Xuyên Nhanh: Nam Chính Không Vội Sao Ta Phải Vội!! BQNT Đọc truyện. 8.1 12/09/2021 Đọc Truyện Soái Đến Nỗi Chết Viễn Linh Đọc truyện. 10 15/02/2021 Akay Hau Đọc truyện. 8.9 14/02/2021 Đọc Truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Thượng Quan Miễu Miễu Đọc truyện. 7.7 23/02/2021 Vẫn còn tốt hơn, hãy cho anh ta một phong cách Sharon Stone thoáng nhìn để đưa một số chì vào bút chì của anh ấy. # 20 Ăn để thành công . Nếu bạn đang ăn uống ở đâu đó, hãy chọn thức ăn của bạn một cách cẩn thận để đạt được giá trị trêu chọc nghịch ngợm lớn Đọc truyện tranh doremon màu chap 1 - Ăng ten điều khiển từ xa Với sự phát triển của công nghệ, có rất nhiều đồ vật có thể dùng một chiếc điều khiển từ xa để tiết kiệm công sức. Nhưng một bộ đàm đa năng để điều khiển bất kì vật gì theo ý thích thì chắc chỉ có trong túi bảo bối của mèo máy thông minh doremon. Full. Đánh giá: 8.8/10 từ 392 lượt. Âu Dương Vũ nàng là đích nữ của Thừa Tướng Phủ thế mà chỉ vì đại hôn bị hưu liền trở thành trò cười cho toàn thiên hạ. Nàng là đặc công khét tiếng của thế giới hiện đại lại không ngờ có thể xuyên qua thời cổ đại này. Cái gì? Xin Chua thuong cho hoan canh cua con luc nay,con dau kho vi nguoi chong cua con moi be.Chong con chi biet co tien va si dien cua minh ep buoc con phai the nay the khac.Con met moi lam ,con khong con du suc de chiu dung ban tinh that thuong moi khi chong con len con dien.Xin Chua thanh hoa nguoi chong nay cua con va han gan tat ca cac moi quan Mừng vẫn dựa ngực vào mép bàn đứng im có vẻ chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao hết. Tư-dát huých huých cùi chỏ vào sườn Mừng giục:-Cậu xin đi, xin ngay đi! Vừa lúc đó đội trưởng ngẩng lên gọi:-Em Tư!-Có mặt! May thay trong luc lang thang tren Net thi thay bai tho "Truong xua" ma hinh nhu co chung ta o trong ay nen minh se gui cho Bac Lan xem neu co the su dung duoc thi dang nhe. A minh cung xin luu y voi cac ong ban la chung minh cung dang o giai doan kho khan cua dan ong o tuoi 50, nen hinh nhu chung ta cung hoi lan than thi fai. Lời giải thích của cậu ta khiến Tae hài lòng đôi chút. "À, sáng nay mang ra tận cừa rồi còn để quên " Time cười lảng lảng "Chắc có gì đó khiến mày phân tâm đến vậy!" Tae nghiến răng rồi quay đi. "Cảm ơn em nhé." Time nói với Linh. "Cốp" Tôi cốc đầu một Time cái khi hắn dám ngay trước mặt chúng tôi mà vuốt tay thả thính em bé kia. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Part 15 2/2 * hơ hơ, part này dành tặng cho tất cả các bạn ủng hộ truyện mình nhớ Yêu các bạn lắm a~*Sau một hồi nhảy múa, ta chóng mặt, mặt đất quay cuồng. Ta lao đảo, loạng choạng. Kha lao ra đỡ ta, hỏi han- Muội không sao chứ?? - Muội chắc hơi bị chóng mặt- Ta víu lấy tay Muội có muốn về Ngọc Long cung không??- Ừ được. Nhưng muội phải nói với Hoàng Thần- Được. Ta đưa nàng lên chỗ Hoàng ThầnKha dìu ta lên ghế của Hoàng Thần, hắn đỡ lấy ta- Nàng không sao chứ? Ta nhìn hắn- Ta muốn về phòng. Ta xin lỗi...Hắn cốc nhẹ đầu ta- Hâm. Ta không cho nàng xin đâu- rồi hắn nhìn Kha - Phiền ngươi đưa Ân Ly vềKha gật đầu. Ta ngồi lên người tiểu Bạch, Kha cũng ngồi lên theo. Ta dựa vào người Kha- Cám ơn huynhTiểu Bạch hú lên, tất cả thần dân im bặt dạt sang một bên. Hoàng Thần đứng lên- Hoàng hậu không khoẻ, nên lui về trước. Các khanh hãy cứ tiếp tục. Tiểu Bạch lao đi giữa đường đưa ta về phòng. Đặt ta lên giường, Kha đi ra khỏi phòng. Ta khẽ quay người, trùm chăn kín đầu. Ta mệt quá! Lại nhức đầu nữa, ta chìm vào trong giấc ngủ...*********************Tên hoàng thượng nào đó vừa tham dự buổi lễ hội mùa động mệt ỉu người, vào phòng, hắn giật mình thấy một cục bông cuộc tròn trong chăn trên cái giường. Hắn cười khì một cái rồi tiến đến. Khẽ nhấc cái chăn ra, nàng cựa mình. Hắn thót tim đứng im bất động...1 giây...2 giây...3 giây..thấy nàng không cựa quậy gì nữa, hắn thở phào như làm gì đó sai phạm rồi tiếp tục vén cái chăn đó lên. Khuôn mặt thanh tú nàng hiện ra, hắn cười. Nàng lại rúc cái mặt vào trong chăn. Hắn nâng cằm nàng lên, đôi môi như quả dâu chín mọng hắn chỉ muốn "ăn" mãi nàng hồng hồng phúng phính nhìn thật đáng yêu. Hắn đưa tay véo một cái "Aa, gì thế này? Mềm quá". Rồi lại véo thêm cái nữa. A! Sao đau thế nhỉ?? Có ai đang véo má ta? Ta lơ mơ tỉnh dậy. A! Lại véo nữa kìa! Đáng ghét! Ta sẽ xử trảm nhà ngươi!Ta bật dậy, nhìn tên bi3n thái véo má ta. Lại là tên cẩu hoàng thượng kia. Mi thật là bần tiện quá! Mi không ngủ được thì để cho ta ngủ chứ! Mi ghen ăn tức ở thế mà được à? Ta nhăn mặt- Mi bị điên à?? Sao véo má ta?? Hại ta đang ngủ ngon lại dậyChưa nhận được câu trả lời, môi ta bị tấn công bởi " vật thể" mềm mại, âm ấm kia. Ta muốn đẩy hăn ra lắm chứ nhưng những lúc như thế này, chân tay ta lại mềm nhũn cả ra. Aisshh tên cẩu hoàng thượng kia, mi làm đầu óc bổn cung đen tối rồi! Hắn cắn vào môi ta một cái, ta đẩy hắn ra- Điên à?? Đau quáHắn bĩu môi- Tại nàng - Tại ta??- Ai bảo nàng lúc nào cũng có đôi môi làm người khác muốn hôn, muốn cắn chứ?- Mi..Mi...- Ta giận hắn không nói được câu gì nữaHắn cười cười. Ta ngồi thừ ra một lúc rồi chợt nảy ra ý tưởng ngồi vào lòng hắn, dụi dụi đầu- Ta lạnh..Hắn ôm ta, đặt lên trán ta một nụ hôn- Hết lạnh chưa??Ta mở he hé áo hắn ra, ta nhìn thấy bộ ng ực săn chắc của hắn, mặt ta đỏ lên. Không! Phải bám sát theo kế hoạch. Lấy tay vẽ vẽ lên giữa ngực hắn- Chưa. Vẫn lạnh lắm. Chàng có cách gì không?Người hắn nóng lên. Ta thích thú ngẩng đầu lên, tiến sát về mặt hắn, chăm chú nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn, hắn khó khăn cất lời- Nàng...nàng muốn...Ta cười, di chuyển về phía tai hắn, thổi phù một cái vào tai rồi thì thầm- Không! Mi bị lừa rồiNhìn mặt hắn đỏ như gấc, ta lăn xuống giường cười. Ha ha rốt cuộc tên hoàng thượng cũng bị ta lừa. Ta cười ngặt nghẽo đến đau cả bụng. Mất đến 3 giây sau, bộ não tên cẩu hoàng thượng mới hoạt động lại. Hắn nhìn nàng lăn lộn cười, không khỏi tức, hắn lao đến, véo má ta- Cho nàng chừa trêu ta nèTa la oai oái- Đauuuuu taaaaTa ôm cái má tội nghiệp bị hắn véo sưng đỏ cả lên như bị ong đốt, khóc- Oaooaoaoao mi bắt nạt taHắn lúng túng, đúng là hắn hơi quá tay thật. Sao hắn có thể làm đau nàng cơ chứ?? Hắn bế ta lên, ta vùng vây, chân vẫy loạn xạ- Oaoaoaoa- Thôi nào, ta xin lỗi nàng - Oaoaoaoa- ta tiếp tục khóc tiếpRồi môi hắn lại " gặp" môi ta lần nữa, ta ngưng khóc, lại bị cuốn vào nụ hôn đấy! Hắn là người kết thúc nụ hôn đó, sao tự dưng tim ta lại hẫng một nhịp thế này?? Cảm giác này là gì? Tiếc nuối vì nụ hôn không còn tiếp tục??Nhìn mặt ta trân trân như vậy, Hoàng Thần cười rồi bảo- Muộn rồi đấy. Nàng ngủ điTa phụng phịu- Ngủ lại ta dễ bị gặp ác mộng lắm á ~. Tại mi kéo ta vào lòng hắn- Thế này là được chứ gì? Yên tâm. Nàng sẽ không gặp ác mộng đâu. Có ta rồiNằm ngoan ngoãn trong lòng hắn, ta nghe tim ta đập thình thịch. Ít nhất ta cũng nên cám ơn hắn chứ nhỉ? Nhướn người lên, thơm vào má hắn một cái " chụt"- Cám ơn ngươi... Vì tất cả Hắn sững người rồi cười với ta- Lần đầu nàng hôn ta đấy nhỉ? Ngủ đi nào!Rồi cuộn tròn trong vòng tay hắn, ta ngủ..... Kì lạ làm sao! Đêm đó ta không gặp ác mộng ! Part 10 " Ta đói"- ta viết lên tờ giấy đưa ra cho Kha xem, mặt xịu xuống Kha cười rồi rồi nói- Để thần đi lấy thức ăn cho ngườiRồi đi mất. Ta ra vườn ngồi chơi với tiểu Bạch, khẽ vuốt v3 bộ lông trắng mượt của nó. Bỗng tiểu Lam kêu lên- Hoàng thượng, An La cùng một số người lạ đi tới Ta vừa ngẩng mặt lên đã thấy một vật mềm mại tiếp cận môi ta. Ta khẽ đẩy hắn ra, viết lên tờ giấy" Ngươi muốn bị treo ngược lên cây hả??"Một thiếu nữ mặc váy xanh nước biển khúc khích cười, quay ra nói với Hoàng Thần - Muội ấy vẫn như vậy. Hắn gật đầu rồi quay sang nói với ta- Ly, nàng đã biết được quá khứ, giờ nàng phải gặp các huynh đệ, tỉ muội của nàng và hắn chỉ vào thiếu nữ màu xanh nước biển- Đây là Thuỷ Linh, tỉ ấy là đại tỉ của chúng ta. Tỉ điều khiển nước đóThuỷ Linh dong dỏng cao, dáng người lại rất cân đối, nước da trắng ngần làm nổi bật cả chiếc váy màu xanh nước biển. Mái tóc ngắn ngang vai cá tính. Ánh mắt dịu dàng, đen láy nhìn viết lên giấy " Rất vui được gặp tỉ" Một trang thanh niên đi tới ta, khẽ cúi xuống đặt lên má ta một nụ hôn nhẹ. Ta sững người nhìn anh ta, còn Hoàng Thần thì nhìn anh ta trừng trừng hỏi- Đệ muốn gì Thổ Tinh?? Lâu rồi chưa thử ăn đấm phải không?? - Đệ xin lỗi, xin lỗi mà - anh ta khe lùi lại rồi cười với ta- Thổ Tinh, đệ kém tỉ một tuổi. Điều khiển đất. Đệ ấy cao hơn ta, nhưng thấp hơn Hoàng Thần một chút, khuôn mặt baby rất đáng yêu, làn da hơi nâu hợp với bộ đồ nâu đệ đang mặc. Ta giơ tay khẽ vuốt lên mái tóc nâu mượt mà ấy rồi khẽ chẳng hiểu Hoàng Thần bị làm sao nữa, hắn tự dưng xông ra giữa ta và tiểu Thổ, mắt hằn lên sự giận dỗi, ta bĩu môi quay đi. " Ghét, ta mới vuốt tóc tiểu đệ của ta thôi mà, việc gì phải thế?" - Huynh làm tỉ ấy dỗi kìa- Thổ Tinh cười cười huých nhẹ vào người Hoàng Thần. Hắn nhún nam thanh niên khác cúi người trước ta, trên người anh ta mặc áo trắng muốt. Mái tóc dài được cột cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta, trông thật lực lưỡng. Anh ta nói- Đệ là Kim Quân. Thuộc dòng họ Kim. Ta viết lên giấy " Đệ lúc nào cũng lạnh lùng như vậy à?" Rồi giơ lên cho Kim Quân xem, đệ nhìn rồi cũng lơ đễnh mặc kệ. Một cô gái mặc đồ màu nâu sẫm hơn so với của Thổ Tinh, với mái tóc nâu dài xoã xuốn đất, bước tới, khẽ cầm tay ta- Tỉ đừng để ý tới huynh ấy, huynh ấy lúc nào cũng vậy. Muội là Mộc Anh. Thuộc dòng dõi nhà Mộc. Phép thuật của tỉ với muội gần giống nhau, nhưng muội chỉ có thể điều khiển gỗ cười với tiểu muội dễ thương, cô bé thực sự rất dễ thương ấy. Ta viết vào tờ giấy, rồi dúi vào túi của Kim Quân, khẽ vuốt mặt tiểu đệ ấy. Hoả An La tới trước mặt ta rồi quì xuống trước- Muội xin lỗi vì đã thất lễ với tỉ. Xin tỉ hãy trừng phạt muộiTa vội vàng đỡ muội ấy dậy viết nhanh lên giấy " Không sao. Muội dành rất nhiều tình cảm cho ta nên mới làm thế cơ mà. " Rồi ôm chặt muội ấy. Hoàng Thần lặng nhìn ta, vẻ mặt hài lòng xuất hiện trên gương mặt, chợt nhớ ra việc gì đó, hắn lên tiếng- Các huynh tỉ muội, chúng ta cần phải bàn nhau một việc- thấy Kha bê đồ ăn tới, hắn lên tiếng- cả Kha nữa, hay đi theo ta." Ta cũng muốn đi"- ta viết lên giấy- Không được... À! Nàng có thể lên thiết triều hộ ta ! Nàng là hoàng hậu mà phải không??Ta gật gật đầu " sắp có thứ để nghịch rồi" rồi mỉm cười với hắn. Leo lên Tiểu Bạch, ta khẽ vỗ vỗ vào mình Tiểu Bạch. Hiểu ý, tiểu Bạch lao đi. /Hoàng Thần Nàng không nói được sao thiết triều đây trời==. Ân Ly để xem hohoho/********************Ta chỉnh lại đầu tóc rồi bước vào Triều, không ai có ở đấy cả, mọi người đi họp với Hoàng Thần hết thích thú nhìn quanh. A! Gì kia?? Ta phải xem mới được. Ta lao ra đấy sờ vào một chút, động vào một chút. Chán rồi! Ta lại chạy ra chỗ kia một chút. A hay vậy. Ta phải nghịch vui mới được!Nghịch nghịch một hồi ta mệt nhoài. Oáp... Ta buồn ngủ quá! Tiến về phía ghế có chạm khắc hình con rồng vàng. Ta ngồi xuống " Ôi mềm quá!" Xoa xoa nhẹ lên mặt vải đó. Rồi co chân lên đó, mắt ta từ từ nhắm lại.****************Thấy cận thần bàn tán xôn xao khi vào triều, hắn cùng các tỉ muội và đệ đi vào với uy thái trang nghiêm. Hắn bước lên trước ngỡ ngàng nhìn quanh. Gì đây?? Sao tất cả lộn xộn như vừa có trộm thế này?? Mọi thứ rơi lung tung hết raCác tỉ muội và đệ cũng ngỡ ngàng không kém há hốc mồm nhìn quanh. Hoàng Thần lắc đầu - Ôi triều đình của ta!Hắn nhìn lên ghế hắn thường ngồi với chạm khắc rồng tinh xảo ấy, nàng nằm đó , co người lại như một đứa bé, khuôn mặt tròn trĩnh xinh xắn núp sau sợi tóc loà xoà trước mặt. Nàng như con búp bê nhỏ, mỏng manh mà cũng thật mạnh quyết phải bảo vệ nàng, không thể để chuyện xảy ra như năm đấy Thần lên bế nàng, hắn không hề biết, có 2 đôi mắt nữa cũng dõi theo nàng... Part 5~ 1/2Đó sẽ là một buổi sáng yên bình, tiếng chim hót líu lo, nắn trải dài nghịch ngợm trên từng hàng cây của Ngọc Long cung, hoa nở rộ khắp lối đi ... Đấy là sẽ nhưng sự thật thì...AAAAAAAAAAAAAMột tiếng hét vang vọng cả Ngọc Long cung. Và tiếng hét đó là của ta- Ly hoàng ta thức dậy, ta không thể cử động được, quay sang bên cạnh thấy tên cẩu hoàng thượng đang ôm cứng ta ngủ. Thấy ta hét như vậy, hắn có vẻ biết-trước-được-tại-sao-hét nên khẽ nhăn mặt, rồi ôm ta chặt hơn- Im nào. Nằm xuống đi ta ngủ thêm chút nữa- Nhưng....- Ngoan nào. Tí nữa ta đưa đi chơiTa đành phải ngoan ngoãn nằm xuống cạnh hắn. Quay sang nhìn, hắn cũng đẹp trai đấy chứ! Da trắng, nhìn như Hàn quốc . " Thả tên này vào thế kỉ 21 chắc tên này chết giữ đống gái mất!" - ta cười thầm nghĩ. Cơ mà sao hắn giống "người ấy" ở thế kỉ 21 nhỉ? Chắc là trùng hợp. Mải suy nghĩ ta quên mất vạt áo ta đã bị mở ra chút do quay người xộc xệch áo. Và có tên hoàng thượng nào đó đang giả vờ ngủ ti hí nhìn ta và phần bị bắt gặp cái nhìn đó, tức giận đạp hắn xuống đất- Dậy đi đồ bi3n thái!Hắn bị đạp lăn xuống đất, đưa tay lên xoa mông bảo- Này...Chưa để hắn nói xong, ta đã cướp lời - Sao mi lên giường nằm ?? Sao mi lại ôm ta?? Sao mi nhìn ngực ta??- Ta lạnh nên ta lên giường nằm đắp chăn ôm nàng. Nó đập vào mắt ta chứ ta có cố ý đâu- Vẻ mặt " ngây thơ" xuất hiện trên khuôn mặt hoàng đếTa đá bay hắn ra ngoài- Cút ra cho ta thay quần áo!!Mở tủ quần áo, ta toàn thấy váy màu xanh lam- màu mà ta yêu thích nhưng có rất nhiều kiểu dáng. Đc, hôm nay ta sẽ chọn bộ váy có hai tay dài nhưng hở cổ với hai vai, eo váy ôm sát eo ta. Tết tóc xong, ta đi ra ngoài tìm " đương kim hoàng thượng".Hắn vừa mặc long bào xong thì thấy ở ngoài sân, hoàng hậu của mình hớt ha hớt hải tìm mình, nhìn quanh chẳng thấy đâu, hắn thấy nàng bực tức giậm chân tại chỗ, mặt xị lại y như một đứa trẻ con vậy. Hắn khẽ cười, sau bao năm, nàng vẫn không thay đổi. Hắn cười với Gia Phong - Nàng bị lạc rồi. Ngươi mau dẫn nàng vào Phong cúi đầu, đi ra ngoài chỉ đường cho vị hoàng hậu kia. -Ta bực bội dâm mạnh chân vào nơi cẩu hoàng thượng yên vị. Ta nói- Tên cẩ.... À nhầm mi hãy cho ta một khu vườn chỉ có đất trốn không thôi được không?? À, gọi cho ta cả tiểu Nguyệt vào cung nữa, ta cần học lại chút phép thuật. Rồi ta dỗi hắn quay đi. Người gì mà để hoàng hậu của mình lạc đường thế à??Hắn thấy ta xị mặt, cười phì rồi kéo ta vào lòng- Đừng giận ta mà ~Ta đẩy hắn ra thì hắn lại ôm chặt hơn- Thôi mà. Ta sẽ cho nàng mảnh đất để luyện phép thuậtTa quay ngoắt 180 độ- Thật chứ??Hắn gật đầu cười. Ta vui mừng đến độ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắnMặt hắn lại đỏ lựng lên. Khuôn mặt này....ta nhớ là đẵ gặp ở đâu rồi?? Khuôn mặt người ấy khi đỏ ửng??? Không...hình như lâu lắm rồi...~ Part 5~ 2/2 - Nhưng mà...- hắn nhìn ta cười đểu, mặt giả vờ mếu- Sao?? - đang mải vui mừng với mảng vườn mới- Hôm nay ta ở lại với nàng được không??- Để??- Ta muốn ôm nàng Hôm qua mi ôm chưa đã sao?? - Chưa!! Người nàng rất mềm, rất ấm lại rất thơm nữa nên chỉ muốn ôm mãi thôi. Chết tiệt! Ta là cái gối ôm của mi à? Muốn ôm ra lấy heo mà ôm !!! >" Part 4~Ta đang ngồi " ngoan ngoãn" trong phòng để Nguyệt Nguyệt trang điểm cho ta. Vẫn búi tóc tết chéo để lộ ra cái cổ trắng ngần nhưng Nguyệt muội gắn thêm mấy bông hoa vào tóc ta. Muội mở tủ, lấy ra bộ váy đỏ tươi, ta đoán mảu đỏ chính là màu của tình yêu nồng nàn. Ta mặc váy vào, xoay một vòng, rồi hỏi tiểu muội- Ta thế nào??- Trông người rất đẹp, thưa hoàng hậu. Ta thích thú lướt đi lướt lại trong bộ váy cưới. Tiểu muội đi tới bên ta, khẽ kéo ta ngồi xuống - Ly Ly tỉ, chốn hoàng cung luôn là một nơi khắc nghiệt, quan thần tốt không thiếu mà quan thần xấu cũng không thừa. Tỉ hãy cố gắng bảo trọng. Hoàng thượng rất mạnh nhưng không phải lúc nào cũng bảo vệ được bĩu môi- Tên cẩu hoàng thượng đó mà mạnh á?? Ta còn mạnh hơn tên đó kìa / Ở một nơi nào đó trong cung có tên hoàng thượng bị hắt xì liên tục/Nguyệt khẽ lắc đầu, vuốt tóc ta- Một nơi như thế thật không hợp ột người trẻ con như tỉ được. Ta thật không hiểu hết những gì muội định nói với ta. Song cũng đến giờ làm lễ, Nguyệt dẫn ta ra nơi hành trông thấy ta, hắn sững người lại rồi bị đông cứng. Mãi đến lúc bị Gia Phong thọc ột cái vào lưng mới tỉnh ra và đi đến bên ta. Ta thấy vậy cười như nắc nẻ. Mặt hắn đỏ ửng lên, hắn khẽ thì thầm vào tai ta- Hôm nay nàng xinh lắm!...Ta đỏ ửng mặt, quay đi. Hắn cười song lại bị đơ người vài giây." Ly Ly, mới đám cưới thôi mà nàng định bức ta chết à?? Gì mà cổ trắng thế kia?? Rồi...gì mà hương hoa Ly khắp người nàng chứ??" Hắn đau khổ nghĩ ./ Tên dê già đáng chết kia- Ân Ly gào lên/-Đêm tân hôn ~ Đêm động phòng ^^"Tại sao ta phải đợi tên cẩu hoàng thượng kia chứ??" Ngồi trên chiếc giường, ta nghĩ. Chán nản, ta đi thăm thú khắp nơi trong phòng. Đến trước bàn trang điểm, ta ngồi làm lại tóc ình. Tóc ta búi cao lên, để lộ hẳn ra cái cổ trắng ngần. Ta xoay mình trong bộ váy ngủ trắng, bộ váy ngủ ôm khít người ta, lộ ra cái eo thon gọn. Nhìn kĩ trong gương, ta cũng xinh đấy chứ!!Cánh cửa bật mở, tên cẩu hoàng thượng bước vào. Hoàng Thần thấy hoàng hậu của mình như vậy, sững người rồi mặt đỏ ửng lên. Ta chẳng nghĩ ngợi gì cả, bèn phi ngay vào cái giường- Ta nằm trên giường, mi nằm đất nhá ...Chẳng may ta vấp phải cái gì đó trên sàn rồi ngã đập nhẹ đầu vào cái giường. Ta mếu máo ôm cục u đầu. Hoàng Thân thấy vậy, cố nhịn cười rồi đến ngay bên ta, đỡ nàng dậy, hắn khe xoa lên trán- Đau nhiều không??- Còn phải hỏi!!- ta nhăn mặt xoa trán. - Nhắm mắt lại rồi ta làm cho hết đau choTa nhắm mắt lạiHắn nhìn nàng chăm chú. Chết tiệt! Sau từng ấy năm, nàng vẫn dễ thương như vậy. Cái tính nết chẳng bao giờ thay đổi. Hoàng Thần mỉm cười, nàng vẫn đang nhắm mắt. Hắn hôn nhẹ lên chỗ nàng bị đau..Ta mở bừng mắt, mặt đỏ ửng lên. Ta đạp hắn xuống đất- Mi giám lam hại tới Hoàng hậu thể long thể là thân thể của vua, hoàng hậu thể là... Rồi ta chùm chăn đi ngủ. Hắn chống tay xuống đất, nhăn nhó- Là tại nàng vấp ngã mà!! ~ Part 8~* có hai đứa bé chơi vui vẻ với bé cười, cài lên tóc cô bé kia một bông hoa- Ly thật đẹp. Sau này ta nhất định lấy Ly làm hoàng hậuCô bé khúc khích cười- Huynh không lừa muội chứ, Hoàng Thần??- Thật mà. Để ta bơi ra giữa sông lấy cho Ly bông hoa kia nhé Cậu bé vội bơi ra nhưng hụt chân nên đuối. Cô bé vội lao ra kéo cậu bé đó vào, cậu bé vào đến bờ, cô bị một con rắn đen kéo ngược trở lại xuống sông...- Cứuu....* Ta cảm nhận một bờ môi mát lạnh đặt trên môi ta, ta sợ hãi lắcđầu nguầy nguậy rồi bừng tỉnh. Mồ hôi túa ra như Thần ôm chặt ta, ta sợ hãi khóc trong lòng hắn. Hắn vuốt tóc ta rồi ôm chặt hơn- Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi!Cơn ác mộng đó ..... lâu lắm rồi ta mới gặp lại mà...Rồi hắn thì thầm gì đó vào tai ta, ta chẳng thể nhớ ..***************Hắn ôm chặt nàng vào lòng. Nàng lại gặp ác mộng. Chuyện này hơi vó lỗi với nàng nhưng hắn phải thâm nhập vào giấc mơ nàng để biết nàng mơ gì. Chuyện quá khứ ngày xưa lại ám ảnh nàng. Nàng run lên, quẫy người, chân nàng giật giật. Nàng sợ đến khóc trong giấc chẳng biết làm gì ngoài hôn nàng. Nàng tỉnh dậy khóc trong lòng hắn. Hắn biết chừng nào chưa tìm được chủ nhân con rắn đó, nàng sẽ vẫn bị ám ảnh...- Ta...xin lỗi... Tại ta cả... - Hắn thì thầm vào tai nàng.****************Ta vuốt v3 tiểu Bạch, nhớ lại về giấc mơ hôm qua rồi băn khoăn " Tại sao trong giấc mơ hôm qua lại có chủ nhân thân xác này và Hoàng Thần??"Kha và Mai Mai tổng quản có việc phải giải quyết nên đã đi mất rồi! Để ta một mình Ngồi thần ra một lúc, ta quyết định vào thư viện đọc sách. Ngồi lên lưng tiểu Bạch, ta bảo- Đưa ta tới thư viện hoàng cung. Tiểu Lam đậu trên vai ta nói " Người muốn lấy gì, ta có thể lấy cho người mà"Ta cười, dụi đầu vào thân con chim lớn- Tiểu Lam à, điều thú vị nhất khi đọc sách là đến thư viện tìm thư viện lớn, ta đi quanh. Tiểu Bạch thì luôn ở sau ta, tiểu Lam thì đậu trên vai. Cuốn sách có bìa dày cũ kĩ đập vào mắt kiễng người lên, với lấy cuốn sách rồi mở ra đọc. Tên cuốn sách là "Những bộ tộc nổi tiếng", đập vào mắt ta là thông tin của bộ tộc nào đó " Bộ tộc thời gian là bộ tộc nắm giữ thời gian của cuộc đời mỗi con người....."Giật mình, ta viết thông tin lên một mảnh giấy rồi đóng cuốn sách lại" Phải, đây sẽ là nơi mình biết tất cả mọi việc" Leo lên lưng tiểu Bạch, ta nói- Tiểu Bạch, đến Rừng Âm U nào./ Rừng Âm U/Rừng Âm U là một khu rừng rộng lớn, là nơi trú ẩn gần như các bộ tộc cuat rất nhiều sinh vật. Đúng như tên gọi, khu rừng tối om, không một bóng người, hoang vắng... Ta bám cúi xuống, bám chắc vào bộ lông tiểu Bạch. Tiểu Bạch gầm gừ" Người có chắc người đang đi đâu không?? Chúng ta nên bẩm với Hoàng Thượng trước khi đi."- Tiểu Lam ở lại rồi mà. Nếu chúng ta có việc gì, hẳn tiểu Lam sẽ biết mà báo cho Hoàng nhìn quanh. Theo ta nhớ thì Bộ tộc Thời gian ở trong một hang cạnh cây sồi già. Ta hít một hơi thật sâu, khẽ lắng nghe theo hơi thở của rừng. Tiếng gió làm lá xào xạc...xào xạc...." Công chúa của rừng, Rừng Âm U bái kiến người"" Mọi người đều là bậc lão nhân cả, xin đừng làm vậy..""Công chúa đến đây có việc gì vậy??"" Ta cần tìm bộ tộc Thời Gian..."" Ta sẽ chỉ cho người. Nhưng xin người cẩn thận... Bộ tộc đó không đơn giản"" Đa tạ Rừng Âm U"Vỗ vỗ vào lưng tiểu Bạch, ta bảo- Tiến thẳng về trước rồi quay sang hướng Đông Nam hai lần. Bộ tộc thời gian ở mọi ng hãy để cmt và nhận xét và tin nhắn thoải mái nhé. Mình cx k ngại lời chê đâu tại mình ms lớp 9 câu văn chữ còn lủng củng nhiều. Xin cám ơn

hoang hau nghich ngom cua ta