Mặt trời lên cao tỏa ánh nắng chói chang. Bãi biển thưa dần. Đến giữa trưa, mọi người về bên nghỉ, chỉ còn bãi cát trắng phau nằm nhiều năm trung khu sự với biển xanh sóng vỗ. Chiều về, nắng dịu, bến bãi biển lại đông đúc, ồn ào hơn buổi sáng sủa. Gió mạnh hơn.
Chia sẻ lên Twitter Chia sẻ lên Facebook Chia sẻ lên Pinterest Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017 Không cần uống cafe đen nữa, cuộc đời ngoài kia đã đủ đắng nghét rồi!
Một chiều ngày hè nắng chói ở Hội An, nổi hứng mình té từ Hội An qua An Bàng lượn lờ hóng hớt. Note lại vài đường quyền chia sẻ gọi là khách quan nhất một địa điểm mà bạn nên ghé ở Hội An: Biển An Bàng.Một bãi biển cát trắng đẹp hết chỗ chê.
Lẩu Dê Mũi Né. Lẩu dê Sơn Quỳnh 260, Nguyễn Đình Chiểu, TP. Phan Thiết. Bạn có thể thưởng thức một món lẩu dê ngon lành tại quán ăn bình dân này Chỉ với 150k dành cho 2 người ăn nếu cảm thấy chưa no bạn có thể gọi thêm món dê nướng với bánh tráng,, mở cửa từ 11h
Thương Ngày Nắng Về 2 tập 15 xoay quanh món nợ của chị gái Đức (Hồng Đăng). Thương Ngày Nắng Về 2 tập 15 mở đầu bằng câu chuyện gia đình Liên khiến Vân Khánh ( Lan Phương) nhói lòng theo.Theo đó, chồng Liên - Mạnh bị vỡ nợ nên đã ôm hết tiền bỏ trốn, Liên không còn tiền và luôn bị giang hồ đe dọa
Phòng tối thui, mẹ ghé sát mặt vào con, thấy khuôn mặt buồn hiu nhìn mẹ, mẹ vuốt má con nói " Con nằm ngủ tiếp đi, mẹ đi làm kiếm tiền mua sữa cho con" xong mẹ đóng cửa đi ra…. Một lúc sau mẹ vào vì thiếu sợi dây nịt, con đang nằm thấy mẹ lại ngồi bật dậy
Lịch trình du lịch Phú Quốc. Dưới đây, mời cả nhà cùng "ngâm cứu" và đánh dấu bài review rất chi tiết về lịch trình đi Phú Quốc 4 ngày 3 đêm của Hương Bống, trong đó có check-in cái "Ốc Sên Bar Phú Quốc":. Đảo Phú Quốc chia làm 3 khu chính: Bắc Đảo, Nam Đảo và khu trung tâm thị trấn Dương Đông
Cầu dài 21 nhịp. Bên cạnh nó là cầu Đà Rằng đường bộ cũ! Chạy một mạch ra tới Đầm Ô Loan. Đây là thắng cảnh quốc gia. Ngày xưa có 1 người con gái tên Loan chuyên hái hoa sen ở khu đầm này. Sau này không biết vì lý do gì đó mà người ta lấy tên cô đặt cho khu đầm.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. “Ngậm Ngùi” là bài thơ của thi sĩ Huy Cận sáng tác từ thời tiền chiến, ra mắt độc giả vào năm 1940 trong tập Lửa Thiêng. Gần 20 năm sau đó, nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc cho bài thơ này để trở thành ca khúc Ngậm Ngùi, đã đi vào lòng công chúng yêu nhạc với ca từ da diết và điệu nhạc u buồn. Hầu như ai cũng nghĩ là “Ngậm Ngùi” được thi sĩ Huy Cận viết về mối tình yêu đương đôi lứa thông thường. Nhưng thật ra hoàn cảnh để sáng tác bài thơ này không phải vậy, đây là bài thơ được Huy Cận sáng tác với nỗi buồn đau, thương tiếc, khi về lại quê thăm mộ em gái út của mình. Năm 1990, Cù Huy Chử, em của Cù Huy Cận, đã thổ lộ với phóng viên “Quê Huy Cận ở Nghệ An, ông bố là một thầy đồ nho hết thời, tất cả trông nhờ vào sự tần tảo lam lũ của vợ. Ông bố là thầy đồ nên suốt đời chẳng làm ăn gì cả, ăn ở không suốt ngày ngồi gặm cái quạt buồm đến nỗi nó vẹt mòn mất cả cán. Nhà lại đông con, có đến 7 anh chị em. Huy Cận rất thương cô em gái út. Vì nhà nghèo lại đông con nên ông phải vào Huế giúp việc cho một người bà con để được nuôi ăn học. Ở nhà cô út chỉ quanh quẩn bên mẹ. Ngày xưa liên lạc đâu phải dễ dàng. Cô út khoảng 10 thuổi thì bị đậu mùa rồi qua đời. Nghỉ hè, Huy Cận về nhà mới biết em út đã mất. Ông ra thăm mộ em ở cuối vườn, nơi có trồng mấy cây thông reo. Cỏ mắc cỡ lẫn cỏ dại trùm cả ngôi mộ”. Sau đó, vào năm 1991, chính Huy Cận cũng xác nhận hoàn cảnh để sáng tác bài thơ Ngậm ngùi là đúng như em trai của ông đã nói Viết sau khi thăm mộ của em gái nhỏ bạc mệnh Nắng chia nửa bãi chiều rồi Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu Sợi buồn con nhện giăng mau Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây Click để nghe danh ca Anh Ngọc hát Tựa đề của bài thơ là “Ngậm Ngùi” nên khi vào bài, tác giả vẽ nên cảnh buồn của chiều vắng, nắng cũng “chia nửa bãi”, như biết sẻ chia tâm sự buồn bã của lòng người anh trai khi ra thăm mộ em gái. “Nắng chia nửa bãi chiều rồi” – Hầu như những người thích thi ca thời tiền chiến đều quen thuộc với câu thơ ấn tượng này, như lửng lơ giữa thực và mộng trong không gian tiếp giáp giữa ngày và đêm. Vườn xưa giờ đã như vườn hoang đầy các loài cỏ dại, và trong các loại cỏ dại đó có loài cỏ đã quen thuộc với tuổi thơ của hầu hết mọi người cây mắc cỡ, còn gọi là cây trinh nữ. Hoa trinh nữ có màu hồng nhạt đẹp đơn sơ và lá cây cỏ mỗi lần đụng đến là tự động xếp lá lại, như Huy Cận đã tả loài cỏ hoa dại này rất hay “Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu”. Hình ảnh sợi tơ nhên giăng được cho là “sợi buồn” nghe như nỗi buồn mất em gái bàng bạc khắp nơi…, và “Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây”, như vẫn tưởng là em vẫn đang ngủ đấy thôi, hai tiếng “hầu quạt” thương yêu và trân trọng cho người nghe cảm xúc cảm động về tấm lòng yêu mến của người anh đang trìu mến quạt ru em ngủ. Lòng anh mở với quạt này Trăm con chim mộng về bay đầu giường Ngủ đi em, mộng bình thường Ngủ đi em, mộng bình thường Ru em sẵn tiếng thùy dương đôi bờ Ngủ đi em, ngủ đi em… Ngủ đi mộng vẫn bình thường À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ… Tấm tình yêu mến thương của anh, mở ra với quạt này ru em vào giấc ngủ ngon có “trăm con chim mộng về bay đầu giường”. Ru giấc tuổi thơ em vào “mộng bình thường”, bình yên như bao giấc mộng đẹp ở trên đời. Vỗ về em vào giấc gọi là “mộng bình thường” là vì quá yêu mến em nên anh không muốn tin là em đã ngủ yên trong lòng đất. Vẫn tin em vẫn còn bé bỏng ngây thơ như ngày nào, vẫn còn ra vườn hái hoa cỏ dại bày những trò chơi con nít của ngày xưa, vẫn ngủ giữa những trưa hè bên quạt hầu của mẹ, của anh chị thân yêu. Ru em vào mộng bình thường, anh sẵn sàng hầu quạt làn gió mát, và đôi bờ thùy dương sẵn tiếng vi vút như lời ru quê hương đưa em vào giấc ngủ như những ngày còn thơ. Thùy dương là loài cây dương liễu được trồng nhiều ở miền Trung nên ở đây còn được gọi là miền Thùy dương, như bài hát Về Miền Trung cũng của Phạm Duy có câu “Về miền Trung miền thùy dương bóng dừa ngàn thông”… “Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ” là câu nguyên tác của bài thơ, đem đến cho người nghe cảm nhận về tình yêu thương ấm áp gia đình, ngoài thâm tình ruột thịt, còn có tình quê hương bàng bạc từ tiếng ru của mấy bờ thùy dương ở khắp nơi đầu núi cuối biển, cho đến khu vườn nhỏ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm ấu thơ. Và lời ru của quê hương này đã ru từng giấc ấu thơ và đi theo ta trong suốt cuộc đời… Click để nghe danh ca Thái Thanh hát Cây dài bóng xế ngẩn ngơ Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau Tay anh, em hãy tựa đầu Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi… Âm điệu bỗng vút cao lên như hàng thùy dương ngẩn ngơ giữa bóng xế hoàng hôn. Vút cao lên bàng hoàng giữa nỗi buồn bã trong giây phút cõi mộng đã nhường cho cõi thực một sự thật không thể chối từ được là em đã không còn ở trên cõi đời này. Và anh ngậm ngùi nỗi thương tâm, hỏi em gái nhỏ thương yêu “Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau?”. Đây cũng chính là nỗi lòng của anh đã chín đau buồn mấy mùa thương tiếc… Trái buồn đau đã chín qua mấy mùa biết mùa nào mới lãng khuây. Tay anh đây em hãy tựa đầu như ngày xưa em vẫn còn bé bỏng, anh vẫn thường quạt ru em và vào giấc ngủ trẻ thơ. Em hãy tựa đầu vào tay anh để “cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…”, nghe như tiếp nối nỗi buồn biết bao giờ mới nguôi ngoai… Cũng như bao thính giả yêu thích ca khúc Ngậm Ngùi, ban đầu tôi cứ tưởng bài thơ này dành riêng cho tình yêu trai gái. Vì ca từ được phổ thơ lục bát của Huy Cận quá hay nên ai cũng đọc và nghe, phớt qua nội dung của từng câu thơ. Sau này khi biết bài thơ được Huy Cận làm cho em gái út của mình đã qua đời, tôi mới chú ý đến câu “Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau” và cho hoàn cảnh sáng tác của bài thơ này như lời thổ lộ của hai anh em nhà thơ Huy Cận là chính xác! Bài thơ được Huy Cận in trong tập Lửa Thiêng vào năm 1940, bao trùm “Lửa Thiêng” là một nỗi buồn mênh mang da diết. Thiên nhiên trong tập thơ này thật bao la, hiu quạnh, đẹp nhưng buồn, một nỗi buồn thương về cuộc đời, kiếp người. Nhạc sĩ Phạm Duy nói trong hồi ký “Tôi yêu thơ Huy Cận từ khi chưa bước vào thế giới âm nhạc… Có thể nói, sau ca dao, Thơ Mới nhất là thơ trong cuốn “Lửa Thiêng”, ngay từ đầu, đã là chất liệu nuôi dưỡng con người soạn ca khúc là tôi. Trong loại nhạc tình cảm con người của tôi, nếu có thêm hồn vũ trụ, đó là nhờ ở những bài thơ Huy Cận”. Gần 20 năm sau khi Ngậm Ngùi ra mắt, nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc cho bài thơ Ngậm Ngùi. Tuy nhiên trong vài năm đầu, bài hát này không gây được nhiều chú ý như những tác phẩm khác của ông. Đến đầu thập niên 1960, sự xuất hiện của Lệ Thu trong làng nhạc đã làm sống dậy ca khúc này, đưa Ngậm Ngùi trở thành một trong những bài nhạc phổ thơ thành công nhất của nhạc sĩ Phạm Duy, và sau đó chính nhà thơ Huy Cận đã gửi lời cảm ơn Phạm Duy về việc giúp bài thơ này thêm nổi tiếng. Click để nghe Lệ Thu hát Thập niên 1960. Lệ Thu là ca sĩ ăn khách tại phòng trà Queen Bee hàng đêm, và ca khúc Ngậm Ngùi luôn được khán giả yêu cầu nhiều nhất. Trong số những khán giả đó có nhà văn Duyên Anh, sau khi nghe Lệ Thu hát Ngậm Ngùi, ông đã viết một bài báo gọi giọng ca trẻ Lệ Thu là Tiếng Hát Vàng Mười, nghĩa là giọng hát quý như vàng không có pha trộn. Bài Trương Đình Tuấn Nguồn
Bài hát Ngậm Ngùi - Lệ Quyên Nắng chia nửa bãi chiều rồi Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu Sợi buồn con nhện giăng mau Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây. Lòng anh mơ với quạt này, Trăm con chim mộng về bay đầu giường. Ngủ đi em mộng bình thường, Ngủ đi em mộng bình thường. Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ. Ngủ đi em, ngủ đi em. Ngủ đi mộng vẫn bình thường À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ Cây dài bóng xế ngẩn ngơ Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau Tay anh em hãy tựa đầu Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.
Nắng chia nửa bãi chiều rồi Nắng chia nửa bãi chiều rồiBãi Môn - Mũi Điện, Phú Yên 2022
cái lo nó lãng mạn thôi nhẹ nhàng cái lười nó cố lấn cái dâm cái dâm nó bự gấp trăm cái lười không thấy trong sách "học làm người" bắc thang lên hỏi ông trời ổng cũng chịu thua yêu rồi mà khỏi phân bua nửa đêm vui vẻ chạy đi mua condoms Nguyễn Hoàng NamBài Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ của Nguyễn Hoàng Nam gợi cho tôi một số suy nghĩ về thơ và việc đọc Trước hết, về vai trò của tựa đề. Thường, trong quan niệm của chúng ta, nhiệm vụ của tựa đề là tóm tắt ý chính hay nguồn cảm hứng chính của bài thơ. Vì là một sự tóm tắt, nó nằm ngoài bài thơ, như phần mục lục nằm ngoài nội dung chính của một cuốn sách. Nó hiện diện hay không hiện diện, thật ra, cũng không có gì quan trọng. Có lẽ đó là một trong những lý do chính khiến các nhà thơ xưa thường hờ hững với công việc đặt tựa. Cứ Xuân vịnh’, xuân cảm’, xuân ý’, Thu vịnh’, thu cảm’, thu ý’, Cứ đọc lại các tuyển tập thơ Nôm cổ, chúng ta sẽ thấy ngay, các kiểu đặt tựa thường khá nghèo nàn và hay trùng lặp. Tác giả hờ hững, người đọc cũng hờ hững theo trong bài thơ, tựa là cái dễ quên nhất. Phần lớn các bài thơ Nôm của Việt Nam, khi được sưu tập lại từ trí nhớ của dân gian, đều không có tựa các tựa đề in trong sách hiện nay thường là do những người sưu tập đặt ra. Do đó có hiện tượng một bài thơ có thể có hai ba tựa đề khác nhau ở hai ba tuyển tập khác nhau. Sau này, khi báo chí và xuất bản phát triển mạnh, hiện tượng lộn xộn ấy không còn nữa, mỗi bài thơ gắn liền với một cái tựa nhất định. Tuy nhiên, đó là một kết hợp không bình đẳng. Ví dụ như bài thơ bắt đầu bằng câu "Là thi sĩ nghĩa là ru với gió" của Xuân Diệu, thay vì mang tựa là Cảm xúc’, tác giả đặt Là thi sĩ’ hay Thi sĩ’ thì cũng vậy; hay tựa bài thơ bắt đầu bằng câu "Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp’ của Huy Cận, thay vì là Tràng giang’, nó cũng có thể là Khói sóng’, là Nhớ nhà’, là Hoài hương’; tựa bài thơ bắt đầu bằng câu "Sao anh không về chơi thôn Vĩ" của Hàn Mặc Tử thay vì là Đây thôn Vĩ Dạ’, có thể là Vĩ Dạ’ hay Thôn Vĩ’ hay Tình thầm’ hay Tình xa’ hay Áo trắng’, Tôi không nghĩ là những sự thay đổi ấy sẽ có ảnh hưởng gì đáng kể đến ý nghĩa hay giá trị của bài thơ. Tựa đề bài thơ Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ của Nguyễn Hoàng Nam thì khác hẳn. Nó không nằm ngoài. Nó là một bộ phận bên trong của bài thơ. Không thể thay đổi cái tựa mà không thay đổi ý nghĩa bài thơ được. Giả dụ tác giả đặt tựa bài thơ là yêu’ là dâm’ hay là condoms’ chẳng hạn, ý nghĩa bài thơ sẽ hoàn toàn khác hẳn cái bài thơ mà chúng ta đang dụng chính của tựa đề Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ là nhắc người đọc liên tưởng đến bài Ngậm ngùi’ rất nổi tiếng của Huy Cận. Như vậy, bài thơ buộc người đọc phải đọc nó trong sự đối chiếu không ngừng với bài Ngậm ngùi’ ấy. Hậu quả là bài Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ biến thành một bài thơ kép thực chất đó là hai bài thơ lồng vào nhau ở bên này, mặt nổi, là bài thơ của Nguyễn Hoàng Nam; ở bên kia, mặt chìm, là bài thơ của Huy Cận. Nắng chia nửa bãi chiều rồi, Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu. Sợi buồn con nhện giăng mau; Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây. Lòng anh mở với quạt này, Trăm con chim mộng về bay đầu giường. Ngủ đi em, mộng bình thường Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ. Cây dài bóng xế ngẩn ngơ, Lòng anh đã chín mấy mùa thương đau. Tay anh em hãy tựa đầu, Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi. bài Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ được đọc như một bài thơ kép, ý nghĩa của nó sẽ khác hẳn nó không phải chỉ là những lời triết lý suông về bản năng tình dục của con người, về một lối yêu đương hồn nhiên, say đắm và cuồng nhiệt của thế hệ trẻ hiện nay, mà còn là, chủ yếu là một sự cãi cọ, một lời gây gổ với những tình cảm nhẹ nhàng, thơ mộng đầy tính chất lãng mạn chủ nghĩa trong bài Ngậm ngùi’. Những tình cảm ấy giống như hồi quang của một giấc mơ. Cái anh thanh niên ru người yêu mình ngủ chỉ là một ý niệm chứ không phải là một hiện thực. Nó được đúc từ khuôn mẫu của những cuốn sách "học làm người". Nó lười biếng. Nó mệt mỏi. Nó bất lực. Nó bất túc. Nói tóm, nó là thế giới của thơ’.Cãi’ lại Huy Cận, thực chất Nguyễn Hoàng Nam muốn gây hấn với cái thế giới thơ’ đầy những trái sầu’, những mùa thương đau’, những mộng bình thường’. Trong ý nghĩa này, tựa đề Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ không phải chỉ là lời nhắc nhở đến bài Ngậm ngùi’ của Huy Cận như một sự đối sánh mà còn gợi ra hình ảnh một cái gì đã nắng xế, đã về chiều, đã tàn phai, hay nói cách khác cái thế giới thơ’ ấy đã thuộc về quá khứ. Nói một cách hơi lên gân một tí, Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ là một bài thơ được sáng tác trong cảm hứng phản-lãng mạn và phản-Thơ Mới. Thật ra, chuyện chống lại ảnh hưởng của chủ nghĩa lãng mạn và Thơ Mới không phải là điều gì mới lạ. Ngay từ những năm 1945, 46, trong không khí bừng bừng của cách mạng và sau đó, của kháng chiến, nhiều nhà thơ đã khắc khoải tìm cách thoát ra khỏi từ trường của Thơ Mới và của chủ nghĩa lãng mạn để tạo nên một dòng thơ khác khoẻ khoắn hơn, có lửa’ hơn, ấm nồng hơi thở của cuộc đời hơn. Sau hiệp định Genève, ở miền Bắc, nhóm Nhân văn - Giai phẩm đòi chôn’ Thơ Mới; ở miền Nam, nhóm Sáng Tạo cũng đòi từ bỏ cái bến Thơ Mới cũ kỹ để ra khơi tìm kiếm những trời biển khác cho mình. Gần đây, nhiều người, cả trong lẫn ngoài nước, cũng lại lớn tiếng phê phán những ảnh hưởng rơi rớt của Thơ Mới. Chắc chắn Nguyễn Hoàng Nam không phải là người đầu tiên và có lẽ cũng không phải là người cuối cùng kêu gào vượt thoát ra ngoài quỹ đạo của một nền thơ có sức cuốn hút mãnh liệt thời 1930-45. Có điều, hình như duy chỉ có ông là chống lại Thơ Mới bằng một bài thơ... Mới, trước hết, ở cái giọng. Bài thơ có thật nhiều khẩu ngữ, bự’ rồi ổng’ rồi chịu thua’, nhưng đáng chú ý nhất là hai chữ cái’ và nó’ một mặt, chúng thực thể hoá những lo’, những lười’, những dâm’ như những tồn tại độc lập ngoài ý muốn của con người, mặt khác, chúng khiến hơi thơ trở thành vừa nghịch ngợm vừa lừng khừng, dúng dẳng, day dưa. Nhưng lạ hơn cả vẫn là ở cái giọng lục bát. Rõ ràng bài Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ được nhại theo thể lục bát. Vần điệu ấy, trên căn bản, là vần điệu lục bát. Là lục bát, nhưng nó lại cứ ngang ngang như không phải là lục bát. Nó khác cái ngang ngang trong những bài lục bát phá thể. Lục bát phá thể vẫn là lục bát. Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ lại không muốn là lục bát nó không những tìm cách ngắt câu khác hay kéo câu thơ dài hơn mức qui định bình thường, mà còn, quan trọng hơn, muốn bỏ cái luật về thanh điệu ở câu cuối đáng lẽ chữ mua’ và âm doms’ trong condoms’, tuy cũng là thanh bằng cả, phải khác dấu nhau, một chữ không dấu và một chữ phải là dấu huyền. Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ là bài thơ có nhiều nghịch nghịch âm ấy, thành thật mà nói, không phải là quá táo bạo. Tuy nhiên, vì đây là một bài thơ kép, luôn luôn được đọc trong thế đối sánh với bài Ngậm ngùi’ của Huy Cận, những nghịch âm ấy bỗng nổi bật hẳn lên, chói gắt hẳn lên. Trong tương quan với một Ngậm ngùi’ đầy nhạc tính, những nghịch âm trong bài Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ tự nhiên trở thành một thái độ hục hặc, gây gổ, phá phách, ít nhất là gây gổ, phá phách với một truyền thống thơ kéo dài đã quá lâu, gần ngót cả thế kỷ nay, một truyền thống khăng khăng đề cao tính chất ngân nga, du dương, trầm bổng, nhẹ nhàng của ngôn ngữ thơ. Hậu quả là ngôn ngữ thơ biến thành một thứ ngôn ngữ riêng với lãnh thổ riêng và biên giới riêng. Càng ngày nó càng xa lạ với ngôn ngữ đời thường. Ở phương diện này, có thể nói, Nắng chia nửa bãi chiều rồi’ là một nỗ lực kéo cái ngôn ngữ thơ’ của lục bát lại gần hơn cái ngôn ngữ đời thường, nó là nỗ lực biến một điệu múa cũ thành một điệu đi bằng cách cương quyết... buông thõng hai tay xuống chứ nhất định không chịu uốn éo theo thói quen. 5. Điều khá thú vị là gần đây, thái độ gây gổ’ với thể lục bát như thế xuất hiện ở khá nhiều người. Trước, nhiều người đã tránh né thể lục bát. Nhưng đó là sự tránh né lặng lẽ, mang tính chất cá nhân, như người ta không muốn sử dụng một sở đoản của mình, sau khi cái thể thơ ấy đã gắn liền với những tên tuổi lớn và có bản sắc quá mạnh Nguyễn Du, Huy Cận, Nguyễn Bính và Bùi Giáng. Thế thôi. Gần đây, sự tránh né ấy biến thành một sự đập phá. Trong bài Mừng thọ lục bát’ đăng trên Tạp chí Thơ số 3, Chân Phương chế diễu những người quá say mê thể thơ nàybuồn tình lấy giấy bút ra điệu quen lục bát ngâm nga giải sầu sáo ngôn mai phục đầy đầu chẳng cần động não đã ào ào tuôn lối mòn sẵn trớn phóng luôn còn hơn nước lũ trên nguồn chảy ra tràn trề lênh láng chan hoà trên dưới sáu tám ê a nỗi lòng [...] Trong bài Nhật thực lục bát’ đăng trên Tạp chí Thơ số 5, Đỗ Kh. cũng lại gây gổ với thể lục bát, kể cả kiểu lục bát có vẻ hiện đại’ và gần gũi với thơ tự do là thích xuống dòng, thích ngắt câu thơ ra thành nhiều mảnh. Đồng thời, ông cũng giễu cợt những tình cảm sướt mướt, ướt sũng, đầy tính chất lãng mạn chủ nghĩa tràn ngập không những trong thơ, văn mà còn cả trong âm nhạc của ta lâu nay. Nàng đứng dậy bỏ ổ bánh Mì kẹp - cùng mọi người trên bãi Biển khi mặt trời vừa biến Sau đường kính của mặt trăng và trái Đất trên chiếu nàng trang nghiêm "gió biển mặn nuôi lớn thân tôi" Ôi Phan Thiết tôi vội đưa một Ngón tay ngọ nguậy vào miệng nàng ướt Nhẹp đang Dở chừng nhóp nhép Chạm vào êm Miếng chả cá rất mềm. 6. Có thể nói chưa bao giờ việc chống lại ảnh hưởng của Thơ Mới, của chủ nghĩa lãng mạn và thói uốn éo, ê a, vần vè lại bùng nổ một cách gay gắt và nhất là, tự giác như hiện nay. Thái độ chống đối ấy, đặc biệt là tính chất tự giác trong việc chống đối ấy, theo tôi, là một trong vài đặc điểm nổi bật nhất của văn học những năm gần đây nếu về phương diện sáng tác, các nhà thơ vẫn còn khá lúng túng mà biết bao giờ mới hết lúng túng? thì ít nhất về phương diện ý thức, khá nhiều người trong họ đã cương quyết dứt bỏ những quan điểm thẩm mỹ đã quá cũ để lên đường tìm kiếm một cái gì mới. Sự tìm kiếm ấy chắc chắn còn kéo dài, dài dài, vô tận. Cho đến nay, nếu các bài thơ được xem là mới chưa định hình hẳn một bản sắc tân kỳ và độc đáo rõ rệt và cũng chưa được nhiều người chấp nhận thì ít nhất, chúng cũng làm cho các bài thơ cũ trở thành cũ một cách thảm hại, làm cho những cái sáo trở thành kệch cỡm, lố thành tựu ban đầu ấy, tôi tin là thơ Việt Nam hiện nay đang ở trong tình trạng chuyển mình hơn là bế tắc.
Kết quả tìm kiếm Hợp Khúc Ngậm Ngùi & Mộ KhúcTác giả Phạm DuyCa sỹ thể hiện Duy Quang & Julie Quang trước 75; Lệ Thu trước 75Nắng chia nữa bãi chiều rồi. Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu. Sợi buồn con nhện giăng mau. Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây. Lòng anh mơ với quạt này, trăm con chim mộng về bay đầu giường. Ngủ đi em mộng bình thường,LK Phạm Duy VSK028Tác giả Phạm DuyCa sỹ thể hiện Tuấn NgọcNắng chia nửa bãi chiều rồi. Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu. Sợi buồn con nhện giăng mau. Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây. Lòng anh mơ với quạt này, trăm con chim mộng về bay đầu giường. Ngủ đi em mộng bình.
nắng chia nửa bãi chiều rồi