thành miếng, chuyển sang lửa vừa, tiếp tục kia, Lam Lăng và Ngũ lang cũng đã gói xong bánh sạch một cái nồi khác, thêm nước, đốt lửa lớn, chờ nước sôi rồi, thả bánh trẻo vào. Nước sôi lần đầu liền thêm nửa muôi nước lạnh, chờ nước sôi ba lượt, liền bánh trẻo ra, canh cá cũng hầm xong rồi, thơm quá! Đây là bữa ăn phong phú nhất từ khi ta đến nơi này. Nhìn Ngũ lang và Lam Lăng miệng nhỏ uống canh, ăn bánh trẻo, cảm thấy cuộc sống cứ trôi qua như vậy cũng không nước xong, trời đã rất tối rồi, biết Lam Lăng sẽ tự mình làm quần áo, ta tìm ra hai bộ xiêm y cũ, để cho hắn sửa một chút mặc tạm trước, lần sau đi trấn trên lại làm mới cho hắn, cũng làm hai bộ cho mình và Ngũ lang. Châm ngọn đèn, Lam Lăng ngồi sửa quần áo, Ngũ lang bện vòng tay, ta làm túi thơm, rất đơn giản cũng thật ấm áp. Hạnh phúc, không phải có quá nhiều, mà là quá ít tính toán so đo.“Được rồi, hôm nay đi ngủ sớm một chút đi, đều thật mệt mỏi.” Bất tri bất giác đêm đã khuya, đứng lên đấm bóp eo.“Cái kia, Lăng ca huynh và Ngũ lang ngủ ở phòng này đi, muội đến ngủ trong sương phòng.”“Không được, Tứ nương, huynh đi sương phòng đi.” Lam Lăng vội từ chối.“Không cần, Ngũ lang cũng không nhỏ, lúc trước sợ đệ ấy sợ hãi mới ngủ với đệ ấy. Về sau hai người liền ở chung, được rồi, không được phản đối.” Lúc cần thiết vẫn nên lấy quyền uy của chủ gia đình ra, ha ha. Quyền lợi này phải xem ngươi dùng như thế nào, chỉ cần dùng vào thời điểm thích hợp, sẽ không bị người khác làm cho mệt chăn đệm từ trong tủ quần áo ra, nương ánh trăng, ta đến sương phòng. Để chăn xuống, tùy tiện sửa sang lại, rất nhanh liền ngủ mất. Cuộc sống đơn giản một chút, không có tật xấu mất ngủ, cũng không liên tục gặp ác mộng, đối với người quái gở không đáng yêu như ta mà nói, có lẽ cuộc sống như thế mới là thích hợp nhất với thắt lưng mỏi nhừ, sảng khoái a! Ủa, mùi khoai lang thơm quá, ở đâu ra? Đẩy cửa ra, ống khói đang bốc lên, “Lăng ca, là huynh sao? Đang nấu cơm, sao không ngủ thêm một lát, cơm để muội làm là được rồi.”“Tứ nương, muội đã dậy rồi. Huynh đã dậy từ sớm, liền làm cơm, huynh đã thành thói quen, hơn nữa những việc này đều là nam nhi trong nhà làm, sao có thể để cho muội làm.” Giọng của Lam Lăng từ trong phòng bếp truyền tới.“Lăng ca, chúng ta có không quy củ nhiều như vậy, ai làm mà không được, chẳng lẽ còn phạm pháp sao?” Ta chính là người ủng hộ nam nữ bình quyền.“Tứ nương, muội trước đi rửa mặt đi, cũng sắp xong rồi, cũng gọi là Ngũ lang dậy đi.” Giọng nói thật vui vẻ, nghe ra tâm tình Lam Lăng rất không Ngũ lang dậy, rất nhanh được ăn điểm tâm, làm sạch cỏ đất trồng rau và sân viện, bắt sâu, tiếp tục lấy đồ thủ công mỹ nghệ ra, trước mắt đây là cách duy nhất có thể kiếm tiền rồi, huống chi ngày hôm qua còn đáp ứng ba ngày sau đi bán túi thơm. Vẫn phân công hợp tác nhanh chút, Ngũ lang vẫn đang bện vòng tay đơn giản, Lam Lăng sẽ thêu, may búp bê hẳn tốt hơn ta một chút. Ta vừa làm búp bê nhỏ, vừ dạy Lam Lăng, chờ hắn quen tay, liền kêu hắn làm búp bê lớn. Búp bê nhỏ chung quy cũng bán không được bao lâu, sẽ có hàng nhái tàn sát bừa bãi, phải sớm tính toán mới tốt, thừa dịp hiện giờ còn chưa lưu hành, làm nhiều vài cái để kiếm nhiều chút mới tri bất giác đã đến buổi trưa rồi, ta nấu cháo gạo khoai lang rất thơm rất thơm, Lam Lăng làm đồ ăn. Sau khi ăn xong, ngủ một lát, hiện giờ, chính là còn nhiều thời gian mà.“Ngũ lang, gần đây có sông không?” Trong tình hình chung, nữ chủ xuyên qua đều đã đánh chủ ý đến trong sông.“Có ạ, ở cửa thôn có, làm sao vậy?” Ngũ lang rất kỳ quái hỏi.“Ủa, Tứ nương muội…” Lam Lăng cũng rất kỳ quái, sao dáng vẻ Tứ nương giống như cái gì cũng không quen thuộc.“A, Lăng ca, có phải huynh định hỏi muội sao cái gì cũng không rõ ràng đúng không?” Nhìn đầu óc ta này, thật sự là ngã hỏng rồi, sớm nên nói với hắn, đều là vội vàng nên quên mất.“Là như vậy, hôm kia muội không cẩn thận té ngã, này, cục u vẫn còn ở đây này, nên có nhiều chuyện không nhớ rõ.”“Đúng vậy đó, Lăng ca ca, ngày đó làm đệ sợ muốn chết, khóc rất lâu tỷ mới tỉnh, nên cái gì cũng đều quên.” Ha ha, Ngũ lang này.“Không có việc gì rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta tự mình biết là được. Chúng ta đi bắt cá được không? Cũng có thêm đồ ăn.” Thiếu chút nữa quên mất chính vậy, một tổ ba người cầm chậu, thùng, còn có lưới đánh cá nhỏ liền hướng cửa thôn chạy đi, mục tiêu sông nhỏ ở cửa thôn — cá bên tới bờ sông, nước sông ước chừng sâu tới đầu gối, ta xắn ống quần lên rồi xuống nước. Ôi, xã hội phong kiến vạn ác, lại còn là ta đi xuống. Ngũ lang cầm chậu đi dọc bờ sông, nhặt con trai, ốc nước ngọt ta thỉnh thoảng ném lên, ngẫu nhiên còn bắt được vài con cua gì đó. Lam Lăng đâu, sẽ cầm lưới nhỏ, đứng ở bên bờ, thời điểm vận khí tốt cũng có thể mò được vài con tôm hùm. Không bao lâu, liền bắt được rất nhiều, kêu hai người bọn hắn nghỉ ngơi, ta tiếp tục ở trong sông tìm kiếm.“A, ủa, đừng chạy!” Lại là con cá, lấy tay nắm chặt, ném lên trên bờ.“Làm sao vậy, làm sao vậy?” Ngũ lang cuống quít hỏi, “A, tỷ…” Một con cá rơi vào trong lòng Ngũ lang, ha ha, mắt thoáng nhìn thấy Lam Lăng cũng cười, không tệ không tệ, rốt cục cũng đã nở nụ cười. Một người từ nhỏ đã nhận hết xem thường, trong lòng có bao nhiêu tổn thương, chỉ mong thời gian có thể làm cho hắn phai nhạt hết thảy những chuyện không vui. Ngũ lang còn đang giậm chân, ha ha ha…“Tứ nương, bắt cá hả, nghe nha đầu Lý gia nói, cháu dẫn theo sao chổi về?” Dì cả đã tới, nhìn về phía Lam Lăng, “Không phải là hắn chứ, cháu còn thật sự mang về đây? Mau để cho hắn đi, điềm xấu …”“Dì cả, nói cái gì đó? Hắn không phải sao chổi, đều là những người đó nói bừa.” Thấy Lam Lăng cúi đầu, mặt buồn bực, thật sự là phiền toái, vừa mới tốt một chút lại…“Tứ nương cháu đừng không thèm để ý, xảy ra chuyện gì thì muộn rồi, cháu vẫn nên…” Dì cả có lòng tốt, nhưng mà ta sẽ không làm như vậy, đây không phải là xát muối cào miệng vết thương của hắn sao.“Dì cả, thật không có việc gì, cháu không tin những chuyện kia. Dì đây là đang đi đâu?” Nói sang chuyện khác, nói sang chuyện khác.“A, dì đến nhà dì hai cháu ở trấn trên, vừa trở về.” Dì cả lắc đầu, “Dì đi về đây, trong nhà vẫn đang chờ! Cháu đứa nhỏ này, cũng không nghe khuyên nhủ.”Dì cả đi xa. Haizzz, không có tâm trạng tốt, mặc dù biết mang Lam Lăng về, nhất định phải đối diện với mấy chuyện này, ta không quan tâm, nhưng mà hắn… Thôi. Thu dọn đồ đạc về nhà.“Sao chổi, sao chổi…” Mấy tiểu hài tử ở phía sau kêu, còn có vài lưỡi dài công khai nghị luận.“Lăng ca, đừng để ý bọn họ, chúng ta…” Thật sự là rất đáng ghét những người này.“Không có chuyện gì, Tứ nương, huynh cũng đã quen rồi, muội đừng tức giận, chỉ có điều liên lụy muội bị nói.” Có lẽ thật sự là nhìn quen, Lam Lăng thật ra cũng không tức giận như vậy.“Không có gì liên lụy, nếu mang huynh về, chính là người một nhà.” Ta thật lương thiện nói.“Ừ, chúng ta là người một nhà.” Ngũ lang cũng đi theo nói. Ha ha, mà quản bọn họ làm gì đâu, chính mình cảm thấy đúng là đến nhà, thả ốc nước ngọt và trai sông vào trong nước nuôi, tôm và cua, cá nhỏ thu thập sạch sẽ, dùng muối ướp, buổi tối làm canh cá tạp là được. 237 lượt thích / 9,277 lượt đọc Tác giả Lan Nhân Hiểu Nguyệt Converter ngocquynh520 Editor quynhanh311008 - đến chương 23 Puck - từ chương 24 Beta Puck Thể loại Nữ tôn, xuyên không, điền văn Số chương 40 chương cả ngoại truyện Nhân vật chính Liễu Kiều Tứ nương, Lam Lăng; Phối hợp diễn Liễu Ngũ lang, Lý đại tỷ, Lý nhị tỷ Nguồn edit Diễn đàn Lê Quý Đôn Xem thêm được RE-UP nhằm mục đích lưu lại để dễ đọc hơn trên điện thoại. Vì mình chưa xin phép chính chủ nên sẽ gỡ xuống ngay lập tức khi được yêu cầu Có thể bạn thích? [ReoNagi] chuyện tình đôi ta ThinTrc803 62 5 4 Viết lại sau nhiều năm nên có thể sẽ tệ,mong hoan hỉ🤡Truyện có tình tiết xàm,ngược và SE nhé… Lá thư thứ bao nhiêu đó nmmhmia 1 0 1 tác giả viết đem đi nộp giáo viên nhưng thấy vừa ý nên public… Nhẫn _CabD_ 206 6 15 stay. poem n little credit from internet… [ JoongDunk ] Nghiện. eddie_kpzbl 28,121 1,875 18 Joong Archen hắn là một tên nghiện người yêu. Hắn sẵn sàng giết những con cáo già có ý định xấu đối với người yêu hắn.… Tình Yêu và Thù Hận [Sakura×Akatsuki] Caohy204 76,348 8,585 103 Làng là gì? Ninja là gì? Tại sao cô phải vì họ mà hi sinh nhiều như vậy?Cha cô là ai? Mẹ cô là ai? Tại sao mọi người lần lượt bỏ cô đi như vậy? Có phải do cô quá yếu kém? Rời làng.... đúng... nhất định cô phải rời bỏ ngôi làng dối trá này....… Blades of Furry NankoIshi 224 34 17 Emile là một vận động viên trượt băng đầy triển vọng trong môn thể thao được yêu thích Skate Battles, một sự kết hợp giữa trượt băng nghệ thuật và võ thuật. Radu là một vận động viên trượt băng lâu năm nổi tiếng và đã nhiều lần dành được giải vô địch thế giới. Tuy nhiên, trong một trận đấu định mệnh giữa hai người, Emile đã phát hiện ra bí mật của Radu, thứ có thể đe dọa tiêu diệt anh ta. Emile liệu sẽ giữ bí mật? Hay mọi thứ dần tồi tệ hơn...?… GURIA - UNTIL I FOUND YOU callmetinyy 135 19 4 Đúng người đúng thời điểm! -TẤT CẢ NHỮNG TÌNH HUỐNG TRONG CHUYỆN CHỈ LÀ HƯ CẤULần đầu mình viết fic nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm và chỉ dẫn con fan hèn mọn này để sửa sai và hoàn thiện hơn ạa. iu mọi người nhiều lứm… [CkG] Cúc Dại Đỏ Thẳm jenzihinemiya 0 0 1 _2huang_Phan Hoàng BotPhan Hoàng BotPhan Hoàng Botđiều qtr nói 3 lần… jeongri để quên anhdaonhon 30,009 4,680 25 tay phải ôm em tay trái quẹt phải.… Cùng đọc truyện Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy của tác giả Lan Nhân Hiểu Nguyệt tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngocquynh520Editor quynhanh311008 - đến chương 23,Puck – từ chương 24Beta PuckThể loại Nữ tôn, xuyên không, điền vănSố chương 40 chương cả ngoại truyệnNhân vật chính Liễu Kiều Tứ nương, Lam Lăng;Phối hợp diễn Liễu Ngũ lang, Lý đại tỷ, Lý nhị tỷChỉ là một câu chuyện cũ kể về một Liễu Tứ nương trãi qua cuộc sống ở vùng nông thôn sau khi được xuyên qua nhẹ nhàng...Khô Đằng lão thụ hôn nha, tiểu kiều lưu thủy nhân gia. Dưới chân núi Nam Sơn có trấn Vọng Liễu, phía Bắc trấn có thôn Thập Liễu, trong thôn có một Liễu Tứ nương… Ách, chuyện xưa chính là phát sinh như vậy…* Khô đằng lão thụ hôn nhaTiểu kiều lưu thủy nhân câu thơ trích trong Thiên tịnh sa – Thu tứ của Mã Trí Viễn thời nghĩa Con quạ buổi chiều đậu trên cây đằng già khô héoNhà ai ở gần chiếc cầu nhỏ bên dòng nước chảy “Ô oa –” Trời ạ, mỗi ngày còn đúng giờ hơn gà mái gáy đánh thức, thật đúng là cái đòi nợ! Một phen gà bay chó sủa sau, cuối cùng yên nay là thanh minh rồi, chúng ta thu dọn một chút, chuẩn bị đi viếng mộ. Tới trước mộ nương a Lăng bên ngoài trấn, chúng ta đặc biệt dời mộ cha a Lăng qua đây hợp táng. Chúng ta cũng ôm Tuyết nhi tới dập đầu, lấp thêm đất, nhổ cỏ.“Nương, đây là Tuyết nhi, là cháu ngoại của người. Tứ nương tốt lắm, người yên tâm đi…”“Nương, người yên tâm, con sẽ đối xử tốt với a Lăng, cả đời đều cùng chàng, chăm sóc chàng, để cho chàng mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ.” Ta chân thành nói lời trong lòng. Chúng ta lại dập đầu, ta nâng a Lăng dậy, lên xe ngựa thuê đến, chạy về trong thôn, còn phải sớm hoá vàng mã cho nương và cha.“Nương, cha, nữ nhi bất hiếu tới thăm hai người. Đây là phu lang và đứa nhỏ của nữ nhi, bọn họ rất tốt, nữ nhi rất vui vẻ rất hạnh phúc, hai người yên tâm đi.” Ta quỳ đốt giấy.“Nương, cha, con rể dập đầu cho ngài, cám ơn hai người cho con thê chủ tốt như vậy, con nhất định chăm sóc nàng thật tốt, còn có đứa nhỏ của chúng con, không để cho con bé cô đơn, tịch mịch.” A Lăng cũng cung kính dập đầu.“Nha nha…” Tiểu cục cưng vung tay nhỏ bé, nói ngôn ngữ của con bé. Ngũ lang cũng dập đầu cho nương và cha, ngồi bên cạnh nói liên miên cằn nhằn xong. Nhìn sắc trời không sai biệt lắm, chúng ta đứng dậy thu thập xong, liền đi tới nhà dì cả.“Phụ thân, phụ thân.” Tiểu nha đầu lắc la lắc lư đi tới.“Ôi, chậm một chút, cẩn thận.” Ta vội lao qua chỗ tiểu nha đầu, đưa đến trước mặt a Lăng. A Lăng vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy, cũng không dám ôm. Nguyên nhân ấy, chính là bụng a Lăng nổi lên. Đúng vậy, ba năm rồi, a Lăng lại có. Bởi vì đã có kinh nghiệm, chúng ta cũng không luống cuống tay chân như vậy. Nhưng a Lăng nôn nghén cũng rất nghiêm trọng, cái gì đều ăn không vô. Ta chỉ đành khai thác tốt tâm tư, làm chút đồ ăn có dinh dưỡng lại không ngán.“Tuyết nhi ngoan, phụ thân không thể ôm con.” A Lăng kiên nhẫn tán gẫu với tiểu nha đầu “Tuyết nhi muốn một muội muội hay đệ đệ đâu?”“Ừm –” Tiểu nha đầu nghiêng đầu nghĩ. “Vẫn là đệ đệ đi, thú vị, con sẽ bảo vệ hắn.”“Ha ha, nam hài tốt.” Ta tiếp lời nói “Nhi tử là áo bông nhỏ tri kỷ của phụ thân.”“Tứ nương nàng muốn nhi tử?” A Lăng kỳ quái, không phải ai cũng đều thích nữ nhi sao?“A Lăng, chàng sinh, nhi tử nữ nhi đều được.”Ngũ lang hái được chùm nho, ngoắc tiểu nha đầu “Tuyết nhi, đến chỗ cậu này, cậu cho cháu nho ăn.”“Cậu.” Tiểu nha đầu ngọt ngào ngây thơ kêu một tiếng, lại lắc lư đi qua. “Dì Nhạc, chú Hồng.”“Tuyết nhi ngoan.”“Đến đây, Tuyết nhi, dì dẫn cháu đi chơi.” Lý Nhạc ôm lấy Tuyết nhi, cùng Ngũ lang đi trên đường chơi. Ta giúp đỡ a Lăng đến trong cửa tiệm làm, Diệp Hồng cũng đang cầm đồ may thêu y phục nhỏ.“A Lăng, mới vừa rồi chàng vẫn chưa ăn, hiện giờ muốn ăn cái gì không?”“Vẫn không có khẩu vị, chỉ muốn ăn chút chua gì đó.”Chua, chua, nhưng chỉ ăn quả mơ nhỏ gì đó cũng không được, phải có một món chính mới được. Ta ở phòng bếp xoay quanh, chua? Mỳ sợi? A, ta đúng là đầu heo, làm sao lại quên mất mỳ thịt băm cải xanh chứ? Liệt kê lại các món mỳ a, vừa giải nhiệt lại kích thích vị làm là làm, trước xào thịt băm xong múc ra, lại xào cải xanh, chờ xào cho cải xanh bớt hơi nước, đổ thịt băm đã xào xong vào, thêm đồ gia vị, múc ra chuẩn bị. Lại nấu một chén mì, nấu chín vớt ra, bỏ thêm hai muôi lớn cải xanh xào thịt băm đã nấu xong, rưới canh nóng lên, vị chua xông vào mũi, lập tức khẩu vị mở rộng ra, xong!“A Lăng, nếm thử xem, thế nào?” Ta chờ đợi nhìn hắn. A Lăng uống trước chút canh, không tồi, lại ăn một miếng mỳ, “Ăn thật ngon, một chút cũng không ngấy, chua chua, ăn xong còn muốn ăn nữa.” Ta nhìn a Lăng ăn sạch mỳ, cũng uống xong canh rồi, không tệ không tệ, như vậy cũng tốt. Như vậy, lại có thể thêm một loại mỳ bán.“Phụ thân, cho cha ăn.” Nha đầu bất công đưa cho phụ thân nhà mình một miếng bánh xốp đường trắng.“Chơi vui không?” A Lăng ôm tiểu nha đầu.“Thật nhiều người, chơi thật vui nha.” Vui đến quên cả trời đất.“Tứ nương, nghe nói yết bảng rồi, cũng không biết đại tỷ của ta thế nào?” Lý Nhạc có chút bận tâm người đại tỷ của nàng đã rời nhà vài năm kia.“Đợi chút đi, cuối cùng sẽ có tin tức.” Ta suy nghĩ thời gian không sai biệt lắm đi? Ta tuy rằng không quan tâm quốc gia đại sự, nhưng luôn có thể nghe được một ít tin tức. Tuy trấn Vọng Liễu chỉ là một trấn nhỏ, nhưng vài năm này cũng phồn hoa không ít, dù sao chiếm đường chủ đạo, từ nam chí bắc cũng đều dừng lại nghỉ chân một chút, bát quái tự nhiên cũng linh thông hơn.“Haizzz –” Lý Nhạc thở dài, mấy năm này, phụ thân nhà mình không biết khổ bao nhiêu lần, nữ nhi đi ngàn dặm cha lo lắng!Nữ nhi nhà ta còn nhỏ, đợi nàng lớn, chỉ cần không gây tai họa cho hàng xóm láng giềng, có thể nuôi sống chính mình, sẽ tùy nàng đi thôi. Cái gì vinh hoa phú quý, công danh lợi lộc, đều là chó má, ta mới không lạ gì. Phu lang hài tử tình cảm nồng nàn trên đầu giường đặt gần lò sưởi, mới là cuộc sống tốt nhất. Một tiểu viện, trồng mấy loại cây, trước cửa dòng suối nhỏ chảy qua, trên bắc một cây cầu nhỏ, cá bơi lội, gột rửa chân, thả diều, trêu chọc đứa nhỏ, nhìn ống khói khói bếp bay lên, cùng tiếng cười của người nông dân xuống ruộng trở về, đây mới là mục tiêu cuối cùng của đời người!“A Lăng, nằm một lát.” Ta chuyển ghế nằm ra, đặt ở trong sân, ánh mặt trời ấm áp, thật thoải mái.“Vừa ăn xong lại nằm, sẽ mập.” A Lăng vuốt lưng áo rõ ràng rộng thêm vài vòng.“Làm sao có thể.” Ta phản bác, mang thai phải nghỉ ngơi nhiều chứ sao.“A Lăng à, từng nghe một câu này chưa chuyện hạnh phúc nhất trong cuộc sống, chính là ăn no rỗi việc phơi nắng!”“Ha ha.” Mọi người đều cười.“Nàng chỉ ngụy biện.” A Lăng nín cười. Ta vội giúp đỡ hắn nằm xuống, lại đắp chăn mỏng lên. Cuối thu rồi, trời cũng lạnh, phải chú ý giữ ấm. Kỳ thật, lý tưởng của ta là làm một sâu gạo ngồi ăn rồi chờ chết, nhưng trăm ngàn lần không thể nói ra như vậy được.“Lý Nhạc, ta giống như thấy đại tỷ ngươi.” Một đại thẩm ở ngoài cửa tiệm gì? Lý Nhạc lập tức chạy ra, một phát túm được quần áo của đại thẩm kia “Triệu đại nương, người nói cái gì? Ở đâu?”“Ta nhìn thấy trên đường, cưỡi ngựa, còn mang người, ta nhìn giống, không dám nhận.”“Lý Nhạc, ngươi vẫn là trở về nhìn một chút đi, xác định được mới tốt.” Ta cảm thấy tốt nhất đi xem, bằng không đoán hồi lâu cũng vô dụng.“Ta đây đi về trước nhìn xem.” Lý Nhạc nóng nảy, nhấc chân bước mời Triệu đại nương tiến vào uống trà, ăn chút điểm tâm, cũng cám ơn bà nhiệt tình tới thông báo.“Ta phải trở về, trời không còn sớm.” Triệu đại nương đứng dậy cáo đột nhiên nhớ tới, trong nhà còn có chút đồ, không bằng nấu cho dì cả là được. Gói xong hai túi vải, lại chia thịt heo, điểm tâm thành hai bao. Cũng tặng Triệu đại nương một miếng thịt, nhờ bà mang về dùm. Nếu người nọ thật sự là Lý Hân, đích thị là thi đỗ rồi, áo gấm về nhà đi. Quên đi, trước không nghĩ, ngày mai sẽ biết kết tới hôm kia Diệp Hồng nói trong miệng không có khẩu vị, muốn ăn chút đồ ăn với cơm gì đó, nhìn thấy đậu tương và lạc dì cả đưa tới, linh quang chợt lóe, có. Bởi vì chúng ta đều đưa cho dì cả trồng rồi, cho nên mỗi khi đến thu hoạch vụ thu, dì cả đều đưa cho chúng ta một ít đậu tương và lạc, bình thường có thể nếm thử ăn tương cho vào nồi trước, thêm nước nấu nhừ, vớt ra để lạnh. Trong nồi đổ nhiều dầu, thêm vào tôm khô, đảo lên xào, thả gừng thái sợi, hành cắt khúc, ớt khô cắt thành đoạn. Lại thêm vào một ít tương đậu, lửa nhỏ chút, trong tay không ngừng quấy theo một hướng, cuối cùng đổ đậu tương đã nấu xong vào, tiếp tục quấy, ước chừng sau hai ba phút, là được. Ăn một miếng, vừa thơm vừa cay, thật không tồi!Chờ không có khách, chúng ta bắt đầu làm cơm nhà mình. Đã có tương rồi, đương nhiên không thể thiếu bánh nướng áp chảo. A Lăng ở trong nhà trông Tuyết nhi, ba chúng ta hợp tác. Bên này xào đồ ăn, bên kia làm bánh nướng áp chảo, đợi được hơn mười cái bánh nướng xong, lại nấu một nồi canh trứng mầm đậu, cơm chiều đã xong. Dọn xong cái bàn, liền bắt một cái bánh, phết tương, đặt thêm dưa chuột cắt sợi lên trên, hành lá xắt sợi, khoai tây thái sợi đã xào chín, cuốn lại, đưa cho a Lăng. Vui vẻ nhìn a Lăng cắn một miệng lớn, cũng không khó chịu, lại bưng canh tới, cẩn thận nghẹn. Chúng ta đều bắt tay cuốn lại, tương cay, rất thơm ngon, bánh đủ dẻo, ăn rất thú vị, canh lại loãng, ăn xong mọi người mặt mày hớn hở, ha mặt xong, thì đi ngủ sớm, bởi vì a Lăng mang đứa nhỏ dễ bị tỉnh, lại sợ Tuyết nhi ngủ không thành thật, nên cho con bé nằm trên giường nhỏ ở trong phòng. Nhìn Tuyết nhi ngủ, chúng ta cũng chuẩn bị ngủ, cởi áo khoác cho a Lăng, kéo chăn lại, ta chui vào, ôm a Lăng, nhẹ giọng nói, “A Lăng, nhi tử ta tên là gì thì tốt đây?”“Không nhất định là nhi tử, lỡ như là nữ nhi thì sao?”“Nhất định là nhi tử, mau ngẫm lại gọi là gì thì tốt.”“Nàng lại lười rồi, nữ nhi vẫn do ta đặt đây này.”“A Lăng thông minh thôi!” Người nào đó mặt không hề đỏ.“Không được, vẫn để nàng đặt, không được lười!” Vểnh miệng lên, làm nũng.“Được được, ta đặt.” Người nào đó nịnh nọt nói. “Vậy kêu Bảo nhi, bảo trong bảo bối.”“Nàng –” Phẫn nộ rồi “Nàng quá lười rồi, không học vấn không nghề nghiệp. Trời ạ, lúc ấy sao ta lại coi trọng nàng chứ? Còn cảm thấy khắp nơi đều tốt, ta nhất định là hoa mắt, ừm, nhất định là vậy!”“Hu — a Lăng chàng ghét bỏ ta, ta không muốn sống.” Giả khóc.“Nha, không biết xấu hổ, nữ nhi đã lớn như vậy rồi, sao nàng giống như nam nhân nhà người ta vậy. Ta vừa nói chơi thôi, Tứ nương nàng tốt nhất, mọi chuyện đều làm cho ta, cưng chiều ta, sao ta có thể không biết chứ?”“Vậy chàng còn để cho ta đặt tên cho nhi tử, ta sẽ đặt nữa nha.” Xoa trán, Tứ nương sao càng ngày càng — ngây thơ, đúng, chính là ngây thơ, “Được được, vậy kêu Bảo nhi, tương lai đứa nhỏ trách nàng, sẽ không được trách ta nha.”“Ừ ừ, Bảo nhi, bảo bối nhà chúng ta.” Ta gật đầu.“Bảo bối nhà chúng ta…” A Lăng mặc niệm, liền Bảo nhi.

cuộc sống cầu nhỏ nước chảy